Người Việt Nuôi Con Không Nổi - Trích Lời Tổng Bí Thư Tô Lâm.
531 segments
Xin chào các bạn. Thì trong cái buổi
tiếp xúc cửi tri mới đây nhất thì ông
Tổng Bí thư Tô Lâm khi mà bàn về cái câu
chuyện chính sách lương cả cách tiền
lương và ổn định đời sống nhân dân á thì
ông có nói một cái câu như thế này. Làm
sao để mỗi người đi làm có thể nuôi được
một người. Đây là một cái sự mong mỏi
nha các bạn. Hầu như chúng ta chúng ta
bàn câu chuyện này coi nó ra sao. Bởi vì
sao bởi vì cái câu của ông Tổng Bí thư
Tô Long ông đã xác nhận gián tiếp rằng
là một lao động của Việt Nam hiện tại
chưa chắc đủ nuôi thêm một người nữa. Vợ
chồng bây giờ đi làm ha ít nhất cũng
phải lo cho hai đứa con. Nhì một cái
người công nhân ở khu công nghiệp đi bây
giờ lương 7 8 triệu tôi cho nó lương 8
triệu một tháng đi. Gọi là mức cơ bản
gọi là tạm thời là mức cơ bản đi. 8
triệu một tháng thì trọ hai vợ chồng ở
cái giờ phòng trọ thàm tạm cho nó 2
triệu đi gửi công 15 triệu một đứa. Mình
tính cho 50.000đ một đứa một ngày gửi
nhà trẻ đi. Nếu mà hai đứa thì là 3
triệu. Ăn uống bình thường tiết kiệm lắm
thì cho nó 4 5 triệu một một gia đình.
Rồi điện nước săn xe, thuốc men nữa tính
sơ sơ thì mỗi tháng nó đơ râu đó khoảng
12 đến 14 triệu gọi là đủ sóng cơ bản.
Hai vợ chồng công nhân thì tổng thu nhập
nó nó cho nó 16 triệu và đó coi như là
vừa đủ. Có nghĩa là mình chưa tính cái
chuyện mà bệnh tật rủi ro tiết kiệm lắm
nha. Thì
chắc là tôi nghĩ là là cuối năm chắc
cũng sẽ dư được vài chục triệu, hai ba
chục triệu gì đó. Hi vọng là là là ok.
Cho nên đừng có nói tới cái chuyện mơ
cao xa hơn.
Trong khi đó thì báo cáo quốc tế, số
liệu quốc tế của Global Lovingway nó có
nói như thế này, mức lương đủ sống của
đô thị Việt Nam cả khoảng 7 đến 8 triệu
trên một người trên 1 tháng. Có nghĩa là
nếu mức lương tối thiểu như hiện nay thì
người Việt chúng ta chưa chạm tới cái
mức độ sống. Nói cách khác, một người đi
làm hiện tại chưa đủ nuôi chính bản thân
mình chứ đừng có nói là sẽ nuôi thêm
được cho người khác. Rõ ràng là cái câu
hỏi của ông Tổng Bí thư ông đã đặt ra
một cái vấn đề rất cụ thể là người Việt
hiện tại bây giờ một người đi làm chưa
đủ nuôi thêm một người nữa nên ông mới
là làm sao để nuôi đủ một người một cái
câu hỏi. Ok bây giờ chúng ta nói tiếp.
Bây giờ chúng ta phải đặt ra một cái câu
hỏi là tại sao Việt Nam chúng ta nghèo
như vậy trong khi là cái nguồn lực của
chúng ta có mà đúng không? Việt Nam
chúng ta đâu phải là nghèo tài nguyên.
Dân số chúng ta đang là dân số vàng. Lao
động xuất khẩu đang rất là tăng. có
nghĩa là nguồn ngoại tạ từ kiều hối nó
khá là nhiều. FDI vẫn đổ vô Việt Nam.
Tại sao nó vẫn như vậy? Tại sao mà chúng
ta vẫn nghèo phải đặt ra câu hỏi như
vậy? Thứ nhất
là quyền lực tập trung. Đây là vấn đề
đầu tiên mà đất nước của mình đang lặp
phải. Tôi tôi lấy từ cái câu chuyện của
ông Tổng Bí thư Tô Lâm để nói vấn đề
này. Đầu tiên là cái quyền lực tập trung
phản biện yếu khi mà cái chính sách nó
thường làm để để đẹp cho những cái báo
cáo trong những cái tuyên truyền trên
báo chí để có thành tích hơn là giải
quyết cái vấn đề góc rễ, vấn đề nguyên
nhân. Thành ra cái GDP nó có tăng, xuất
khẩu nó có tăng nhưng mà cái tiền mà đã
phân bổ vô cái túi của dân nó rất là ít.
