Học Bay Trước Khi Nghĩ Đến Bầu Trời
323 segments
Xin chào tất cả các bạn. Tôi là Trần
Long Phi. Thì tôi nghĩ các bạn cũng đã
biết rồi, không có một cái loài chim nào
có thể bay ngay sau khi mà nó chào đời
cả. Kể cả đó là chim ơn, loài chim mà
được cho là chúa tể của bầu trời. Con
người hay là bất cứ loài vật nào thì nó
cũng vậy thôi. Muốn hành động hay là
muốn làm bất cứ một cái điều gì đó cũng
cần phải có thời gian tích lũy, học hỏi,
trải nghiệm và trưởng thành. Tất nhiên
cho dù bất cứ ai thì cũng có đôi lần
phải vấp ngã. Dục tốc thì bớt đạt mà.
Đây là một cái câu mà đúc kết của cha
ông ta từ ngàn năm trước rồi. Thì tôi
chỉ xin lấy ví dụ về cái loài chim ưng
này để các bạn có thể dễ hình dung ra
thôi. Tại sao tôi lại lấy nó để mà làm
ví dụ. Có thể là do tôi thích nó mà
thôi. Nếu như mà con chim ưng non vừa nở
ra và nhảy khỏi tổ thì sao? Thì chắc
chắn nó sẽ rớt xuống và chết. Chắc chắn
là như vậy rồi. Mặc dù nó có cánh có đủ
bộ phận của cơ thể nhưng cái cánh nó
chưa đủ mạnh. Não nó chưa được tỉnh táo
và mắt nó cũng chưa có được tin tường
cho lắm. Tôi biết tới đây sẽ có nhiều
bạn đang cho rằng ủa cái chuyện đó ai
cũng biết mà kể ra là cái gì. Thì tôi
tôi cũng biết cái điều đó nhưng mà tôi
tin chắc rằng nó không thừa đâu các bạn.
Tôi muốn mượn cái câu chuyện này để nói
về một cái vấn đề khác. Tôi muốn nói về
chúng ta là những người Việt đang sống
giữa cái thời cuộc nổi trôi này. Con
chim ưng thì nó đâu có ngại để ủ kén
trong cái lòng mẹ của nó đâu. Nó đâu có
cố gắng để thể hiện bản thân mình mạnh
mẽ khi nó chưa đủ sức.
Và nó dám nhìn nhận nó chỉ là một con
chim non. Bất chấp nó coi là giống loài
chim gì đi chăng nữa hay là khác biệt
với những cái loài chim nhỏ bé hơn. Tôi
nói đến đây bởi vì hồi trước của tôi
cũng có cái suy nghĩ khá là vội vàng và
tôi cũng không muốn chúng ta phải vội
vàng như vậy. Tôi hiểu cái tâm lý của
các bạn khi mà nhận thức được xã hội này
thì cảm thấy như là mình bị lừa dối, bị
phản bội, muốn dấn thân để cống hiến,
muốn cho ngày mai tới càng nhanh càng
tốt. Thì cái điều đó ai cũng muốn hết.
