Hàn lại nói về VN: chưa giàu đã già, 'Vietnam dream' tan biến
654 segments
Xin chào các bạn. Như là mình đã nói với
các bạn nhiều lần rồi là Hàn Quốc có một
cái ánh nhìn vô cùng ưu ái đối với dân
Việt Nam chúng ta. Khác với người Nhật
Bản. Người Nhật mỗi khi nói về Việt Nam
là thường họ rất là nhẹ nhàng, ân cần,
tử tế. Nhưng đối với Hàn Quốc á thì họ
luôn luôn họ chê cười Việt Nam. Họ đi
sang Việt Nam họ cướp vợ của chúng ta,
họ ngủ với vợ của chúng ta. Kinh tế thì
chúng ta phụ thuộc vào họ rất là nhiều.
Người lao động Việt Nam bây giờ cũng
chọn Hàn Quốc là cái điểm nơi đến đầy
triển vọng, lương còn cao hơn cả Nhật
Bản. Xong rồi đi qua đó làm việc được
một thời gian hết hợp đồng nhưng mà vẫn
muốn ở lại cho nên trốn lưu vong. Cái
danh tiếng của người Việt Nam đối với
Hàn Quốc phải nói là ối trời ơi và hỡi
trời ơi luôn. Hèn gì mà mấy bạn ở Việt
Nam cứ kêu là Hàn Quốc người ta thượng
đản.
Họ thượng đẳng là cũng có lý do thôi các
bạn. Nếu mà Việt Nam mà ở vị trí Hàn
Quốc á thì Việt Nam nó còn chê cười nước
người ta. gấp vạn lần. Có điều là chúng
ta không ở cái vị trí chê cười thôi.
Đâu, chúng ta còn chưa ở cái vị trí đó.
Thế mà tối ngày làm video nói rằng là
kinh tế Hàn và Nhật rồi khó khăn rồi
người dân rồi vật lộn vì chi phí mức
sống cao, rồi người Mỹ thì xếp hàng đi
mua trứng. Chúng ta chưa là cái gì mà đã
còn chê cười được người ta rồi thì huống
chi là Hàn Quốc người ta nhìn Việt Nam
mình bằng cái ánh mắt như thế nào. Hồi
trước mình đã chia sẻ cho các bạn một
cái video của một ông Hàn Quốc có một
cái kênh vô cùng lớn. Cái video đó có
tới bây giờ là 800.000 lượt xem rồi. Thì
hôm nay mình kiếm được một cái video
khác ít lượt view hơn nhưng mà phân tích
cũng hay không kém cho nên mình sẽ chia
sẻ cho các bạn tiếp ngày hôm nay. Xin
lỗi nhá hôm nay mình đi làm về hơi mệt
cho nên mình xin phép mình xin lỗi các
bạn mình sử dụng giọng của máy tính để
đọc cho các bạn nghe. Không được nghe
giọng ấm áp triều mến mến yêu của mình.
Chắc là các bạn không có được vui lắm
nhưng mà thôi các bạn cứ tạm nghe một
hôn đâ nhá. Hôm nào khỏe thì mình đọc
một cái bài khác đầy đủ mà trọn vẹn, đầy
cảm xúc rồi bình luận với các bạn cho nó
vui. Rồi mời các bạn lắng nghe bài như
sau.
>> Nếu một công ty nước ngoài duy nhất đang
gánh 13% xuất khẩu của cả một quốc gia
thì đó là tăng trưởng hay là sự lệ
thuộc? Năm 2025, Việt Nam ghi nhận mức
tăng trưởng ấn tượng 8,02% và chính phủ
đã nâng mục tiêu năm nay lên trên 10%.
Cả thế giới đang suy thoái, chỉ Việt Nam
vẫn băng băng tiến lên. Kỳ tích sông
hàng thứ hai, báo đài đua nhau ca ngợi
nhưng lật mặt sau tấm bản thành tích hào
nhoáng đó, bức tranh hoàn toàn khác. 76%
tổng xuất khẩu là do các doanh nghiệp
nước ngoài tạo ra, hơn 90% linh kiện cốt
lõi phải nhập khẩu và đầu tư nghiên cứu
phát triển chưa đến 0,4% GDP. Trong
video hôm nay, tôi sẽ lần lượt phơi bày
toàn bộ những lỗ hỏng chết người của nền
kinh tế Việt Nam mà các con số đang che
khuất. Đây chính là lý do tại sao các
chuyên gia lắc đầu trước tương lai của
Việt Nam. Xem đến cuối, cách nhìn của
bạn về Việt Nam sẽ thay đổi hoàn toàn.
Năm 1986, khi đẳng Việt Nam tuyên bố đổi
mới, đó không phải là kết quả của một
tầm nhìn vĩ đại nào. Nói thẳng ra, đó là
cái dãy đạp của một cơ thể đang trên bờ
vực chết đói. Ngay sau chiến tranh,
chính phủ tịch thu tài sản tư nhân toàn
quốc và dồn nông dân vào các hợp tác xã
tập thể. Kết quả là thảm họa. Trên một
vùng đất dư thừa lúa gạo, người ta vẫn
phải nhận đói, còn lạm phát vọt lên đến
450%.