Thứ hai là cái mô hình lao động giá rẻ.
Có nghĩa rằng Việt Nam chúng ta đang là
một cái công xưởng của thế giới các bạn
biết. Thứ nhất là xuất khẩu lao động,
thứ hai là FDI nó đầu tư vô đây. Kể cả
ví dụ như Samsung, Intel rất là nhiều
ha. Thì chúng ta đang bị kẹt ở trong một
cái bẫy gia công. Chúng ta sống như làm
thuê các bạn là lấp ráp may mặt dàn vệ.
Giá trị gia tăng thì nó nằm ở nước
ngoài. Người Việt chỉ hưởng được cái
phần rất là thấp trong cái chuỗi cung
ứng ha. Chuỗi giá trị cung ứng toàn cầu
Việt Nam mình nó nằm ở cái chuỗi thấp
nhất. Tôi hình dung tôi đã từng giải
thích cái này rồi chứ tôi không cần nói
lại ha các bạn. Giống như cái câu chuyện
là ví dụ thằng Samsung nó về đây thì
thương hiệu của nó, công nghệ của nó,
tất cả mọi thứ của nó mình chỉ là người
lắp ráp cho nó thôi. Đơn giản như vậy là
mình ví dụ như cái giá trị của cái
Samsung nó 10 triệu, nó 9 triệu mình có
1 triệu. Đó, đó là vấn đề. Và cái vấn đề
thứ ba là cái vấn đề quan trọng nhất là
cái chuyện tham nhũng và phí ngầm. Thực
ra cái tham nhũng thì thì Việt Nam mình
nó xếp không có cao đâu. Nhưng bởi vì
cái vấn đề là những cái quốc gia như
Việt Nam chúng ta thì những cái số liệu
nó hoàn toàn không chính xác là vì khó
ai mà điều tra được lắm. Tiền đầu tư,
tiền ngân sách khi mà rót xuống từ trên
rót xuống để làm chính sách con thì bản
thân từ trên rót xuống thì nó đã bị rốt
ruột. Cái câu chuyện trả nãi dân và
doanh nghiệp phải gánh bằng một cái thứ
nó nó gọi là vấn nạn của quốc gia mình
luôn. Nó là quất nạn luôn là cái câu
chuyện văn hóa bôi trơn á các bạn. Kết
quả là lương nó không có tăng kịp mà chi
phí thì nó phải đổi lên. Đó là về mặt
nguyên tắc nha. Cái này các bạn nghĩ nó
không ảnh hưởng như nó ảnh hưởng rất
nhiều bởi vì thật ra tất cả mọi thứ nó
đều ảnh hưởng tới cái cái hệ thống chung
hết. Nó trắn ra là như thế này. Đất nước
của mình có tài nguyên, có dân số vàng,
có vị trí chiến lược đắc địa nhưng bị
xài một cách lãng phí.
Nói đúng hơn là do quản lý kém, đội ngũ
lãnh đạo kém. Tôi khẳng định như vậy.
Tôi nói như vậy đó. Các bạn hình dung
tại sao một đất nước có tài nguyên, có
dân số vàng, có vị trí chiến lược nhưng
bị nghèo hoài như vậy. Tới bây giờ này
tôi cho nó là 50 năm mà các bạn kêu là
giải phóng thố nhất đất nước đi. Tại sao
vẫn nghèo?
Đừng đừng có nói vậy n. Đó. Lý do tại
sao mà một người nuôi một người bây giờ
vẫn là một câu hỏi.
Một câu hỏi rằng làm sao để nuôi nổi nó
không có thực tế. Nó chưa phải là thực
tế nha các bạn. Bây giờ tôi biết rằng
khi tôi nói là điều này mấy bạn người đỏ
sẽ hỏi như vậy nè, sẽ nói như vậy nè.
Chắc chắn luôn những cái lượng điệu chỗ
này. Đất nước mới qua chiến tranh, Mỹ
thì cấm vận.
Thứ nhất chiến tranh thì đã qua 50 năm
rồi các bạn. 50 năm rồi, nửa thế kỷ rồi.
