Iran Biểu Tình Bước Qua Ngày thứ 15 - Lăng của Cha Già Dân Tộc đã Bị Hỏa Thiêu?
513 segments
Xin chào quý vị. Bữa nay tôi sẽ chia sẻ
với quý vị tình hình và diễn biến của
Iran. Nhân dân Iran hiện tại đang có một
cuộc biểu tình rất lớn để chống lại chế
độ độc tài thần quyền và biểu tình đã
lan qua ngày thứ 15. Thì trước mắt để
phân tích cuộc biểu tình này thì chúng
ta vẫn phải biết Iran là một quốc gia
như thế nào. Iran là một quốc gia cộng
hòa Hội giáo kiểu thần quyền. Họ có bầu
cử nhưng mà quyền lực tối thường là nằm
ở Super Leader. Lãnh tụ tối cao đó quý
vị. Họ cũng có cha dài dân tộc, cũng có
lãnh tụ vĩ đại, lãnh tụ cách mạng như
Việt Nam chúng ta. Và họ theo học thuyết
là giám hộ của giáo sĩ. Học thuyết này
cho phép lãnh tụ tối cào kiểm soát toàn
bộ các ruột cục quyền lực và định hướng
toàn bộ chính sách. Và người cha già
khai sinh ra chế độ thần quyền của Iran
bây giờ là ông Ruhola Khomeni. Ông là
lãnh đạo cách mạng, lãnh tụ tinh thần và
cha dề dân tộc của nhân dân Iran cuộc
cách mạng năm 1979.
Và ông cũng là vị lãnh tụ tối cao đầu
tiên. Và lãnh tụ tối cao hiện nay là ông
Ali Kamani. Ông ta bắt đầu cai trị từ
năm 1989. Iran có một lực lượng vệ binh
cách mạng gọi là IRGC. Họ không những
chỉ là lực lượng quân sự mà còn là trụ
cột cưỡng chế và can dự vào các cái vấn
đề chính trị kinh tế ở trong nước. Và
vấn đề trong quốc gia Iran gần như lực
lượng này là một lực lượng gần như họ
can thiệp về tất cả các mặt trận. Việt
Nam chúng ta gọi là công an phiệt thì ở
Iran người ta gọi là vệ binh cách mạng
phiệt. Có nghĩa là cái lực lượng này gần
như họ nắm quyền lực rất là sâu sắc. Ờ
cuộc biểu tình bắt đầu từ ngày 28 tháng
12 năm 2025 và cho tới ngày hôm nay đã
là ngày 11 tháng năm 2026. Tức là ngày
thứ 14 lan qua ngày thứ 15. Ờ đầu tiên
nó bắt đầu từ kinh tế khi mà tiền bị mất
giá, giá cả leo than cái đồng ri nó giảm
cực kỳ khủng khiếp. Săn bánh mì đồ ăn
trở thành gánh nặng có nghĩa là người ta
cảm thấy rằng kinh tế nó bị thiếu đói
nên người ta xuống đường. Người dân họ
xuống đường vì họ cảm thấy rằng họ sống
không nổi. Những cuộc phản ứng đầu tiên
diễn ra cái khu chợ truyền thống như là
Baza. Và chỗ này nó rất là quan trọng
nha quý vị. Bởi vì ở Iran Baza nó không
chỉ là cái chợ đâu quý vị mà nó là một
cái trung tâm xã hội là nơi mà người ta
kết nối dân sinh kinh tế và kể cả tôn
giáo. Trong lịch sử Iran mỗi lần ba đóng
cửa là chắc chắn có biến lớn. Và cách
mạng năm 1979 cũng bắt đầu từ đây mà ra.