Thí nghiệm khổng lồ mang tên kinh tế kế
hoạch hóa đã hoàn toàn phá sản, từ đó mà
ra đổi mới, một tuyên bố sinh tử mở cửa
thị trường. Nhưng ở đây xuất hiện một
mâu thuẫn căn bản, cửa thì mở nhưng chìa
khóa vẫn nằm trong tay đảng và không ai
được buông ra. Đến tận hôm nay, Việt Nam
vẫn tự gọi mình là dịch kinh tế thị
trường định hướng xã hội chủ nghĩa,
nghĩa là chấp nhận tư bản, nhưng các
nguồn lực cốt lõi và quyền ra quyết định
vẫn do đảng kiểm soát. Ban đầu cách này
khá hiệu quả. Chính phủ ra quyết định
nhanh dọn đường cho vốn nước ngoài vào
và các nhà máy lần lượt mọc lên. Từ giữa
thập niên 90 khi quan hệ ngoại giao được
bình thường hóa, dòng đầu tư đổ vào ào
ạc và Việt Nam bắt đầu được gọi là công
xưởng của thế giới. Vấn đề là ai mới
thực sự là chủ nhân của sự tăng trưởng
đó? Thử so sánh với quá trình tăng
trưởng kinh tế của Hàn Quốc thì thấy
ngay sự khác biệt. Bạn có nhớ câu chuyện
chủ tịch Chung Du Dung dám xây xưởng
đóng tàu bằng cách nhét tờ 500 quân in
hình thuyền rùa và mặt ngân hàng Anh
không? Thiên hạ bảo ông điên nhưng cuối
cùng ông làm được. Hàn Quốc đi qua giai
đoạn các doanh nghiệp tư nhân vắt kiệt
sức học hỏi công nghệ thất bại rồi lại
đứng dậy. Việt Nam thì khác. Nhà nước
dựng sân khấu, người nước ngoài bước lên
biểu diễn, còn người Việt chỉ đứng ở
cánh gà làm nhiệm vụ bưng đạo cụ. Nhìn
vào số liệu thì càng rõ hơn tỷ trọng
thương mại trong GDP của Việt Nam vượt
170%. Hàng hóa ra vào nhiều hơn cả tầm
vóc thực của nền kinh tế. Nhưng người
quyết định dòng chảy đó không phải Việt
Nam mà là Samsung, phố con và nai. Phình
to công nghệ nội sinh giống như một
người béo mà không có cơ bắp. Trông to
xác bên ngoài nhưng thực ra chẳng có sức
lực gì. Căn bệnh kinh niên y doanh
nghiệp nhà nước cũng không thể bỏ qua.
Báo cáo OECD năm 2025 đã trực tiếp chỉ
ra rằng phạm vi doanh nghiệp nhà nước
của Việt Nam quá rộng so với tiêu chuẩn
các nước thành viên. Nguồn lực không
được phân bổ theo hiệu quả mà theo logic
của đảng. Tiền rót vào nhưng năng suất
vẫn dậm chân tại chỗ. Đồng tiền chảy về
nơi có tầm quan trọng chính trị, không
phải nơi cần đổi mới. Đầu năm nay, nghị
quyết 79 về cải cách doanh nghiệp nhà
nước đã được ban hành. Nhưng liệu thể
chất ăn sâu vào xương tủy mấy chục năm
có thể thay đổi bởi một tờ văn bản hay
không? Còn phải chờ xem. Mô hình từng là
công thức thành công mở cửa dưới sự kiểm
soát của đảng này lại đang trở thành rào
cản ngay vào lúc cần phải chuyển sang
các ngành công nghiệp giá trị gia tăng
cao. Muốn làm dự án mới phải có giấy
phép. Muốn có giấy phép phải có quan hệ.
Và quan hệt đến cùng nghĩa là phải biết
ý tứ với đảng. Đổi mới đã kéo Việt Nam
lên đến mức thu nhập trung bình nhưng đã
thất bại trong việc giao vào nền kinh tế
cái ghen đổi mới sáng tạo cần thiết để
vươn lên tầng cao hơn. Chiến lược sinh
tồn của 40 năm trước giờ đã trở thành
cái xiền trói buộc sự tăng trưởng. Hãy
để tôi đưa ra một con số gây sốc. Năm
2025, tổng kim ngạch xuất khẩu của bốn
chi nhánh Samsung Electronic tại Việt
Nam chiếm 13% tổng xuất khẩu cả nước,
lợi nhuận đạt 3,7 tỷ đô la, hơn 5000 tỷ
quân Hàn Quốc. Một công ty nước ngoài
duy nhất chiếm 1/8 xuất khẩu của cả một
quốc gia. Điều này trong giống bản báo
cáo kinh doanh của Samsung chi nhánh
Việt Nam hơn là một nền kinh tế độc lập.