Nhưng chính điều đó nó vô hình làm cho
các bạn tổn thương chính mình, xa hơn là
tổn thương cả nguồn lực chung của chúng
ta nữa. Có lẽ các bạn chưa từng nhận gì
cho mình nhưng các bạn không biết được
cái tuổi trẻ của các bạn đó nó quý giá
đến nhường nào đối với cái vật mệnh quốc
gia này đâu. Thật sự là vậy. Chúng ta
đều biết là chúng ta đang sống trong một
cái quốc gia nó không có một cái xã hội
phát quyền. Chúng ta rất là dễ bị tổn
thương khi mà cái cơ chế bảo vệ chúng ta
nó không có. Rất nhiều người xung quanh
không hiểu được cái quyền của mình là
gì, thậm chí còn chẳng hiểu đến cái vấn
đề nó bắt nguồn từ đâu luôn. Tôi xin
nhắc lại, tôi là Thanh Niên nên tôi chỉ
muốn chia sẻ với các bạn một điều á là
bởi vì tôi nhận được khá nhiều tin nhắn
của các bạn trẻ, các bạn thanh niên cùng
trang lứa. Và khi tôi đưa cho các anh
đọc á thì các anh em của tôi đều thấy
mình từng như vậy cả. Mấy anh đã đưa ra
cho tôi một cái lời khuyên. Nếu mà muốn
thay đổi xã hội, muốn làm chứng trị một
cách chuyên nghiệp mà chưa phân biệt
được cảm xúc hay lý lẽ, không chịu tìm
hiểu cấu trúc bảo đảm cho một nền dân
chủ cơ bản thì đó không phải là dũng cảm
mà đó là sự liều lĩnh. Mong rằng các bạn
sẽ không tự ái vì tôi nói những cái điều
này như là một người động niên chân
thành muốn được chia sẻ những cái cái
tôi đã từng trải qua. Chim ưng trước khi
mà nó làm bá chủ bào trời á thì phải để
cho cơ bắp nó phát triển tập cổ cánh để
nó định hình được cái thói quen đó. Mỗi
ngày nó tập hàng trăm lần hàng ngàn lần
trong một cái không gian an toàn của nó
trước khi mà nó bước ra cái bầu trời
thật sự để mà đương đầu với gió với cát.
Anh em thì chắc cũng đã thấy được ngày
mai đang tới các bạn nóng lòng muốn đốt
cháy cái giai đoạn đó. Nhưng xin đừng để
bản thân mình và những hy sinh của các
đàn anh đàn chị nó trở nên vô ích. Đây
là giai đoạn bản lề then chốt trong một
cái tiến trình dân chủ. Các bạn hãy bắt
đầu chuẩn bị cho ngày hôm nay bằng cách
là học tư duy phản biện, học luật pháp
căn bản, học cách tranh luận nhưng mà
trong tôn trọng nhau. Học cách tổ chức,
học cách kỷ luật và học cách làm việc
nhóm. Để cụ thể hơn là vấn đề này, tôi
sẽ lấy một ví dụ cho các bạn. Dễ hình
dung như trước khi các bạn muốn chạy xe
ra ngoài đường, muốn lao xe ra ngoài
đường, các bạn phải học luật lệ chứ phải
tập lái xe cho vững vàng rồi đi thi bằng
lái. Có bằng rồi cũng phải tập thực hành
ở một cái chỗ nào đó nó đủ an toàn trước
khi mà mình cầm cái xe mình lái ra ngoài
đường. Vậy tại sao phải trải qua cái quá
trình đó đúng không? Vì nếu như bạn sai
á, người khác có thể chết vì những cái
cái lỗi sai đó của bạn. Chúng ta thử đặt
vấn đề một cách đơn giản. Nếu như việc
lái một chiếc xe máy trên đường còn cần
những chứng chỉ giấy phép để bảo đảm an
toàn cho chính mình và cho cộng đồng á
thì tại sao tham gia vào các hoạt động
chính trị xã hội thì lại nghĩ hời hợt
thậm chí là rất chủ quan luôn. Như vậy
là không công bằng với nó. Nếu như chúng
ta cho rằng cái sự lựa chọn của chúng ta
là lý tưởng thì hãy tôn trọng nó nhiều
hơn nữa. Bởi những cái quyết định của
bạn nó có thể ảnh hưởng đến vận mệnh của
nhiều người, thậm chí có thể là hạn chịu
con người. Vì vậy không phải nói đó là
phong cách, là nhiệt huyết, là sự liều
lĩnh gan dạ không là được đâu. Một cái
hành động mà thiếu chuẩn bị, thiếu chuẩn
mực nó có thể kéo theo bắt bớ, đàn áp
nè. Đó là chưa kể có thể gây ảnh hưởng
tới kể cả gia đình của các bạn. Rõ ràng
các bạn chưa làm được gì hết, đã dính
rồi, đã hy sinh rồi. Hy sinh tôi bỏ
trong ngoặc kép vì tôi biết đi tù nó nó
nó rất là khổ, rất khó để tận hiến cái
khả năng của các bạn. Thì một cái sự bốc
đồng của chúng ta nó có thể phá hỏng cả
một cái kế hoạch dài hạn mà được chuẩn
bị rất là kỹ lưỡng và biết bao tâm huyết
của chúng ta đổ vào trong đó. Tổn hại cả
niềm tin của nhiều người. Để hại hơn nó
còn gây hại cho chính bạn, cho lý tưởng
của chúng ta và những người thân yêu của
chúng ta. Chúng ta hãy nhìn vào cái con
chim ưng đó. Tại sao nó phải tập cánh?
