Ông Donal Trump Có Sai Luật Khi Bắt Maduro? Bắt Cóc, Bắt Giữ Trái Phép Có Xảy Ra Ở VN Không?
442 segments
bắt người trái pháp luật. Đó là một vấn
đề thật sự rất là gai gốc và tôi cũng
khẳng định rằng nó rất là kén người nghe
nhưng chúng tôi vẫn sẽ nói bởi vì thực
ra á có một điều mà chúng ta ở đây có lẽ
cũng biết ai cũng biết cả là đa số người
dân Việt Nam đều sợ hoặc là ngại khi mà
tiếp xúc và làm việc với công an. Bởi vì
vậy nếu mà mình nắm được rõ các quy định
của pháp luật thì có khả năng người dân
chúng ta sẽ hiểu hơn và giảm bớt cái nỗi
sợ hãi hoặc là tự tin hơn khi mà mình
tiếp xúc, mình làm việc với công an. Tôi
tin là như vậy. Do đó cái video này tôi
Trần Long Phi sẽ mang lại cho quý vị và
các bạn những ai đang lắng nghe cái góc
nhìn của tôi về việc bắt người trái pháp
luật và những đối chiếu với pháp luật để
cho chúng ta có thể có được cái lập luận
có sức nặng về pháp lý. khi mà gặp họ.
Đầu tiên á, tôi muốn nêu lên cái thực
trạng chung để các bạn thấy rằng đây
không phải là cái câu chuyện cá biệt của
riêng ai cả mà là một vấn đề có hệ thống
và được quốc tế cảnh báo. Tôi đang muốn
nói đến việc bắt người trái pháp luật
hay còn gọi là bắt giữ tù tiện là việc
bắt giữ không có bằng chứng, không tuân
thủ quy trình tố tụng theo pháp luật gì
cả. Họ thường bắt giữ tùy tiện với nhiều
người dân chúng ta chứ không riêng gì
các tiếng nói đối lập cả. Bởi vì họ bắt
được họ cứ bắt đã. Sau khi mà người ta
đưa vào đồn công an rồi thì họ mới làm
theo cái quy trình của họ. Tuy nhiên các
tiếng nói đối lập thì thường bị bắt giữ
tùy thiện nhiều hơn. Các tổ chức như
Human Right SW thì hoặc là Amnesty
International cũng đã lên tiếng liên tục
về cái vấn đề này của nhà cầm quyền Việt
Nam. Các báo cáo thường niên của họ đã
thường xuyên chỉ ra rằng Việt Nam sử
dụng các điều luật an ninh quốc gia rất
là mơ hồ để mà bắt giữ các nhà hoạt
động. Nhóm công tác bắt giữ tùy tiện của
Liên hợp quốc á gọi tác là WG
cũng đã nhiều lần ra các văn bản ý kiến
tuyên bố về cái việc ờ giam giữ một số
tù nhân lương tâm tại Việt Nam là tùy
tiện và yêu cầu trả tự do. Đặc điểm
chung của các vụ việc bắt giữ tùy tiện
của nhà công quyền cộng sản Việt Nam á
là họ thường bắt cóc giữa đường hoặc là
bắt tại nhà luôn mà chả có một cái lệnh
nào cả. Những người bị bắt thì sẽ bị
giam giữ biệt lập trong một cái thời
gian dài trước khi mà có thông báo chính
thức cho gia đình hoặc là đến luật sư
của họ.