Hàn Quốc nó chỉ cần 20 năm để vương mình
trở thành cô rồng châu Á
thôi. Ok. Tôi cho các bạn nói về những
cái câu chuyện chống chống Trung Quốc
chiến tranh biên giới gì đó năm 79. Thực
ra chính các bạn cũng không nói. Mỹ cấm
vận tại sao? Tại sao các bạn nghĩ là cấm
vận tại sao? Ai ra cái mô hình kinh tế
bao cấp quốc hữu hóa vậy hả?
Ai rồi tới tới tới tới tới tới tới năm
bao nhiêu mới mới mới bắt đầu mới chịu
đổi mối. 81 thì mới bắt đầu mới cho
những cái năm 81 thì bắt đầu mới cho cái
cái cái th gọi là khoán khoán sản phẩm
cho người ta cho dân người ta làm. là
586 bắt đầu đổi mới rồi. Cám vận Mỹ nó
gỡ từ năm 1994 cho tới giờ này là 31 năm
rồi. Chúng ta đã hội nhập đầy đủ đổi mới
thì từ năm 86 đúng chưa?
Ba thập kỷ trôi qua mà bây giờ vẫn chưa
xong cái bài toán cơ bản một lao động đủ
nuôi một người thì không thể đổ cho
chiến tranh hoài được. Các bạn hình dung
ha. Rõ ràng là chúng ta có đầy đủ mọi
thứ, mọi yếu tố để phát triển. Bây giờ
đổ cho chiến dịch tôi chấp nhận cái luận
điều đó luôn. 30 năm rồi. Rồi nhưng mà
nhiều người sẽ nói cái câu này là GDP
vẫn đang tăng. Ok, GDP tăng đúng không
vấn đề. Nhưng GDP nó là một con số tổng,
nó không phản ánh cái túi tiền của từng
gia đình. Thu nhập thực tế của người lao
động không theo kịp chi phí nhà ở, y tế,
giáo dục. Thực ra cái người nghèo thực
tế của người Việt của mình nó nghèo luôn
ở trên cái đất nước có cp tăng. Nó mới
là nghèo á. Các bạn hình dung ha. Trời
ơi mình FDI
nó nói ra nhiều cái bậc mình quá.
Rồi cái câu chuyện tham nhũng. Trời ơi ở
đâu nước nào mà không có tham nhũngn thì
đúng là như vậy mà đâu tôi đâu có nói là
đất nước nào có tham nhũngn đâu nhưng mà
mức độ nó khác nhau. Các bạn hình dung
không? Người ta có cơ chế minh bạch và
có giám sát người ta tham nhũng người ta
rất là dễ lộm nên người ta cũng ngại
lắm.
Hiện tại nhanh th xếp hạng chỉ số về
tham nhũng thì Việt Nam mình chỉ có đứng
thứ 88/80 có nghĩa là cũng dạng tầm
trung trung nhưng như hồi nãy tôi có nói
là cái câu chuyện là
giống như những cái quốc gia như Triều
Tiên Trung Quốc Việt Nam những cái quốc
gia như thế này gần như những cái tổ
chức quốc tế hộ đều ra không ra đâu. Mấy
cái số liệu nó không có minh bạch nó đâu
có chính xác đâu. Cho nên là thôi cứ
cũng củng đi ha. Cứ vậy đi ha.
Mỗi đần tham nhũng nó biến thành một cái
phí ngầm đó các bạn. Người ta
rất là khó để lý giải cái chuyện đó. Nó
nó nó nó biến cho mọi thứ vật giá nó
tăng cao lên và người dân là người gánh
chịu toàn bộ khi mà cái quốc gia nó có
vấn đề. Nhưng mà bây giờ khi mà chúng ta
nói ra những cái vấn đề mà mà lỗ hổng
tại sao bây giờ chúng ta nhìn lại tại
sao người dân của mình, người Việt của
mình lại cũng có thể chấp nhận dễ dàng
như vậy. Dù đang rất là chật vật nhưng
mà tại sao họ vẫn còn chịu đựng được?