Nên khi ba đóng cửa, chính quyền họ hiểu
rất rõ đây không còn là cái chuyện tiền
nông đơn thần nữa quý vị. Bởi vì chắc
chắn là khi cuộc biểu tình nổ ra nó
không phải là câu chuyện kinh tế khi
người ta xuống đường thì bắt đầu người
ta đã chuyển sang chính trị. Bởi vì chỉ
sau vài ngày biểu tình lan ra rất nhiều
thành phố và cho tới ngày hôm nay 31
tỉnh thành phố đã biểu tình hàng loạt và
có rất nhiều án mạng đã xảy ra kể cả cho
dân thường kể cho lực lượng vệ binh và
rất nhanh khẩu hiệu đã thay đổi ban đầu
thì họ muốn giảm giá xăng giảm giá cái
này giảm giá cái kia cứu trợ và cải
thiện đời sống người dân Iran ban đầu
chỉ mưu cầu như vậy nhưng mà bây giờ họ
đã chuyển sang về chống chế độ giáo sĩ
chống lãnh tụ tối cao và đòi thay thay
đổi hệ thống chính trị. Đây là một đặc
điểm rất quen thuộc của các quốc gia
đoạt tài. Bởi vì khi người dân họ đứng
dậy, họ chỉ cần một cái cớ thôi quý vị.
Và đây là một cái điểm mà tôi nghĩ là
giới hạn của người Iran. Bởi vì năm 2019
thì họ đã xuống đường nhưng họ bị đàn áp
đảm máu và nhân dân Iran là thất bại. Ở
các quốc gia độc tạo, quý vị, người dân
họ luôn hiểu rằng gốc rễ nó không nằm ở
vấn đề chính sách mà nằm ở cách cai trị.
Cho nên họ xuống đoàn biểu tình, đòi
thay đổi chế độ là cái điều nó hết sức
bình thường. Ví dụ như vừa rồi chúng ta
cũng đã thấy ở Nepal, ở Syri trước đó và
mới đây nhất là là Venezuela thì dân
cũng đã biểu tình nhưng mà Venezuela
hiện tại Maruro bị bắt thôi. Nhưng mà
cái câu chuyện mà để họ dân chủ hóa thì
còn phải một khoảng thời gian rất dài.
Thì sau khi mà người dân xuống đường
biểu tình đó quý vị, chính quyền Iran họ
đã làm những cái thủ thuật rất cũ kỹ
thôi. Họ đưa lực lượng v binh xuống
đường bắn súng vào người dân bắt đầu đã
khai hỏa rồi quý vị. Và họ bắt người
hàng loạt. Và quan trọng nhất á là họ
bây giờ đã cắt internet toàn quốc. Bây
giờ ở Iran gần như người ta không còn
internet nữa. Một số anh em mà có thể
cập nhật được cái ST của Alon M áus thì
họ vẫn có thể xài được để chia sẻ ra
nước ngoài. Và đặc biệt là những cái
giống như những cái hãng tin AP hay là
gì đó họ còn ở tại Iran thì họ có thể
cung cấp thông tin theo một cái cách nào
đó thì tùy tôi cũng không có rõ lắm. Thì
trong khoảng gần nửa tháng biểu tình thì
có những hình ảnh được lan truyền rất
mạnh mẽ trên mạng xã hội. Dù internet
của Iran đã bị cắt. Có những cái hình
ảnh mà người dân đồng lạc xuống đường
mấy chục ngàn người. Có những hình ảnh
mà người dân họ đối đầu với lực lượng về
bên cách mạng. Họ sẵn sàng đối đầu với
súng ống, đối đầu với họa tiễn. Ờ có hai
hình ảnh rất xúc động, đặc biệt xúc động
quý vị là một hình ảnh của cô gái ở bên
bởi vì bên Iran chế độ thần quyền Hồi
giáo họ rất là phân biệt và họ không cho
con gái họ bắt con gái phải chụp khăn.