Tôi muốn đưa ra một bằng chứng thực tế
cụ thể đó là chính từ cái sự việc của
chúng tôi là đã từng bị bắt giữ trái
pháp luật. Để các bạn thấy rằng chúng
tôi nói có căn cứ. Đầu tiên là cái
trường hợp của tôi Trần Long Phi thì cái
sự việc nó như vậy. Tôi và
ông anh cùng vụ của tôi là Huỳnh Đức
Thanh Bình và một chú Nguyễn Mai Cel
Vương Minh nữa. Đó là những người cùng
vụ của tôi khi mà chúng tôi đang ở trên
một chuyến xe khách từ miền Trung quay
trở lại Sài Gòn thì có một nhóm người có
mặt quân phục công an và có một người
một nhóm là mặt thường phục. thì người
ta dừng xe lại, người ta bắt chúng tôi
và chả có một cái lệnh nào cả. Người ta
còng tay chúng tôi, bịch mắt chúng tôi
và đưa chúng tôi đi đâu thì chúng tôi
cũng không biết luôn. Cho đến khi sáng
ra thì mở người ta mở cái đồ bịch mắt ra
thì tôi mới thấy được một cái biển đó là
phòng an ninh điều tra thành phố Hồ Chí
Minh. Thì họ để tôi ở đó trong vòng 7
ngày và chả có một cái lệnh nào cả. thì
đó có phải là bắt giữ người trái pháp
luật hay không? 7 ngày sau thì mới có
một cái lệnh tạm giữ người trong trường
hợp khẩn cấp. Như vậy thì 7 ngày đầu
tiên là khoảng thời gian tôi đã bị tước
đoạt tự do hoàn toàn trái pháp luật. Về
mặt pháp lý hành vi đó của nhà cầm quyền
á thì là hành vi bắt giữ người trái pháp
luật hoặc là bắt cóc luôn. Đó vấn đề ở
đây á là bảy ngày đó là bảy ngày tù oan
của tôi mà không có một cái căn cứ pháp
lý nào cả. chưa? Hôm nay tôi lại được
bạn Trần Long Phi bản mời để nói về cái
chủ đề là bắt người trái pháp luật. Thật
ra như bạn Trần Long Phi bạn vừa chia sẻ
là cái chủ đề này thật sự nói là kém
người nghe đó nhưng mà bạn ấy vẫn chọn
nói và tôi tin rằng bạn ấy có ý rất là
đúng đó là nếu như mà khi ấy mà phần
đông người dân chúng ta biết là thế nào
mới là bắt giữ đúng pháp luật đấy và
những cái hành vi nào được gọi là bắt
giữ trái pháp luật thì có khả năng cao
thì chúng ta sẽ nắm được những cái kiến
thức đó và chúng ta sẽ đỡ sợ hơn. Có thể
là như vậy đấy. Và nếu như mà chúng ta
mà đỡ sợ hơn thì hoặc là đỡ ngại hơn ấy
thì chúng ta sẽ làm việc tự tin hơn với
họ. Tôi cũng tin là như vậy. Và tôi cũng
xin chia sẻ trường hợp của tôi ấ thì đã
có nhiều lần họ đã bắt giữ trái pháp
luật rồi đấy. Thế nhưng mà tôi sẽ kể ra
hai cái lần chính yếu. Cái lần thứ nhất
đó là vào khoảng trưa 12 tháng 04 năm
2015. Đó thì khi mà anh em chúng tôi
đang uống nước thôi ở địa điểm là bên
ngay bên ngoài nhà thờ lớn Hà Nội đấy
thì
một tổ mà sau này tôi mới biết là công
an bởi vì lúc đấy là họ mặc thường phục
đấy họ đến họ mời chúng tôi đấy về công
an phường Hàng Trống để làm việc. Đấy
thì lúc đấy tôi có đại diện anh em đứng
lên để nói rằng là nếu như mà các anh
mời ấy thì thứ nhất là các anh giấy tờ
mời ở đâu đấy và cái thứ hai là sắc phục
của các anh ở đâu đó thì sau khi mà nghe
tôi nói như thế xong thì họ lập tức là
là gọi là bắt cóc chúng tôi về đồn phải
nói là như vậy phải nói là bắt cóc bởi
vì thứ nhất là không có giấy tờ gì cả
đấy thứ hai là chúng tôi cũng không có
đồng ý đấy và sau khi chúng tôi bị bắt
bắt cóc đấy và đưa về đồn công an thì
một ngày sau mới bắt đầu có lệnh tạm
giữ. Thế thì đó có phải là bắt giữ người
trái pháp luật hay không thưa các bạn?
Còn cái lần thứ hai mà chính
về cái vấn đề này đó là lúc mà tôi đang
ở chỗ giáo sứ Song Ngọc Quỳnh Lưu của
Nghệ An thì lúc đấy tôi có dẫn mấy đứa
học trò đang đi ăn mì tôm buổi trưa thôi
các bạn. Đấy thì
công an thì cũng lại mặc thường phục đấy
và đã ập vào và họ nói rằng là chúng tôi
là công an tỉnh Nghệ An, đây là đối
tượng đang bị truy nã. Tuy nhiên thực tế
là họ không có phát lệnh truy nã tôi vào
thời điểm đó cũng không có bất kỳ một
cái lệnh truy nã nào được đưa vào trong
đó và kể cả trong hồ sơ. Đấy là một cái
bằng chứng cho thấy là họ đang vu khống.