Ở Việt Nam chúng ta nha các bạn, nếu
chúng ta để ý là người ta hay nói với
nhau một câu này, ráng thêm chút nữa,
ráng thêm chút nữa đi. Không sao đâu, từ
từ nó sẽ ổn. Ráng làm thêm giờ nè, ráng
vay mượn nè, ráng tiết kiệm nè. Và nhiều
người họ coi cái chuyện lương không đủ
sống là cái chuyện bình thường luôn đó
các bạn. Cuối tháng nhận lương xài, đầu
tháng trả nợ, cuối tháng lại tiếp tục
nhận lương, đầu tháng lại trả nợ làm
liên khúc như vậy. Tôi nói thật với các
bạn là do ở Việt Nam bây giờ người ta
thật ra bản thân tôi nhìn nhiều vấn đề
đó. Tôi khi mà tôi tới những cái khu
công nghiệp tôi nhìn tôi hiểu vấn đề
nha. Nhưng mà người Việt mình họ quen
cái điều đó hay sao á cũng không biết
được. Miễn có việc còn làm được, còn
sống được thì họ chịu họ không nghĩ tới
cái câu chuyện là bệnh hoạn gì á. Ở cái
quốc gia khác khi mà an sinh xã hội nó
đầy đủ á thì thật ra người ta sẽ bỏ đi
bớt rất là nhiều cái gánh nặng về giáo
dục, về y tế và khi người ta ở những cái
giai đoạn mà người ta dễ tổn thương nhất
là khi còn nhỏ và khi già người ta không
có lo lắng nhưng người Việt chúng ta thì
cứ làm biết vậy đó. Thứ nhất là người ta
quen với kiểu đó. Thứ nhất là họ sợ hãi
một cái xã hội mà người tuyên truyền nó
quá nhiều đi thì người ta sợ.
Và dĩ nhiên làm sao mà dám góp ý được.
Góp ý bây giờ góp ý người ta nhìn cái
chilling effect nó làm cứ làm ai nói cái
gì cũng bị phản động ba que đu càng khác
nước. Mẹ công an mờ lên làm việc thì ai
mà dám nói người ta im thì mình cũng im
cho rồi cho lành. Sống thì không thổ
nhưng mà thôi ổn định là được quan trọng
thôi. Ok không? Và thêm một cái điều nữa
cái thủ thuật quản trị của chính quyền
Việt Nam mình bây giờ nó hay ở chỗ này
nè. Nó khiến cho người Việt của mình nó
có thể rất dễ dàng tự an ủi với nhau
bằng thành tích chung. Ô thôi nghèo thì
nghèo nhưng mà đất nước mình dài hòa
bình với ZDP vẫn đang tăng trưởng nó
thôi. Từ từ mình sẽ tốt lên cái vậy c
bóng đã thắng. Đó là chúng ta tự ru ngủ
với nhau để quên đi cái bụng đói thật sự
đó các bạn. Và cứ cứ bây giờ ai cũng
im mình nói ra mình sợ bị lạc loài nhiều
người người ta biết người ta không dám
nói. Nói ra lúc nào cũng m chụp mũ ba
que ví dụ.
Và có đủ thủ thuật hết ví dụ nghèo quá
nói trời ơi b mày nghèo mà không chịu
làm giàu thì kêu có tham vọng giỏi thì ở
trong nước giỏi lên thì kêu như như Ngô
Bảo Châu, giáo sư Ngô Bảo Châu rồi thì
cũng bị chửi này kia thứ có tham vọng
chính trị ở nước ngoài thì kêu về ngon
mà về Việt Nam ở Việt Nam thì kêu mày ra
nước ngoài đi rồi mày biết ở Việt Nam nó
sung xứ nào cái kiểu gì người ta cũng
nói được thôi cho nên là cái cái cốt lõi
là người ta bắt mình im người ta muốn
triệt tiêu cái cái tiếng nói phản biện
trong dân chúng thì thì nhìn tôi sống
hồi học á. Cái này nó là một cái bẫy
nghèo ở trong văn hóa luôn đó các bạn.
Chúng ta nghèo phải văn hóa. Không phải
là thiếu tiền, thiếu vật chất mà chúng
ta còn bị thiếu luôn ý chí nữa. Và nó
đúng hơn là chúng ta bị tước đoạt cả cái
niềm tin mà mình xứng đáng được sống một
cách tốt hơn, tử tế hơn.