thì có một cô gái họ đã cởi khăn ra và
đốt hình lãnh tụ ông Rola Khemani. Không
những như vậy, có một hình ảnh nữa là
rất xúc động đối với người dân Iran đó
là toàn cái lăng mộ của ông Ruhola
Khemani gần như là một cái nơi bất khả
xâm phạm, một cái lăng gọi là linh thiên
của chế độ Hội giáo lãnh tụ là cha già
dân tộc, là bất khuất của nhân dân Iran
đó được tuyên truyền bởi chế độ Hội giáo
đã bị đốt đi. Dĩ nhiên là chưa có một
cái xác nhận tuyệt đối nào hết nhưng mà
gần như những nguồn tin xác nhận đó là
cái lăng của ông Rola Kemani. Ờ và cái
điều quan trọng mà tôi muốn nhắc ở đây
tại sao tôi lại đặt cái tiêu đề là nhân
dân Iran đốt lăng của cha dề dân tộc bởi
vì cái quan trọng bây giờ nó không phải
là nó đã xảy ra hay chưa nữa quý vị mà
vì sao người ta muốn tin rằng điều đó đã
xảy ra trong mọi chế độ độc tài cha dày
dân tộc là biểu tượng thiêng liêng quý
vị là nền tảng chính danh là thứ mà
người dân sẽ không dám đụng tới người ta
xây dựng hình ảnh cha dài dân tộc để
củng cố tính chính danh của chế độ hiện
tạ và khi mà xã hội đã bắt đầu tưởng
tượng ra cái việc mà đốt cái biểu tượng
đó lạn truyền cái hình ảnh đó bàn tán
công khai về nó thì có nghĩa là nỗi sợ
của người dân Iran gần như đã sụp đổ. Họ
không còn sợ chế độ thần quyền, họ không
còn sợ lãnh tụ, họ không còn sợ cha dài
dân tộc nữa. Và chế độ nào cũng vậy thưa
quý vị, nó sẽ sụp đổ từ trong đầu của
người dân trước khi nó lan ra ngoài
đường. Xin chia sẻ tới quý vị là Iran
không phải là một trường hợp cá biệt đâu
quý vị. Ờ cách Iran người ta cai trị dân
chúng trong nước của họ. Chúng ta nhìn
quen thuộc, rất quen thuộc đúng không
quý vị? Chỉ cần đổi tên, đổi tôn giáo,
đổi biểu tượng thì mô hình nó không khác
mấy so với rất nhiều nước thân Nga và
Trung Quốc. Điểm chung của các chế độ
này là độc tài và quyền lực tập trung và
người dân chắc chắn sẽ bị loại ra khỏi
cuộc chời. Cái điểm giống nhau thứ nhất
của các quốc gia này là quyền lực đều
tập trung tuyệt đối. Ở Iran quyền lực
tập trung vào lãnh tụ tối cao và giới
giáo sĩ. Ở các nước thân Nga và Trung
Quốc thì quyền lực tập trung vào Đảng,
vào Chủ tịch nước, vào Tổng Bí thư, vào
nhóm lợi ích khép kính. Điểm chung là họ
không có cơ chế kiểm soát quyền lực thực
sự, không có cạnh tranh chính trị thực
chất. Khi quyền lực không bị kiểm soát,
nó luôn dẫn tới lạm quyền quý vị. Cái
điểm giống nhau thứ hai là công an và an
ninh là trụ cuộc cai trị. Ờ ở Iran người
ta có vệ binh cách mạng. Ở Nga họ có
FSP, ở Trung Quốc có công an ninh. Họ
giám sát gần như toàn diện. Bởi vì các
chế độ này họ không cai trị người dân
bằng pháp luật mà họ cai trị người dân
bằng nỗi sợ. Và khi người dân bất mãn đó
quý vị, phản xạ đầu tiên không phải là
các chính quyền đó họ sẽ đối thoại với
người dân mà họ chỉ có đàn áp, đàn áp và
đàn áp. Chúng ta có thể nhớ những câu
chuyện của Thiên An Môn hay là rất nhiều
câu chuyện khác ha. Nhưng càng đàn áp
càng chứng tỏ chế độ họ không còn tính
chính danh. Họ không xây dựng một xã hội
bằng sự đồng thuận mà họ xây dựng xã hội
bằng phục tùng và im lặng. Cái điểm
giống nhau thứ ba là các quốc gia độc
tài này họ luôn sử dụng chữu bài tuyên
truyền và họ luôn có kẻ thù tưởng tượng.
Ờ có một điểm rất quan trọng đó quý vị.