Nếu Samsung hắt hơi, kinh tế Việt Nam sẽ
cảm lạnh ngay. Và không chỉ Samsung, đôi
giày nai bạn đang mang rất có thể được
sản xuất tại Việt Nam. Hơn một nửa sản
lượng giày nai toàn cầu ra đời từ các
nhà máy ở Việt Nam. Adidas cũng vậy.
Nhưng khi một đôi giày bán với giá
150.000 quân, phần tiền công về tay
người lao động Việt Nam là bao nhiêu?
Khoảng 2000 đến 3000 quân. Thiết kế
thuộc về trụ sở ở Portland, Mỹ.
Marketing cũng ở trụ sở. Công nghệ vật
liệu cốt lõi cũng ở trụ sở. Việt Nam chỉ
đơn giản là nơi may vá, phần lớn giá trị
gia tăng bị hút về trụ sở và chuỗi cung
ứng ở các nước phát triển, còn Việt Nam
chỉ nhận lại việc làm và một ít thuế. Có
một thống kê cho thấy cơ cấu này nghiên
lệch đến mức nào. Năm 2020, các doanh
nghiệp FDI chiếm hơn 76% tổng kim ngạch
xuất khẩu hàng hóa của Việt Nam. Theo số
liệu của đài tiếng nói Việt Nam, 24% còn
lại dành cho doanh nghiệp trong nước mà
phần lớn trong số đó cũng chỉ là cung
cấp bao bì hay vật tư tiêu hao đơn giản.
tìm một doanh nghiệp thuần việc làm linh
kiện cốt lõi trong chuỗi cung ứng toàn
cầu giống như mò kim đáy bể. Và điều
thực sự xảy ra vào cuối năm 2025 đã phơi
bày sự mong manh này một cách rõ ràng
không thể chối cãi. Dưới áp lực thuế
quan từ Mỹ, lượng điện thoại thông minh
xuất khẩu từ Việt Nam sang Mỹ của
Samsung sục giảm mạnh. Theo Rter, trong
tháng 12, xuất khẩu điện thoại từ Việt
Nam sang Mỹ chạm mức thấp nhất kể từ năm
2020. Hậu quả là gì? Kinh tế khu vực
tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang, nơi tập
trung nhà máy Samsung rung chuyển, doanh
thu các nhà hàng quanh nhà máy lao dốc,
tỷ lệ phòng trọ trống tăng vọt, các nhà
cung cấp phụ kiện đứng trước nguy cơ phá
sản hàng loạt. Sản lượng xuất khẩu giảm
của một doanh nghiệp đã kéo cả một vùng
đất điêu đứng. Chính phủ cũng nhận thức
được vấn đề này. Hàng năm đều công bố
mục tiêu tăng tỷ lệ nội địa hóa linh
kiện, nhưng bức tường thực tế vẫn quá
cao. Chiếc điện thoại cốt lõi từ Đài
Loan, linh kiện màn hình từ Hàn Quốc,
khuôn kim loại chính xác từ Nhật Bản.
Doanh nghiệp Việt Nam làm ra được chỉ là
hộp đóng gói hay vỏ nhựa. Khoảng cách
công nghệ không thể thu hẹp trong một
sớm một chiều. Theo Viet Nam Investment
Review, các doanh nghiệp địa phương vẫn
đang mắc kẹt ở tầng dưới và tầng giữa
của chuỗi cung ứng toàn cầu. Tập trung
vào lắp ráp và đóng gói. Apple cũng đã
bắt đầu lắp ráp iPad và MacBook tại Việt
Nam và tính đến cuối năm 2025, Việt Nam
đảm nhận 20% sản lượng iPad toàn cầu.
Nghe có vẻ ấn tượng nhưng thực chất đây
là phốcon. Một doanh nghiệp Đài Loan
chuyển nhà máy từ Trung Quốc sang Việt
Nam chứ không phải doanh nghiệp Việt Nam
chen chân vào chuỗi cung ứng của Apple.
Những nhà máy hào nhoáng dựng lên bằng
công nghệ ngoại nhập đã mang lại sự
thịnh vượng, nhưng thực tế là cơ bắp
giúp Việt Nam tự đứng vững trên đôi chân
mình đang ngày càng teo tóp đi. Trong
kinh tế học có khái niệm ẩy thu nhập
trung bình. Nói đơn giản là thế này, khi
còn nghèo quay vòng nhà máy bằng nhân
công rẻ và tăng trưởng nhanh chóng.
Nhưng đến lúc lương bắt đầu tăng, vấn đề
nảy sinh, vũ khí e lao động rẻ e đã
cùng. Mà thực lực công nghệ để sống bằng
trí tuệ thì chưa có và bị kẹt trong vùng
lơ lửng đó. Thái Lan là ví dụ điển hình.
Thập niên 90 được gọi là y hổ châu Á.