Rồi bây giờ một cái người mà nuôi nổi
một người ở trong thực tế
ở ở như cái cách mà ông Tô La mà ổng nói
đó thì thế giới này người ta gọi là
living way. Lương đủ sống nghĩa là một
người lao động là đúng 8 tiếng một ngày
phải đủ tiền đô bản thân cộng với một
người phụ thuộc đúng không? Ở Việt Nam
một công nhân lương 7 8 triệu như tôi
nói thì sau khi trừ tiền trò, tiền ăn,
tiền uống, tiền điện, tiền nước thì coi
như sạch. Nếu nuôi thêm một cái người
nữa thì gần như không đủ. Hoặc là người
ta phải chấp nhận sống một cái mức sống
mà tôi gọi nó không phải là mức sống
bình thường mà nó là cái mức đỡ đủ tồn
tại đó. Ăn mì gói qua ngày cũng có thể
gọi là cầm hơi đó. Nếu có hai con nhỏ
thì coi như là xong. Các bạn phải tới
những cái khu nhà trọ,
những cái khu công nhân thì các bạn mới
thấy là người ta làm việc từ sáng cho
tới mịt mù người ta tăng ca xong người
ta về ta ngủ ngày nhưng qua ngày cảm
giác của người ta là sáng bước vô công
ty tối đi về. Sáng bước vô công ty tối
đi về có phải là sống không thì tôi cũng
không biết nhưng mất lương cũng vừa đủ
cuối năm cũng dư được. Thật sự là nếu mà
tiết kiệm hết mức mà không có vấn đề gì
rủi ro dư được vài đòn về ăn tết là hết.
Thật sự đó các bạn. Một đây là các bạn
đây là cuộc sống thực tế của người Việt
đừng có nhìn ở trên báo chí.
Tôi có một cái xưởng may ngày trước đây
tôi có làm về xuất nhập khẩu tôi may tụi
may tôi vải tôi xuất đi đi nước ngoài.
Thực ra công nhân của tôi nó làm việc
gần như họ làm việc từ đêm từ sáng cho
tới khôi khuya mệt mù hội và gần như
cuộc sống của họ không không có vấn đề
gì để bàn luận hết. Và nếu mà lên trên
công ty khi mà làm việc á tôi để ý rất
kỹ nha thì các cô hoặc là các bạn làm
việc cho công ty của tôi là kiểu dạng
giống như là
nói sao thôi. Tức là họ họ họ họ gần như
không có thời gian để suy nghĩ cho bất
cứ thứ gì. Sáng họ lên công ty họ họ may
họ ngồi họ may m cho tới trưa chưa nghỉ
ăn cơm. Ăn cơm xong may m chiều tối tối
thì họ xin ở lại tăng ca nữa. Tăng ca
xong cái khuyên cái đi về cái ngủ ngủ
vớt cái sáng mà lại tiếp tục cuộc hành
trình nhiêu đó làm miết luôn.
Các bạn hình dung như mà lương không có
bao nhiêu hết trơn á. Thật sự các bạn
tăng ca cỡ nào cỡ tháng cỡ tầm 13 14
triệu là hết cỡ. Đó là những cái người
mà gọi là có năng lực gọi là giỏi á.
Và cái tỷ lệ mà chi tiền tú cho y tế ở
Việt Nam của mình rất là cao. Nó thuộc
lại cao. Chỉ cần một lần đi bệnh viện là
gần như cái ngân quỷ ở trong gia đình nó
nó nó sẽ bị vỡ đi kế hoạch. Cho nên là
khi mà ông Tô Lâm ổng nói
làm sao để một người nuôi đủ một người
ổng đâu có dám nói tiếp nữa đâu. Và hiện
nay thì nếu mà tôi tôi sẽ nói tiếp hiện
nay thì chúng ta chưa làm được Việt Nam
chúng ta chưa được. Vậy đi. Tuy ổng
không nói thêm đâu nhưng mà gần như ai
nghe cũng hiểu cái điều đó ha. Ờ tôi
biết rằng á tới đây thì có nhiều cái anh
em
lại nói như này nè. Ở đâu cũng có khó
khăn.
Sao mà không so với châu Phi? Việt Nam
mình bây giờ sướng chán
sao mà sao mà sao mà sao mà sao mà ngụy
biện cái kiểu so sánh thấp kểu đó ta.
Sao mình không so với Hàn Quốc, Nhật
Bản, mấy cái nước cũng từng nghèo so
chiến tranh đó mà là đi so với châu Phi
cái khu khô cần sỏ đá như vậy là một cái
vùng thuộc địa như vậy.