Thì cái chế độ này họ luôn cần kẻ thùa ở
bên ngoài. Ở Iran thì cái kẻ thù bên
ngoài của Iran là Mỹ, là Israel là
phương Tây. Còn ở các cái nước mà thân
với Nga với Trung thì họ có thích lực
thù địch, họ có chuyển biến hòa bình, họ
có phản động tay sai. Còn ở Việt Nam thì
chúng ta thì có mấy cái này ngoài chợ
thế lực thủ địch, diễn biến hòa bình
phản động t sai còn có thêm Cali Bawe
khác nước nữa quý vị. Cái mục đích của
kẻ thù tưởng tượng đó quý vị là họ sẽ
chuyển sự tức giận, sự bất mãn, sự ức
chế của người dân trong nước ra những
cái kẻ thù đó bên ngoài biên giới. Ví dụ
như là thế lực thù địch phản động, Tây
sai, Caliba khác nước. Nhưng họ không
muốn người dân nhìn trực tiếp vào sự mục
rủng từ bên trong từ trong chính chế độ
quý vị. Vì sao các cái chế độ như vậy
thường thân với Nga và Trung Quốc? Tôi
nói đơn giản thế này cho quý vị dễ hình
dung. Nga và Trung Quốc họ làm việc và
thiết lập quan hệ ngoại giao không quan
tâm tới nhân quyền. Họ không bao giờ
quan tâm tới dân chủ. Họ chỉ quan tâm về
ổn định để làm ăn, về lợi ích và giữ
vững quyền luực. Cho nên các chế độ độc
tài rất dễ bắt tay với Nga và Trung
Quốc. Bởi vì các quốc gia này họ không
có soi xét về những cái giới hạn về nhân
quyền hay gì cả và họ không bị hỏi những
câu hỏi rất khó trả lời về vấn đề nhân
quyền dân chủ hay là quyền con người gì
hết. Và các quốc gia độc tài như vậy và
Nga và Trung Quốc nó hình thành một cái
trục ác. Và những cái quan hệ của họ tôi
gọi là quan hệ đồng loại chính trị chứ
họ không phải là đồng minh. Bởi vì đồng
minh nó phải có giá trị tương xứng. Cái
này không phải. Cái này là đồng loại
chính trị mình thôi quý vị. Và các quốc
gia như vậy kinh tế có phát triển không?
Tôi khẳng định là có. Tôi không phủ nhận
điều này. Có phát triển nha quý vị.
Nhưng phát triển cho ai thì không ai nói
hết. Có một ngộ nhận rất lớn là độc tài
vẫn phát triển được. Cứ nói Trung Quốc
độc tài nhưng mà nó là kinh tế đếng thứ
hai thế giới đó thưa quý vị. Nhưng đó là
luận điểm của mấy anh em người đỏ thôi.
Nhưng với những người như chúng ta,
chúng ta cần phải nhìn nhận một điều rất
rõ ràng là các quốc gia đó phát triển
cho giới cầm quyền, phát triển cho nhóm
thân hữu sân sâu, phát triển cho tư bản
đỏ, phát triển cho nhóm lợi ích của họ
chứ không hề phát triển cho người dân.
Bởi vì người dân thứ nhất là phải chịu
lạm phát, thứ hai là phải chịu bất công,
chịu bốc lột. Và Iran hôm nay là một ví
dụ rất điển hình. Tài nguyên của Iran
rất nhiều nha quý vị. Họ có giàu mỏ, họ
sở hữu rất nhiều thứ nhưng người dân vẫn
rất nghèo. Bởi vì quyền lực của Iran
không phục vụ cho xã hội. Và vì sao nhân
loại bây giờ càng ngày càng ghét cái
trục ác này. Người ta ghét cái mô hình
độc tài như vậy. Bởi vì những cái mô
hình như thế này nó gây ra bất ổn lâu
dài. Họ tạo ra những làng sóng tị nạn
chính trị, tị nạn công việc. Ví dụ như
là người Việt của chúng ta giờ xuất khẩu
lao động là chúng ta qua chỉ muốn định
cư ở lại thôi chứ chúng ta không có muốn
đi về làm bất hợp pháp cũng được. Chúng
ta họ xuất khẩu những cái xung đột. Ví
dụ như quý vị thấy người Nhật bây giờ
người ta đến nỗi mà người ta sợ người
Việt mình tới như thế nào và pháp vỡ
được từ quốc tế. Đó là những cái hệ quả
của các chế độ độc tài. Những chế độ độc
tài họ không tạo ra hòa bình mà họ chỉ
đóng băng xung đột và để một ngày nào đó
sự buồn nổ nó sẽ lớn mạnh dần dần và lây
lan. Nó gây ra sự bất ổn rất lớn cho thế
giới. Và Iran đang cho cả thế giới thấy
điều đó. Trước đây thì có chúng ta có
Syrii, Nepal, Venezuela. Đây là những
cái nước gần nhất trong 2 năm thì bốn
chế độ này đang có vấn đề và tất cả đều
là đồng minh thân cận của Trung Quốc và
Nga. Quý vị xác định như vậy. Vậy nói
tới những quốc gia như vậy tại sao chúng
ta không nói tới Việt Nam? Tôi xin liên
hệ một chút xíu thôi ha. Ờ mình không
dám phân tích xong, mình chỉ nói ngắn
gọn thôi. Việt Nam chúng ta không phải
là thần quyền như Iran nhưng mà chúng ta
là một quốc gia đảng trị. Đồng đồng ý
ha. Chúng ta là một quốc gia đảng trị.