Nhưng 30 năm trôi qua vẫn chưa bước qua
ngưỡng cửa phát triển. Malaysia cũng
tương tự. Các chuyên gia cảnh báo rằng
Việt Nam sẽ rơi vào cái bẫy này nhanh
hơn và sâu hơn cả Thái Lan. Năm 2025,
GDP bình quân đầu người của Việt Nam
vượt 5000 đô la, chính thức gia nhập
nhóm nước thu nhập trung bình cao. Báo
chí rộn ràng ăn mừng. Nhưng nhìn vào bên
trong, tín hiệu nguy hiểm đang nhấp nháy
khắp nơi. Mấu chốt là lương tăng đều
đặng mỗi năm, nhưng tốc độ tăng năng
suất lao động không theo kịp. Từ góc độ
doanh nghiệp, chi phí để hoàn thành cùng
một công việc ngày càng đắc hơn. Trong
khi lương công nhân Việt Nam tăng từ 300
đô lên 500 đô, Bangladesh hay Ethiopia
vẫy gọi với mức 100 đô. Đồng vốn thì
lạnh lùng, có chỗ rẻ hơn là nó chạy
ngay. Và còn một quả bom hẹn giờ nữa.
Đất nước già trước khi giàu. Các học giả
đã bắt đầu gọi Việt Nam như vậy. Tính
đến năm 2025, dân số từ 60 tuổi trở lên
đã vượt 16 triệu người. Và quỹ dân số
Liên hợp quốc dự báo trong vòng 10 năm
tới. Cứ năm người Việt thì một người sẽ
từ 60 tuổi trở lên. Hàn Quốc và Nhật Bản
già đi sau khi đã giàu lên rồi. Họ đã
tích lũy quỹ hưu trí, xây dựng hệ thống
bệnh viện và phúc lợi người cao tuổi
xong xuôi rồi mới đối mặt với già hóa
dân số. Việt Nam đang bước vào đường hầm
già hóa mà không có bất kỳ mạng lưới an
toàn nào như vậy. Động cơ lương thấp
đang tắt dần mà động cơ công nghệ thì
chưa khởi động được. Nhìn vào những quốc
gia đã thoát khỏi bảy thu nhập trung
bình, tất cả đều có một điểm chung. Họ
đã thay đổi triệt để cơ cấu công nghiệp.
Hàn Quốc từ xuất khẩu tóc giả và giày
dép đã trở thành nước xuất khẩu chip bán
dẫn và ô tô. Đài Loan từ những xưởng sản
xuất ô dù đã vươn lên thành số một thế
giới về gia công bán dẫn. Ở giữa hai
điểm đó là một quá trình gian nan, học
hỏi công nghệ, tiêu hóa nó rồi biến nó
thành của mình. Và Việt Nam đã bỏ qua
hoàn toàn giai đoạn đó. Số lượng thanh
niên được đào tạo đang tăng lên, đó là
sự thật. Nhưng những người này không có
sân khấu để thể hiện tài năng ngay trên
quê hương mình. tốt nghiệp đại học rồi,
lựa chọn chỉ có ba, làm quản lý cấp
trung cho doanh nghiệp nước ngoài, thi
công chức hoặc lên máy bay ra nước
ngoài. Người có năng lực mà không thể
thực hiện được ước mơ ngay tại đất nước
mình, đó không chỉ là vấn đề kinh tế mà
là căn bệnh cơ cấu hút cạn sinh khí của
cả xã hội. Chính phủ Việt Nam đặt mục
tiêu gia nhập hàng ngũ nước phát triển
vào năm 2045
và đưa GDP bình quân đầu người lên 8.500
đô la vào năm 2030. Nhưng diễn đàn Đông
Á nhận xét về mục tiêu này rằng Lê Phi
thực tế nhưng vẫn hữu ích, có thể dùng
làm động lực, nhưng với quỹ đạo năng
suất hiện tại, đây là điều bất khả thi
về mặt số học. Một khi đã rơi vào bẫy,
vốn sẽ tháo chạy và thứ còn lại chỉ là
bất bình đẳng và trì trệ. Các nhà nghiên
cứu tại Rí Việt Nam cũng cảnh báo hoặc
là cải cách toàn diện hoặc là dậm chân
tại chỗ, chỉ có hai con đường, thời gian
còn lại của Việt Nam ngắn hơn người ta
nghĩ. Đây là lúc câu hỏi tự nhiên nảy
ra. Nếu có nhiều doanh nghiệp nước ngoài
vào như vậy, chẳng phải công nghệ sẽ tự
nhiên thấm vào sao? Ngày trước thì đúng
như vậy, các doanh nghiệp Nhật Bản vào
Hàn Quốc những năm 1960 dù không tự
nguyện đã truyền dạy công nghệ Hyundai
học công nghệ động cơ Mitsubishi,
Samsung hấp thụ công nghệ bán dẫn từ
Nhật Bản. Thời đó, chiếc thang chuyển
giao công nghệ thực sự tồn tại, nhưng
chiếc thang đó đã bị chặt đứt hoàn toàn
rồi. Năm 2026, công nghệ chính là an
ninh quốc gia. Mỹ đã chặn xuất khẩu