Tại sao? Tại sao mà chúng ta phải phải
lúc nào cũng phải bắt của mình, phải cúi
đầu xuống mà không nhìn lên trên hoặc là
nhìn ngang qua mình cũng được. được nè.
Nhìn qua Thái Lan chẳng hạn, nhìn qua
Malaysia chẳng hạn.
Cái r nhiều bạn nó ổn định chính trị mà
cái điều quý giá có ổn định thì mới phát
triển được. Ổn định á mà dân không có đủ
sống á nó là ổn định cho nhà cầm quyền
không phải ổn định cho người dân chúng
ta phải thực tế vô.
Chính cái bất công kinh tế mới là cái
thử đe dọa sự ổn định lâu dài nhất. Các
bạn hình dung không? cứ ổn định kiểu này
mà dân một ngày nó đói thì chỉ có tôi
nói th cách mạng tháng 8 năm 945 nó lại
lại tiếp tục xảy ra thêm một lần nữa.
Muốn chống tham nhũng thực sự là phải có
chống báo chí độc lập, phải có tòa án
độc lập, phải có kiểm soát quyền lực
không mấy cái đó thì cũng bình cũ rượu
mới thôi.
Vì cái bình nó là cái nơi sinh nơi tham
nhũng chứ đâu phải là mấy cái con chuột
ở trong cái bệnh.
Ok. Nó nói vậy các bạn hình dung mấy bạn
người đó đừng chửi tôi nữa tôi mệt lắm
rồi. Thật sự là mấy thằng này kiểu ấm ức
quá trời thấy nhiều cái cảnh chịu không
nổi
muốn mà dân mà một người dân đôi một
người dân chúng ta phải đổi cách vận
hành chúng phải tăng năng suất thiệt
đừng có khoen CDP nữa. Đừng có lên trên
báo chí là GDP đang tăng nữa mà phải tạo
ra những cái việc làm giá trị cao cả
cách lương nâng an sinh bóp nhỏ vô máy
lại đúng không? giảm số lượng công an
lại. Bây giờ thời bình rồi nó phải thời
chiến đâu mà tăng công an dữ vậy. Lương
tối thiểu phải tiến tới cái mức mà lương
nó đủ sống giảm chi phí y tế và giáo
dục.
Đó đó là cái cách mà giúp cho người dân
ta bớt nghèo á. Khi mà người ta bớt đi
gánh nặng lo cho con cái cơ học hành này
kia đi bệnh viện người ta không có sợ lo
thì dĩ nhiên người ta tập trung người ta
lạm đầu óc người ta thoải mái hơn. Đó mà
có là vấn đề lo đó. cứ minh bạch cái
chuyện ngân sách đi thì dĩ nhiên khi nó
bớt thất thoát thì dân nó sẽ có thêm cái
tiền gián tiếp bởi vì dĩ nhiên ngân sách
không tiền từ dân mà ra chứ ở đâu nó bây
giờ cứ nói với nhà ở xã hội mà hôm qua
anh anh anh cái anh do quên mất tiêu rồi
ảnh ảnh còn nói là cái nhà ở xã hội ở
Việt Nam mình là người giàu người ta dễ
chứng minh người ta nghèo hơn người
nghèo đó nhở thật sự ở đâu ra nó tới tay
người nghèo thật sự không khi mà một
lãnh đạo mà người ta thoát lên một câu
hỏi là làm sao để một người nuôi Thô nổi
một người thì cái câu trả lời nó đã có ở
trong cái câu hỏi rồi. Dân chưa có đủ
sống và vấn đề nó không còn nằm ở chiến
tranh nữa các bạn. 50 năm rồi
không có còn nằm ở Mỹ đế hay là ba que
đu càn phục quốc gì. Nó nằm ở ngay tại
Việt Nam luôn
các bạn. Hình dung nó đang nằm ngay tại
Việt Nam luôn. Đừng phải nhìn nhận rõ
vấn đề như vậy. Chúng ta đang dân số
vàng nha các bạn. Và nếu như không khéo
trong khoảng 10 năm nữa hết dân số vàng
nó chuyển qua thì lúc đó người lao động
nó lại ít đi và những cái người không
lao động nó lại nhiều lên thì lúc đó nó
mệt nữa. Lúc đó không phải một người
nuôi một người mà một người nuôi tới ba
người bốn người.