Đấy và thời điểm đó tôi không có lệnh
truy nã. Thì và thời điểm đó là cũng
không hề có một cái giấy tờ gì đưa ra
luôn. Và vào cái thời điểm đó thì chắc
chắn rồi, chúng tôi đang ăn trưa mà làm
sao có thể gọi cái hành động ăn trưa là
cái hành động phạm tội quả tang được để
mà bắt được phải không ạ? Đấy thì mà vậy
mà họ ập vào họ bắt đấy và sau khi họ
bắt cóc xong họ đưa về đồn rồi thì mới
có giấy tờ. Thế như vậy thì đấy theo các
bạn có phải là hành vi bắt người trá
pháp luật không? Trời ơi cộng sản nằm
vùng như tôi cũng được phỏng vấn luôn hả
trời. Ờ kính thưa quý vị thực ra là phi
nó nói thì mình nói phụ cho nó thôi. Ra
cái vụ bắt người trá pháp luật thì tôi
bị bắt được tổng cộng là bốn lần. Nhưng
mà tôi nhớ miết là cái lần đầu tiên năm
2018 á thì dĩ nhiên là lúc đó tôi đang
là leader của tụi trả lẹ quê hương. Thì
cũng không có làm gì cả anh em chỉ có
làm việc về cái chuyện mà đi
ăn cơm với người nghèo đi dọn rác thôi.
Nhưng mà bữa đó thì tôi đang ngủ đang
ngủ ở trong nhà.
Hồi đó là chỉ còn đang ở trong một cái
nhà kiểu là giống như là một cái chung
cư mini vậy đó. Tôi đang ngủ thì thấy
người ta đập cửa lúc 5:00 sáng mắt còn
mắt nhắm mắt mở. Họ đập cửa họ kêu là
kiểm tra gì đó mà lúc mắt nhắm mắt mở
5:00 sáng họ đập vô là tôi vừa mở cửa ra
là họ vô họ họ đưa hai cái tay tôi ra
đằng sau rồi họ dẫn đi thì có công an có
công an xác phục nhưng mà tôi nghĩ cái
thai các bạn xác phục nó đi cho vui thôi
chủ yếu là đi bên an ninh qua khu hai
thì họ giam tôi mười mấy ngày không bất
cứ một cái giấy tờ bất cứ một vấn đề gì
hết phòng ốc nhà của tôi họ lục tung lên
hết thì cũng điều tra thì cái này thì
chắc Anh em cũng biết rồi nhưng mà dĩ
nhiên cái câu chuyện là mười mấy ngày
của tôi không có bất cứ một cái giấy mờ
nào hết đó. Và những cái lần sau cũng
vậy đó nhiều vấn đề lắm nhưng mà chỉ
tiếp lời cho Hồng Phi là như vậy thôi.
Cái chuyện anh em trong giới bắt đầu
chứng kiến gần như khá là bị.
Nói đến đây có lẽ một số người lại nói
ui giời rừng luật mà họ chỉ dùng mỗi
luật rừng thôi.
>> Chúng ta đều biết chung chung á là như
vậy nhưng đến khi mà làm việc với người
ta với họ thì chúng ta không thể nói như
vậy được. Hơn nữa chúng tôi muốn dùng
chính cái luật pháp Việt Nam để chứng
minh cái hành vi của cơ quan chức năng
và của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam
trong cái trường hợp mà tôi nói ở phần
trên á là sai phạm cho nên tôi sẽ nói
ok. Vậy thì điều đầu tiên để bắt một
người thì cần có những giấy tờ gì? Căn
cứ bộ luật tố tồn hình sự 2015 thì trừ
trường hợp phạm tội hả tan thì tức là
đang thực hiện một cái hành vi phạm tội
gì đó hoặc là ngay sau khi phạm tội bị
phát hiện thì đó là cái trường hợp mà
không cần lệnh để mà người ta ngăn chặn
cái hành vi phạm tội. Và chỉ vậy mà
thôi. Trừ cái trường hợp đó ra thì việc
bắt người buộc phải có. Nếu là lệnh bắt
bị can để tạm giam á thì phải có phê
chuẩn của Viện kiểm sát nhân dân trước
khi bắt. Nếu là lệnh giữ người trong
trường hợp khẩn cấp á thì phải có căn cứ
rõ ràng. Ví dụ như là có người tố giác
thấy dấu hiệu tội phạm. Tuy nhiên thì
phải có lệnh giữ hoặc là đọc lệnh giữ.