thiết bị bán dẫn tiên tiến sang Trung
Quốc. Châu Âu siết chặt quy định ngăn rò
rỉ công nghệ cốt lõi. Trong thế giới đó
không có lý do gì để các tập đoàn toàn
cầu chuyển giao quy trình cốt lõi cho
doanh nghiệp địa phương Việt Nam. Lấy
một ví dụ cụ thể, Phố Con bắt đầu lắp
ráp iPad và MacBook ở miền Bắc Việt Nam
sau khi đầu tư 3,2 tỷ đô la xây dựng nhà
máy. Ấn tượng lắm. Nhưng bản thiết kế ở
Cupertino, Mỹ, chip cốt lõi do Tesmerc
Đài Loan sản xuất. Còn thông tin kỹ
thuật mà kỹ sư Việt Nam có thể tiếp cận
chỉ ở mức hướng dẫn lắp ráp. Doanh
nghiệp cảm nhận điều này xương tủy nhất
chính là viên group, tập đoàn tư nhân
lớn nhất Việt Nam. Năm 2021, họ đầy tham
vọng lấn sân vào mãng điện thoại thông
minh rồi rút lui. Không phải vì thiếu
tiền, họ đã đổ vào đó hàng nghìn tỷ đồng
nhưng không có khả năng thiết kế chi,
không có bí quyết tối ưu hóa hệ điều
hành, không có năng lực tự phát triển
thuật toán camera. Doanh nghiệp đứng đầu
Việt Nam đã tự mình chứng minh rằng hệ
sinh thái công nghệ mà Samsung và Apple
tích lũy hàng chục năm không thể mua
được bằng tiền. Vinfat thì có vẻ là một
câu chuyện khác. Năm 2025 họ bán được
200.000 xe trên toàn cầu và đạt kỷ lục
doanh số 175.000 xe tại thị trường nội
địa Việt Nam. Mục tiêu năm nay là
300.000 xe. Trong bề ngoài có vẻ thành
công vang dội. Nhưng mở nắp ra mà xem,
tin cốt lõi nhập từ Samsung SI và các
nhà cung cấp Trung Quốc. Phần mềm tự lái
dựa vào đối tác nước ngoài. Vỏ xe là của
Việt Nam nhưng trái tim và bộ não là
hàng ngoại. Bản thân nỗ lực của Vinfat
đáng được ghi nhận. Nhưng liệu một
thương hiệu ô tô hoàn chỉnh thiếu công
nghệ cốt lõi có thể trụ vững trong cuộc
chiến dài hơi hay không? Đó lại là câu
chuyện khác. Nhìn vào chiến lược của các
tập đoàn toàn cầu, ta thấy rõ bức tường
phong tỏa công nghệ dày đến đâu. Khi
Samsung xây nhà máy tại Việt Nam, họ
mang theo toàn bộ hệ sinh thái đối tác
từ Hàn Quốc, nhà cung cấp linh kiện,
thiết bị, nguyên vật liệu cùng tiến vào,
tạo thành một chuỗi cung ứng khép kính.
Doanh nghiệp địa phương Việt Nam hầu như
không có chỗ chen vào trong hàng rào đó.
Đây là cấu trúc ngăn chặn rò rỉ công
nghệ từ gốc. Rốt cuộc kỳ vọng rằng FDI
sẽ mang công nghệ đến là một ảo tưởng
lỗi thời. Cách Trung Quốc ngày trước ép
buộc hấp thụ công nghệ thông qua điều
kiện liên doanh không còn khả thi. Trong
thể chế bảo hộ sở hữu trí tuệ được thắt
chặt hiện nay, các doanh nghiệp Việt Nam
đang bị kẹt ở bậc thang thấp nhất của
chiếc thang công nghệ và chưa tìm được
động lực để leo lên. Tệ hơn nữa, khi trí
tuệ nhân tạo và robot bùng nổ, khoảng
cách với các nước phát triển không những
không thu hẹp mà đang giảng ra theo cấp
số nhân. Nếu không thể lấy công nghệ từ
bên ngoài, phải tự tạo ra từ bên trong.
Điều này hiển nhiên nhưng nhìn vào thực
trạng đầu tư Ervaj của Việt Nam không
khỏi căm lặng. Theo ngân hàng thế giới,
tỷ trọng trong GDP của Việt Nam là
0,43%,
Hàn Quốc 4,9%, Đài Loan 3,8%, Trung bình
thế giới 2,3%, còn Việt Nam chỉ bằng
khoảng 1/5 mức đó. Hô hào đổi mới sáng
tạo nhưng ví thì đóng chặt. Hãy xem sự
khác biệt này tạo ra kết quả như thế nào
trong thực tế. Nhìn vào trường hợp Hàn
Quốc thì rõ nhất khi Samsung lần đầu
tiên lấn sân vào bán dẫn, cả ngành nói
là điên. Hàng nghìn tỷ quân bốc khói
giai đoạn đầu, các kỹ sư mỗi lần đi công
tác Nhật Bản đều lén lúc chép lại sơ đồ
mạch trong phòng khách sạn. Dù vậy, họ
vẫn lao vào và Chính phủ cũng chống lưng
bằng ưu đãi thuế và kinh phí nghiên cứu.