Vì khi nó đang tập thì nó có không gian
để nó sửa sai. Sau đó sẽ tăng dần cái độ
khó đến khi mà thực sự đủ niềm tin cái
sự tích lũy trong các bạn. Chúng ta đã
có lý tưởng rồi thì hãy cố gắng học hỏi,
trao dồi, tích lũy kiến thức luật pháp.
Có nền tảng căn bản thì thử hoạt động ở
một cái quy mô nhỏ, có thể là một vài
bài viết phản biện, chính sách chẳng hạn
gieo những cái hành động nhỏ của mình
trong cái môi trường sống xung quanh
mình. Tôi xin nhắc lại đây là một sự
chia sẻ rất là chân thành của một người
bạn động niên với các bạn. Bởi vì tôi
cũng là một thanh niên nhưng tôi tin là
cái tiếng tình dân chủ bền vững nó không
được xây dựng bằng cái sự hy sinh ngẫu
nhiên đâu ngẫu hứng mà nó phải xây dựng
bằng cái năng lực dân chủ thực sự phải
hình thành bằng cái sự tích lũy bài bản
lớp lang chuyên nghiệp. Tôi đã từng đi
tu nghiệp một khóa và cái trận chiến thứ
hai này của tôi nó hoàn tậ khác. Tôi cố
gắng học hỏi nhiều hơn, cố gắng học để
hiểu cái luật chơi và khi tôi đã biết
được mình đại diện cho ai và chịu trách
nhiệm cho những gì mà tôi sắp làm thì
tôi mới dám tự tin và bước tiếp. Mấy anh
cứ hay nói với tôi là chống cộng hay là
chống cầm gì cũng được. Có kiến thức cái
đạt đủ nội hàm rồi. Lúc đó hãy bước ra
và tránh đấu. Và lúc này á cái tiếng nói
của các bạn nó sẽ có sức nặng hơn bởi vì
các bạn cũng biết rồi. Đất nước chúng ta
thì đang bị cai trị bởi một cái hệ thống
công an phiệt. Đằng sau bước rèm ngạo
nghễ vinh quang của họ là vô số cái thủ
đoạn đê hèn và các bạn sẽ khó có thể mà
hình dung được. Bởi vậy cho nên á chẳng
có gì phải xấu khổ khi mình cảm thấy cần
được đào tạo, kể cả tôi hay là các bạn
hay là những anh em của tôi nữa. Được
đào tạo á và tự rèn luyện thêm sẽ giúp
cho chúng ta sống sót được với mọi sự
khắc nghiệt và giúp cho ta có những cái
chiến thuật tốt hơn, có chiến lược để mà
đủ sức để mà đi đường dài. Tôi nói tới
đây chắc cũng đủ dài rồi. Tôi chỉ muốn
dành những cái lời kết cho những anh em
đồng chăn lứa của mình. Chúng ta đều là
những người muốn thay đổi xã hội, cho
cái xã hội Việt Nam mình nó tốt hơn, cho
đất nước mình tốt đẹp hơn. Chúng ta
không có gì phải hộ thẹn cả nhưng xin
đừng chỉ có nhiệt khuyết, hãy rèn luyện
bản thân một chút. Hãy biến mình trở
thành một người có kỹ năng, có trách
nhiệm với bản thân bởi khi đó chúng ta
sẽ gia tăng được cái sức mạnh cho cái
cộng đồng này. Tiến trình dân chủ này nó
cần chúng ta đấu tranh nhưng mà đấu
tranh hiệu quả không phải là phô hào
lớn, chửi bới hay là hy sinh vô ích. Tôi
chưa từng chứng kiến một quốc gia nào
tiến lên văn minh cường thịnh mà bằng
chửi cả. như Hàn Quốc, Chi Lê hay là Lam