Và sau khi giữ người á cơ quan điều tra
phải ra một cái quyết định tạm giữ và
gửi ngay cho viện kiểm sát để mà phê
chuẩn. Nếu viện kiểm sát mà không phê
chuẩn á thì phải trả tự do cho họ ngay
lập tức chứ không thể nào mà giam giữ họ
như vậy được. Và có cái này chúng ta cần
phải nhớ rõ đó là thời hạn 12 giờ. Cơ
quan điều tra hoặc cơ quan được giao
nhiệm vụ để mà tiến hành cái hoạt động
điều tra thì phải tiến hành lấy lời khai
ngay và ra quyết định tạm giữ hoặc ra
lệnh bắt người bị giữ hoặc trả tự do cho
người bị giữ trong cái thời hạn 12 giờ
đó kể từ khi mà giữ người hoặc nhận
người bị giữ trong cái trường hợp khẩn
cấp. Nói tóm gọn lại á là đó là cái
trường hợp phạm tội hả tang thôi thì
không cần lệnh ngay lúc đó nhưng sau đó
thì bắt buộc dù gì đi nữa cũng cần phải
có một cái lệnh. Còn cái trường hợp còn
lại á cần phải có lệnh và thời hạn là 12
tiếng cho công an họ điều tra và ra cái
quyết định tạm giữ hay là tạm giam hay
là trả tự do cho cái người đó. Nếu muốn
tiếp tục sau 12 tiếng á thì cái quyết
định đó cần phải có viện kiểm sát người
ta phê chuẩn. Ok, tóm lại bắt là phải có
lệnh. Nhưng cái sau đây tôi muốn nói á
mới là cái trọng yếu của cái video này.
Đó là quyền của người bị bắt. Ừ nghe đến
đây có thể là một số người ta sẽ nói
rằng đã bị bắt rồi. Mẹ mày còn cái quyền
ở đâu mà đòi với hỏi? Thì thực ra á có
chứ quyền con người có từ khi mới sinh
ra cơ mà. Thậm chí là
lúc mà bạn còn ở trong bụng mẹ thì bạn
đã có quyền thái nhi rồi. Nói thật chứ ở
trong tù người ta còn có quyền con người
nữa kìa. Huống chi là cái người mà người
ta mới bị bắt. Người ta chưa phải là một
ờ tù nhân.
Vậy nếu bị bắt thì chúng ta có những cái
quyền gì?
Đó là chúng ta có quyền được biết lý do
người bị bắt, bị tạm giữ, tạm giam gì đó
có quyền biết được cái lý do mình bị bắt
và bị vục tội gì. Và quyền được xem văn
bản là được nhận quyết định tạm giữ, tạm
giam hoặc là lệnh bắt. Còn trong trường
hợp mà họ không nói cho chúng ta biết lý
do vì sao mà họ bắt chúng ta á, không
cho chúng ta xem thì chúng ta có quyền
được diêm lặc. Mà kể cả sau khi được
biết rồi á, được xem rồi chúng ta vẫn có
quyền được giữ im lặng nếu mà mình muốn.
Cái này á luật pháp nó đã quy định rồi.
Tuy rằng chưa có một cái điều luật riêng
nào quy định về quyền giữ im lặng nhưng
tại Việt Nam á thì có cái quyền này đã
được quy định gián tiếp qua các điều
khoản trong bộ luật tố tội hình sự. Thì
cụ thể là không bị ép buộc tự chứng minh
là mình có tội. Người bị buộc tội á có
quyền từ chối trả lời hoặc là không khai
báo bất cứ điều gì có nó nó gây bất lợi
cho họ. À thứ hai là tự nguyện. Mọi lời
khai phải hoàn toàn tự nguyện, không bị
ép buộc, cưỡng bức hay là đe dọa gì cả.