Đài Loan cũng vậy, Chính phủ thành lập
Viện nghiên cứu công nghệ công nghiệp,
phát triển công nghệ, bán dẫn nền tảng
rồi chuyển giao cho khu vực tư nhân.
Thành quả của hệ thống đó chính là TSMC
ngày nay. Ở Việt Nam, cái cơ cấu đó hoàn
toàn không tồn tại. Vấn đề giáo dục còn
nghiêm trọng hơn. Mỗi năm hàng trăm
nghìn cử nhân ra trường, nhưng nhân lực
mà các ngành công nghiệp tiên tiến thực
sự có thể sử dụng được chỉ là thiểu số.
Theo báo Kinh tế Việt Nam, riêng lĩnh
vực AI đã thiếu từ 150.000 đến 200.000
nhân lực và nhu cầu đang tăng gấp đôi
mỗi năm. Đại học dạy lý thuyết nhưng
năng lực thực chiến, viết có thiết kế hệ
thống, giải quyết vấn đề thì quá thiếu
hục. Bản xếp hạng QS Châu Á 2026 có 25
trường Đại học Việt Nam lọt vào danh
sách lập kỷ lục mới nhưng trường cao
nhất chỉ đứng thứ 158. Quy mô thì lớn
lên nhưng năng lực nghiên cứu thực sự
vẫn còn một khoảng cách dài để thu hẹp
và điều này tạo ra một vòng luẩn quẩn.
Thiếu nhân lực cấp cao nên các tập đoàn
nước ngoài đặt trung tâm Ervaye Ấn Độ
hay Đài Loan chứ không phải Việt Nam.
Không có trung tâm Ervaye thì không tạo
ra việc làm cao cấp. Không có việc làm
cao cấp thì nhân tài ra đi, nhân tài ra
đi thì đầu tư lại không vào. Cái bẫy cứ
xoay vòng như vậy, không phá vỡ được
vòng này, Việt Nam sẽ mãi mắt kẹt ở giai
đoạn lắp ráp. Chính phủ đã tuyên bố đầy
tham vọng rằng sẽ đưa tỷ trọng kinh tế
số lên 30% vào năm 2030. Nhưng ở Việt
Nam hiện có bao nhiêu nhân tại cấp kiến
trúc sư phần mềm, người có thể thiết kế
toàn bộ hệ thống. Số lượng nhà nghiên
cứu trên 10.000 dân còn thấp hơn các đối
thủ cạnh tranh trong khu vực Đông Nam Á.
Và ngay cả nhân lực đang có cũng thường
bị giam giữ trong các viện nghiên cứu
nhà nước thay vì làm việc trong khu vực
tư nhân. Việc thiếu đầu tư khoa học cơ
bản cũng là thứ gây chết người. Để làm
bán vẫn cần vật lý, để phát triển thuốc
mới cần hóa sinh. Để nuôi dưỡng AI cần
toán học. Nhưng Việt Nam đã và đang cắm
đầu vào giáo dục kỹ năng ứng dụng trước
mắt thay vì vun bồi những nền tảng gốc
rễ đó. Trước mắt thì có vẻ hiệu quả
nhưng về lâu dài, đây là cách tự bào mòn
năng lực tạo ra công nghệ độc đáo. Đến
đây là những câu chuyện từ bên trong nội
tại Việt Nam. Nhưng bên ngoài một đợt
sóng khổng lồ cũng đang ập đến. Luật
chơi của ngành sản xuất toàn cầu đang
thay đổi hoàn toàn. Ngày xưa thì đơn
giản, nhận công rẻ thì xây nhà máy ở đó.