Phi và rất rất nhiều Việt Nam của chúng
ta xứng đáng sống một cuộc sống nó tử tế
hơn, tốt đẹp hơn và để đạt được cái điều
đó dân tộc này thật sự cần các bạn. Tới
đây thì con cũng xin gửi tới vài cô chú,
anh chị lớn tuổi nếu có những cái lời
nào khó nghe thì mong thông cảm. Có một
truyền thuyết, một huyền thoại khá là
kịch tính, khá là nổi trong cộng đồng
bàn một thời. À câu chuyện này nói về
chi già giữa hai cái sự lựa chọn. một là
lột xác hoặc là chết. Theo cái câu
chuyện đó thì khi Chim ưng sống đến 40
tuổi mỏ trở nên cùng móng vuốt cũng cùng
và lông thì già đi, không thể săn mồi
một cách hiệu quả được. Thì chúng nó sẽ
bay lên đỉnh núi cao dùng mỏ để mà đập
vỡ đi cái mỏ cũ đó, để gãy móng vuốt và
tự nhổ hết lông để mọc lại bộ lông mới.
Trải qua 5 tháng đau đớn để có thể sống
thêm 30 năm nữa. Thật sự câu chuyện đó
nghe rất là mạnh liệt. Tuy nhiên nó
không có thực. Bây giờ là thời đại số
rồi mà khi mà chúng ta nghe một cái câu
chuyện gì nó phi thực tế thì chúng ta có
thể search ngay trên internet, search
trên mạng. Con không muốn là một người
lan truyền một cái câu chuyện sai để mà
truyền đi bất cứ thứ gì mà nó không dựa
trên sự thật. Là người lớn chúng ta cần
nhìn với một cái góc nhìn nó khoa học,
có một cái nhìn nó thực tế hơn. Thực tế
thì thiên nhiên nó không vận hành như
vậy. Nếu như một con chim ưng mà tự hủy
hoại đi cái vũ khí để mà nó sinh tồn á
thì nó sẽ chết đói hoặc là nó sẽ bị
nhiễm trùng trước khi mà nó có thể tái
sinh được. Thực tế của tự nhiên á nó
cũng giống như thực tế của một người
trưởng thành bản lĩnh là một quá trình
để mà thay đổi trong cái sự tiếp nối. Sự
thay đổi không phải là tự sát mà là sự
chuyển hóa từ. Chim ưng thực sự thay
lông hàng năm nhưng chúng nó thay từng
chiếc một. Chúng nó không bao giờ chút
bỏ hết tất cả rồi trở nên trần chụi. Làm
như vậy nó sẽ yếu ớt đi. Chúng thay cũ
đổi mới một cách rất là khôn ngoan và để
có thể bay, để có thể săn mồi trong khi
mà cái quá trình hoàn thiện đang được
diễn ra ha. Tái sinh không nhất thiết
phải là một cơn địa chấn. tái sinh là
khi chúng ta của ngày hôm nay á với
những cái phương pháp mà đúng đắng với
tư duy đổi mới vẫn vững vàng sải cánh
dựa trên những cái kinh nghiệm quý giá
của ngày hôm qua. Con hiểu cô chú bác
rất muốn cái sự thay đổi, rất mưu cầu
cái sự thanh bình cho quê hương Việt Nam
của chúng ta sau mấy mươi năm chịu đau
khổ như vậy. Nhưng mà bây giờ cái thời
cuộc nó khác rồi. Tụi con không muốn
phải liên tục có những cái sự hy sinh
nữa. Sự thay đổi không phải là tự sát để
mà hóa kiếp. Con hy vọng cô chú không
nên nhầm lẫn giữa thay đổi và hành xác.