Và thứ ba là bảo vệ khỏi oan sai là công
cụ quan trọng để hạn chế bức cung nhục
hình và đảm bảo cái nguyên tắc suy đoán
vô tội. Con người bị buộc tội là vô tội
cho đến khi mà chứng minh được họ có
tội. Đó, dựa vào cái căn cứ đó thì chúng
ta có quyền được giữ im lặng. Thì tóm
lại nếu chúng ta bị bắt, chúng ta có
quyền được biết lý do bị bắt, quyền được
coi, quyền được nhận văn bản và quyền
được giữ im lặng nữa. Cái này thì tôi
chia sẻ riêng cho các bạn để các bạn
hiểu hơn về cái vụ việc bắt giữ trái
pháp luật lên cái bản thân tôi và những
anh em cù vụ của tôi. Đó là tại tòa thì
luật sư Nguyễn Văn Miến đã hỏi về cái
việc bắt giữ 7 ngày mà tôi đã nhắc ở
trên là bị tù quan. đó thì viện kiểm sát
người ta có trả lời là công an họ đâu có
bắt đâu. Bảy ngày đó là họ mời làm việc
mà nghe nó xạo xạo sao ha các bạn. Bởi
vì thứ nhất á nó là vi phạm tính tự
nguyện. Nếu là được mời thì phải người
được mời đó phải có giấy mời chứ và có
quyền từ chối nếu mà mình không thích
hoặc là mình có thể đổi lịch hoặc dời
lịch gì đó. Nhưng thực tế thì tôi và anh
em của tôi là anh Huỳnh Đức Thanh Bình
và những anh em khác đều bị khống chế và
bị bắt cóc lên trụ sở công an thì đó là
cưỡng chế chứ không phải mời. Và thứ hai
á là không có văn bản. Nếu là mời thì
phải có giấy mời giao cho đương sự. Đằng
này về mặt thực tế thì chả có ai nhận
được cả. Hơn nữa nếu là mời làm việc thì
tại sao sau những cái buổi làm việc họ
lại không để chúng tôi về mà lại chuyển
sang một cái phòng tạm giữ? Thì cái việc
chuyển trạng thái từ người được mời sang
người bị bắt mà không có một cái lệnh
nào được phê chuẩn ngay lúc đó thì cái
việc đó là vi phạm tố thụng. Tôi khẳng
định là vậy.
Ở phần này á, tôi muốn so sánh cho các
bạn thấy rõ cái sự khác biệt về luật
rừng trong ngặc kép của Mỹ và luật rừng
của Việt Nam nó khác nhau như thế nào.
Thì đầu tiên tôi tóm tắt cái vụ việc đó
là vào năm 2020 là Bộ Tư pháp Mỹ dưới
thời ông Donald Trump á là treo thưởng
15 triệu USD cho việc bắt giữ tổng thống
Venezuela là ông Nicolas Maduro. Sự khác
biệt
đó là gì? Đó là tại Việt Nam á các vụ ở
trên hoặc là như cái vụ của tôi đi chẳng
hạn là họ bắt người xong thì họ mới tìm
cớ, họ mới làm giấy, họ bắt xong thì họ
mới sinh lệnh này nọ các thứ. Đó là hành
động bắt giữ xảy ra trước cái quy trình
pháp lý. Còn về cái vụ việc của Mỹ mà
qua cái vụ ông Manduro vừa rồi á thì họ
tiến hành các cái bước như sau. Bước một
là điều tra thì cơ quan phòng chống ma
túy đã điều tra trong rất là nhiều năm.
Bước hai á là phán quyết của tòa án. Một
đại bội thẩm đoàn tại tòa án liên bang
của quận Nam New York và quận Nam
Florida đã xem xét bằng chứng và chính
thức cho ra một cái cáo trạng buộc tội
ông Manduro về tội buôn bán ma túy và
một số tội danh khác. Còn bước thứ ba là
người ta hành động dựa trên cáo trạng
đó. thì Bộ Ngoại giao Mỹ mới treo
thưởng. Thì như vậy chúng ta có thể thấy
là mặc dù Mỹ bắt một nguyên thủ quốc gia
của một quốc gia khác luôn á thì có thể
gây tranh cãi về công pháp quốc tế và
bộc bị một số nước người ta phản đối
nhưng xét về nội luật thì họ đã làm đúng
quy trình tố tụng của nước họ. có điều
tra, có bằng chứng, có cáo trạng của tòa
thì họ mới ra lệnh bắt. Như vậy ngay cả
đối đầu với kẻ thù mà một nhà nước pháp
quyền vẫn cần một cái phán quyết của tòa
án để mà làm căn cứ chứ không có phải là
thích bắt cóc à lạ bắt đâu.