Lương công nhân Việt Nam bằng 1/10 lương
Mỹ làm là có lời. Nhưng năm 2026 bây giờ
phép tính đã khác hoàn toàn. Trong nhà
máy thông minh tích hợp AI, một chiếc
robot làm được việc của hàng chục người,
tỷ lệ lỗi dưới 0,01%, hoạt động 24 giờ
không nghỉ và không có đình công. Xây
nhà máy như vậy ở Mỹ hay Đức, ngay cạnh
người tiêu dùng là có thể phản ứng nhanh
và không còn chi phí vận chuyển qua Đại
Dương. Lý do phải sang tận Việt Nam ở
phía bên kia địa cầu để vận hành nhà máy
đang dần biến mất. Mexico nằm sát Mỹ,
Đông Âu gần thị trường EU. Cả hai đều
đang nổi lên như những đối thủ cạnh
tranh mạnh của Việt Nam và đòn trực tiếp
từ thuế quan cũng dán xuống. Tháng tư
năm 2025, chính quyền trung áp thuế đối
ứng 20% lên hàng hóa Việt Nam. Theo ước
tính của UNCTAR, thiệt hại xuất khẩu mà
Việt Nam phải gánh vì mức thuế này lên
tới khoảng 25 tỷ đô la, tương đương 5%
GDP. Với một đất nước sống nhờ xuất
khẩu, không có tin tức nào đáng sợ hơn
thế. Tháng 10 năm 2025, Việt Nam đạt
được thỏa thuận khung thương mại Việt Mỹ
nhưng nội dung thỏa thuận ghi rõ rằng
mức thuế 20% vẫn được duy trì. Đau đầu
hơn nữa là nghi vấn về việc Trung Quốc
né thuế thông qua Việt Nam. Các doanh
nghiệp Trung Quốc xây nhà máy ở Việt Nam
gia công sơ qua rồi dán nhãn g make made
in Việt Nam để xuất sang Mỹ và Mỹ đang
theo dõi điều này rất chặt chẽ. Các quy
định về quy tắc xuất xứ liên tục được
thắt chặt và Việt Nam đang bị nghi ngờ
vì những hàng hóa mà chính mình không
làm ra. Oan ức nhưng thoát ra về mặt cơ
cấu không hề dễ. Vấn đề điện cũng nghiêm
trọng. Năm 2023, cúc điện toàn quốc từng
khiến các nhà máy phố con và Samsung
phải ngừng hoạt động. Năm 2025, nhu cầu
điện dự kiến tăng hơn 10% so với năm
trước, nhưng việc mở rộng công suất phát
điện không theo kịp. Trong nhà máy bán
dẫn, chỉ cần mất điện một giây là hàng
trăm tấm wơ thành phế phẩm. Đây là một
trong những lý do quyết định khiến các
doanh nghiệp tiên tiến do dự khi đầu tư
vào Việt Nam. Thậm chí còn có những thảo
luận về việc nhập khẩu điện từ Trung
Quốc. Các khu công nghiệp địa phương vốn
chỉ dựa vào nhân công giá rẻ đã bắt đầu
thấy tỉ lệ sử dụng nhà máy giảm. Ngành
vệt mây và giày dép truyền thống bị ảnh
hưởng, kéo theo hàng chục nghìn hộ gia
đình ở các vùng đó chao đảo. Khi cơ chế
điều chỉnh biên giới cacbon của EU được
đưa vào thực thi, hàng hóa từ các quốc
gia có tiêu chuẩn môi trường thấp thực
chất phải chịu thêm một lớp thuế. Xu thế
thời đại đang không còn đứng về phía
Việt Nam nữa. Vũ khí nhân công rẻ đã
cùng đi và trật tự mới mang tên tự động
hóa và bảo hộ thương mại đang thay thế
vào đó. Trong khi Việt Nam vẫn chưa tìm
ra câu trả lời cho sự thay đổi này.
Không có công nghệ, đầu tư thì thiếu,
môi trường bên ngoài lại đang thay đổi.
Nghe đến đây thì có vẻ như không còn lối
thoát, nhưng thực ra có đúng một chiếc
chìa khóa có thể mở được tất cả những
vấn đề đó. Con người, nếu những người
thông minh và có ý chí ở lại và chiến
đấu thì vẫn có thể tìm ra con đường. Vấn
đề là chính những người đó đang rời khỏi
Việt Nam. Tiêu đề bài báo tháng 12 năm
2025 của tờ the Vietnam nói lên tất cả.
Đề chảy máu chết xám. hay mất niềm tin.
Mỗi năm khi học sinh Việt Nam giành huy
chương vàng tại các kỳ thi Olympic quốc
tế, cả nước xôn xao. Nhưng những nhân
tài đó khi trưởng thành thì sao? Phần
lớn lấy bằng tiến sĩ ở Mỹ hay Châu Âu
rồi xây dựng sự nghiệp ở đó. Người trở
về đếm trên đầu ngón tay. Việc Bộ Giáo
dục phải lập cả quỹ học bổng quốc gia để
giữ chân nhân tài đã nói lên mức độ
nghiêm trọng của tình hình. Muốn hiểu
tại sao họ ra đi, hãy tưởng tượng một
ngày làm việc của một lập trình viên
phần mềm ở Hà Nội. Năng lực không thiếu,
tiếng Anh tốt, cót giỏi, lương khoảng
150 triệu quân Hàn Quốc một tháng. Nhưng
giá căn hộ ở Hà Nội năm 2025 đã tăng vọc
20 đến 30% so với năm trước. Giá trung
bình vượt 3600 đô la mỗi m²ông. Dù tiết
kiệm 10 năm liên tục, người đó khó lòng
mua nổi một căn hộ nhỏ trong nội thành
Hà Nội. Với cùng năng lực đó, sang Tokyo
thì lương gấp ba, sang Silicon Vali thì
lương gấp 10. Một người suy nghĩ bình
thường sẽ lựa chọn thế nào? Đặc biệt
trong lĩnh vực X và công nghệ sinh học,
một con đường chảy máu Y khác đã hình
thành mà không cần phải di cư, làm việc
từ xa cho doanh nghiệp Singapore hay Mỹ.