Các bạn hình dung không dân số vàng bây
giờ chúng ta tận dụng triệt đệ để quăng
qua nước ngoài làm việc đem kiều hối về
chứa hình thức xuất khẩu lao động. Nhưng
vài năm sau nữa khi dân số quý bạn già
đua đi thì sao? Có bao giờ nghĩ tới cái
câu chuyện đó chưa?
Thật ra chính cái cơ chế này nó nuốt hết
tất mọi nguồn lực của người Việt chúng
ta. Người dân chúng ta sẽ mãi chật vật.
Tôi tin điều này. Tôi đếm chắc điều này.
Bởi vì họ khi mà họ tái cơ cấu, tái sản
xuất tập đoàn nhà nước luôn luôn báo lỗ
thì chỉ có người dân họ gánh thôi. Tất
cả những cái thứ thuế má nếu các bạn tìm
hiểu nó kinh khủng lắm. Đó là cách để họ
họ
tôi nói đúng là tận thu luôn á. Một đất
nước có 100 triệu dân.
Dân số thì đang vàng, tài nguyên dồi
dào, cảnh đẹp bao la, hùng vĩ cái gì
chúng ta cũng có. Tư chất người Việt
chúng ta thì thật sự chúng ta là một
trong những dân tộc giữ được tiếng nói
lâu đời nhất 4000 năm. 1000 năm bị đô hộ
vẫn không bị đồng hóa là các bạn hiểu ý
chí của người Việt chúng ta đâu có tệ
đâu. Tại sao người Việt chúng ta qua
nước ngoài người ta sống tốt vậy? Ta
thành công vậy
đúng không?
Chúng ta nhìn nhận một cách cụ thể chứ.
Thầy phong kiến cũng vậy. Mình đứng ở kế
bên Trung Quốc
chúng ta có thua thiệt về họ đâu. Mình
đánh năm này qua năm khác mà chúng ta
vẫn đánh được đó thôi. Nó lại vậy. Các
bạn đừng có nhìn trên báo chí, đừng nhìn
xung quanh. Thật ra nói với các bạn nghe
nè.
Thật ra cuộc sống của tôi tốt lắm. Các
bạn yên tâm điều này
và những người bạn của tôi cũng vậy
nhưng mà nó ít.
Chúng ta phải nhìn ra số đông của xã hội
kìa. Phải tới mấy cái công nhân á phải
đi về cái khu nông thôn á mà coi mà nhìn
mà ngó chứ ai đâu mà làm vậy.
Khi mà những người như tôi mà nói ra cái
sự thật này á là chúng ta đang tìm ra
những cái câu trả lời cho tương lai của
chính chúng ta.
Không có Mỹ nào hết, không có Cali, đu
càng, phục quốc gì ở đây hết.
Vấn đề của đất nước chúng ta nó nằm ngay
tại Việt Nam
nha.
Vậy đi, tạm biệt. M.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này bàn về câu hỏi "làm sao để mỗi người đi làm có thể nuôi được một người" do Tổng Bí thư Tô Lâm nêu ra. Người nói phân tích rằng mức lương hiện tại ở Việt Nam, kể cả đối với công nhân khu công nghiệp, là chưa đủ để nuôi sống bản thân và một người phụ thuộc. Điều này được minh chứng qua việc tính toán chi phí sinh hoạt cơ bản cho một gia đình công nhân với mức lương 16 triệu đồng/tháng, vốn đã eo hẹp, chưa kể rủi ro. Báo cáo quốc tế về mức lương đủ sống (living wage) cho thấy mức lương tối thiểu ở Việt Nam còn thấp. Nguyên nhân của tình trạng này được chỉ ra là do quyền lực tập trung, phản biện yếu, mô hình lao động giá rẻ, bẫy gia công, tham nhũng và phí ngầm. Video cũng phản bác các lý do thường được đưa ra như chiến tranh hay cấm vận, cho rằng Việt Nam đã có 50 năm hòa bình và hội nhập kinh tế quốc tế từ lâu. GDP tăng trưởng nhưng thu nhập thực tế của người dân không theo kịp chi phí sinh hoạt. Người dân chấp nhận mức sống thấp, tự an ủi bằng thành tích chung và sợ hãi khi nói lên sự thật. Video kêu gọi thay đổi tư duy, tăng năng suất lao động, tạo việc làm giá trị cao, nâng an sinh xã hội, giảm chi phí y tế, giáo dục và minh bạch ngân sách để giải quyết vấn đề nghèo đói và bất công kinh tế.
Videos recently processed by our community