Là con người thì chắc chắn là chúng ta
có rất là nhiều quyền. Nhưng mà đương
nhiên trong cái phạm vi video này tôi
chỉ muốn nhấn mạnh về cái quyền không bị
bắt giữ trái pháp luật thôi. Thì tôi
muốn nói rằng không một ai có thể bị bắt
một cách trái pháp luật cả. Thì trong
này nó có hai điều rất là quan trọng mà
chúng ta nên nhớ là thứ nhất là tuyên
ngôn quốc tế về nhân quyền ở điều chính
thì không ai phải chịu sự bắt giữ giam
cầm hoặc lưu đầy một cách tùy tiện cả.
Và thứ hai là công ước quốc tế về các
quyền dân sự và chính trị. Cũng ở điều
chính thì bất cứ ai bị bắt giữ đều phải
được thông báo ngay lúc bị bắt. Về những
lý do mình bị bắt và phải được thông báo
ngay lập tức về bất cứ lời buộc tội nào
đối với mình. Thì chúng ta cần phải dẫn
những cái tuyên ngôn quốc tế, nhân quyền
và công ước về các quyền nhân sự về
chính trị. Vì Việt Nam đã là thành viên,
đã ký kết rồi. Trong hiếp pháp của họ
cũng đã nói rất là nhiều. Cho nên á cái
việc bắt giữ không có lệnh giam giữ
nhiều ngày mới hợp thức hóa giấy tờ á
hay là thậm chí trong nhiều tháng cũng
chả có một cái giấy tờ gì luôn. Ví dụ
như là trường hợp của anh Nguyễn Tuấn
Nghĩa đó thì đó không chỉ là vi phạm bộ
luật tố tượng hình sự của Việt Nam mà nó
còn chà đạp lên các cái cam kết mà họ đã
ký với quốc tế nữa. Quyền được biết lý
do tại sao mình bị bắt là quyền tối
thiểu của một con người để họ không bị
biến mất không giấu vết trong một cái
quyền lực của nhà nước nào cả. Còn về
cái vụ viện kiểm sát trong cái trường
hợp của tôi á thì nếu viện kiểm sát gọi
việc còng tay bịch miệng lôi lên xe ờ
trở đi 7 ngày mà không về á là mời thì
có lẽ chúng ta cần phải định nghĩa lại
cái từ điển tiếng Việt rồi. Một lời mời
mà người được mời lại không có quyền từ
chối đó là giống như là một cái mệnh
lệnh vậy. Một mệnh lệnh tước đoạt đi cái
tự do mà không có một cái văn bản nào
của tòa án đó là hành vi bắt cóc. Tôi
khẳng định là như vậy. Cảm ơn các bạn đã
lắng nghe. Tôi là Trần Long Phi đến từ
nó hay chết.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này thảo luận về vấn đề bắt người trái pháp luật tại Việt Nam, nhấn mạnh rằng hành vi này không phải là cá biệt mà là một vấn đề có hệ thống, đã được quốc tế cảnh báo. Người nói, Trần Long Phi, chia sẻ trải nghiệm cá nhân về việc bị bắt giữ trái pháp luật trong 7 ngày mà không có lệnh, và so sánh với trường hợp của ông Huỳnh Đức Thanh Bình và ông Nguyễn Mai Cel Vương Minh. Video cũng đề cập đến các tổ chức nhân quyền quốc tế như Human Rights Watch và Amnesty International đã lên tiếng về vấn đề này. Một điểm quan trọng được nhấn mạnh là quyền của người bị bắt, bao gồm quyền được biết lý do bị bắt, quyền xem văn bản, và quyền giữ im lặng. Video còn so sánh luật rừng của Mỹ và Việt Nam, chỉ ra rằng ngay cả trong các vụ việc nhạy cảm, Mỹ vẫn tuân thủ quy trình tố tụng với điều tra, bằng chứng và cáo trạng của tòa án trước khi hành động, trong khi ở Việt Nam, việc bắt giữ đôi khi xảy ra trước khi có quy trình pháp lý.
Videos recently processed by our community