Con hiểu ở cái tuổi của cô chú, chúng ta
thường mơ về những cái cuộc cách mạng
của cuộc đời, muốn đập đi xây lại toàn
bộ nhưng thay đổi thực sự nó không phải
là chối bỏ hoàn toàn quá khứ hay là làm
tổn thương chính mình bằng những cái
quyết định mang tính cực đoan lắm. Đôi
khi còn làm hại cho lớp trẻ ủng hộ cái
lý tưởng của chúng mình nữa. Con cho
rằng thay đổi là khi chúng ta nhận ra
được một cái tư duy nó đã cũ kỹ và lặng
lẽ tìm cách nào đó để cập nhật. Nhưng
không phải cố ý hy sinh tài nguyên để mà
mình thay đổi mà là cập nhật tài nguyên
thay dỗi tư duy là cũ. Ở Việt Nam mình
bây giờ, ở xã hội Việt Nam mình bây giờ
nếu mà cái lập trường chính trị mà biểu
hiện quá sớm thì đó là thách thức, một
rủi ro. Con hy vọng các cô chú có thể
sát cánh cùng với thanh niên tụi con để
xây dựng lại một Việt Nam cùng cường.
Quê hương mình sẽ trở lại Thanh Bình sớm
thôi nhưng không nhất thiết là phải có
một cái cơn địa chấn đầy chết chóc
thương vong nào cả. Quê hương của mình
sẽ tái sinh là khi tất cả chúng ta nhìn
về một hướng. Người cộng sản chắc chắn
sẽ phải trả giá cho những gì mà họ làm
ngày hôm nay với cái dân tộc này. Nhưng
trước khi tới ngày đó thì chúng ta phải
học cách nhìn thấy nhau và không tổn hao
lực lượng như đã từng. Một lần nữa xin
cảm ơn tất cả những người đã luôn tranh
trở với cái vận mệnh quê hương. Chúc tất
cả anh em, cô chú, anh chị luôn bình an
để cùng nhau chờ tới ngày nắng lên. Mình
hãy luôn nhắc nhau rằng người Việt
thương người Việt và tôi là Trần Long
Phi đến từ Nói ngày chết.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Bài nói chuyện của Trần Long Phi khuyến khích thanh niên và cả người lớn tuổi ở Việt Nam suy nghĩ kỹ lưỡng, trang bị kiến thức và kỹ năng trước khi tham gia vào các hoạt động chính trị xã hội. Dùng hình ảnh chim ưng non cần thời gian học hỏi và rèn luyện trước khi bay lượn trên bầu trời, diễn giả nhấn mạnh tầm quan trọng của sự chuẩn bị, tư duy phản biện, học luật pháp và làm việc nhóm. Anh cảnh báo về những rủi ro và tổn thất do hành động vội vàng, thiếu chuẩn bị có thể gây ra cho bản thân, gia đình và cả phong trào dân chủ. Đồng thời, anh cũng bác bỏ huyền thoại chim ưng lột xác đau đớn, khẳng định sự thay đổi thực sự là một quá trình chuyển hóa liên tục, khôn ngoan, dựa trên kinh nghiệm và không phải là tự hủy diệt hay bốc đồng. Mục tiêu là xây dựng một Việt Nam cường thịnh, thanh bình thông qua đấu tranh hiệu quả và đoàn kết, không phải bằng sự hy sinh vô ích hay những hành động cực đoan.
Videos recently processed by our community