Thân xác vẫn ở thành phố Hồ Chí Minh
nhưng lương trả bằng đô la, còn tài năng
và thành quả thuộc về doanh nghiệp nước
ngoài. Những nhân tài bóng ma không thực
sự đóng góp cho nền kinh tế Việt Nam
ngày càng nhiều lên. Văn hóa tổ chức của
các doanh nghiệp trong nước cũng là
nguyên nhân đẩy người tài ra đi. Thâm
niên và quan hệ quyết định thăng tiến
hơn là năng lực và bầu không khí khi
đừng có nổi bật y vẫn còn rất mạnh. Đưa
ra ý tưởng mới thì ít được chào đón hơn
là bị nhìn với ánh mắt dài chừng. Những
người sáng tạo càng dễ ngạc thở trong
môi trường như vậy và tìm đường thoát
ra. Tất nhiên cũng có những tín hiệu
tích cực. Đã có một số báo cáo về xu
hướng nhân tài sau khi tích lũy kinh
nghiệm ở nước ngoài quay trở lại Việt
Nam. Nhưng thực tế là dòng chảy ra ngoài
vẫn áp đảo hoàn toàn so với dòng chảy
trở về. Ngay cả việc thu hút chuyên gia
nước ngoài cũng có giới hạn. Ô nhiễm
không khí, tắt đường mãn tính, thiếu
trường học quốc tế, chất lượng dịch vụ y
tế, hạ tần sinh hoạt vẫn tục hậu xa so
với Singapore hay Bangkok. Không có lý
do gì để nhân tài toàn cầu chấp nhận bất
tiện để chọn Hà Nội. Khi thế hệ cốt lõi
30 40 tuổi, những người lẽ ra phải dẫn
dắt tương lai đất nước. Cứ thế ra đi,
Việt Nam đang mất dần động lực đổi mới.
Một kỹ sư xuất sắc rời đi mang theo cả
công ty mà người đó đáng lẽ sẽ thành
lập, cả những nhân viên mà công ty đó
đáng lẽ sẽ tuyển dụng và toàn bộ hệ sinh
thái ngành mà những nhân viên đó đáng lẽ
sẽ gây dựng. Tất cả đều tan biến theo.
Những đất nước mà người thông minh cứ
rời bỏ ra đi thì không có tương lai sáng
sủa. Mức tăng trưởng 8% của Việt Nam mà
chúng ta đang chứng kiến hiện nay có thể
chỉ là liều thuốc giảm đau cuối cùng
được tiêm vào mà không cải thiện gì về
thể chất. Kỳ tích sông Hàng có thể xảy
ra không phải vì kéo được vốn ngoại về
mà vì đã dùng chín đồng vốn đó để tạo ra
công nghệ của riêng mình. Thịnh Vượng
không có công nghệ, tăng trưởng không có
nhân tài, đó chỉ là lâu đài cát. Điều
Việt Nam cần không phải là mục tiêu 10%
hào nhoáng mà là cuộc cải cách cơ cấu
triệt để đến từng đốt xương. Còn bạn,
bạn nhìn nhận tương lai của Việt Nam như
thế nào? Hãy để lại ý kiến trong phần
bình luận.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này phân tích sâu sắc về những lỗ hổng trong nền kinh tế Việt Nam, trái ngược với bức tranh tăng trưởng ấn tượng được báo đài ca ngợi. Tác giả chỉ ra rằng 76% xuất khẩu là do doanh nghiệp nước ngoài tạo ra, 90% linh kiện cốt lõi phải nhập khẩu và đầu tư R&D còn thấp. Lịch sử phát triển kinh tế Việt Nam từ Đổi Mới cho thấy sự phụ thuộc vào vốn và công nghệ nước ngoài, khác với mô hình tự lực của Hàn Quốc. Các vấn đề như doanh nghiệp nhà nước kém hiệu quả, sự phụ thuộc vào các tập đoàn đa quốc gia (Samsung, Nike, Adidas), và việc Việt Nam chỉ đóng vai trò "may vá" trong chuỗi cung ứng toàn cầu cũng được nêu bật. Video cũng cảnh báo về "bẫy thu nhập trung bình" khi chi phí lao động tăng mà năng suất không theo kịp, cùng với thách thức già hóa dân số. Sự thiếu hụt trong chuyển giao công nghệ, đầu tư R&D thấp, và chất lượng giáo dục chưa đáp ứng nhu cầu thực tế dẫn đến "chảy máu chất xám". Cuối cùng, video nhấn mạnh sự thay đổi của bối cảnh sản xuất toàn cầu với tự động hóa và chủ nghĩa bảo hộ thương mại, cùng với các vấn đề về thuế quan, điện năng, và môi trường, đang đặt ra những thách thức lớn cho tương lai kinh tế Việt Nam nếu không có cải cách cơ cấu triệt để.
Videos recently processed by our community