Việt Nam chúng ta cũng không bị cấm vận
bởi các quốc gia phương tây nhưng mà
chúng ta có những cái bất công trong rất
nhiều tầng lớp của xã hội. Những cái dân
oan, những cái oan khiêng này khi chúng
ta có rất nhiều. Việt Nam của chúng ta
đang kiểm soát rất tốt và họ chia để trị
rất tốt nhưng logic cai trị của Việt Nam
và Iran hoàn toàn giống nhau. Và logic
đó là sử dụng sợ hãi, quyền lực, bạo lực
để cai trị người dân, để cho người dân
im lặng. Ờ tôi xin chia sẻ quý vị như
thế này. Các cái chế độc tài mà Thân Nga
và Trung Quốc á không phải ngẫu nhiên mà
họ độc tài bởi vì họ gần như rập khuôn
về cách cai trị người dân. Họ sử dụng
bạo lực, họ sử dụng sợ hãi và phục tụng
làm cái xương sống để duy trì chế độ. Họ
giống nhau bởi vì họ rất sợ người dân
phản kháng cho nên họ buộc họ phải sử
dụng những cái chiêu trò như vậy thôi.
Tuyên truyền bạo lực. Họ bị thế giới cát
bỏ bởi vì họ tạo ra rất nhiều bất ổn.
Tôi cũng muốn nói thêm một chút xíu để
cho quý vị dễ hình dung ờ cái trục ác mà
nãy tôi nói nãy giờ đó quý vị. Tại sao
họ đang rơi rụng dần dần? Thì chúng ta
thấy trong vòng 2 năm đã là bốn nước
rồi. Sắp tới có thể là Cuba, sắp tới có
thể thêm nữa là ờ Iran. Tôi nghĩ là Iran
chắc cũng không trụ lâu đâu quý vị. Và
vì sao Hoa Kỳ và Châu Âu họ đã hết nhúng
nhường với các quốc gia này? Cái trục ác
này nè quý vị nó không còn nằm ở chu kỳ
đi lên và thịnh hành như cách đây khoảng
chục năm nữa quý vị. nó đang bước vào
chu kỳ suy thoái đồng loạt. Iran nó
không phải là trường hợp đơn lẻ. Nga
cũng không phải là ngoại lệ. Nga vẫn
đang lúng lầy với những cái câu chuyện
của Ukraine. Và rất nhiều chế độ họ luôn
nói về ổn định, nói về ư việt nhưng thực
chất là nó đang mục ruộng từ bên trong.
Điểm chung của những cái giai đoạn này
đó là kinh tế trì trệ, xã hội bất mãn và
gần như là chi phí đàn áp ngày càng tăng
cao. Chi phí đàn áp có nghĩa là họ phải
đầu tư cho những cái công an trị, cho an
ninh, cho những cái ví dụ như vừa rồi
dân quân tự vệ mà họ sẽ phải đi vô biên
chế. Đó quý vị tôi ví dụ trực quan để
cho quý vị thấy rằng những cái trục ác
họ đang rơi rụng dần dần ra ha. Hiện tại
Nga thì chiến tranh đang kéo rất dài.
Tới bây giờ đã là năm thứ tư tại
Ukraine. Họ đang bị cô lập, họ đang bị
trừng phạt toàn diện và nền kinh tế họ
sống nhờ vá phiếu và tuyên truyền. Ở
Iran dù nha nước Nga hiện tại vẫn được
coi là anh cả của trục ác. Iran tài
nguyên rất nhiều nhân dân rất nghèo biểu
tình lặp đi lặp lại từ 2019 bây giờ 20
26 thì tôi nghĩ là chắc tôi nghĩ là họ
sẽ không tồn tại được lâu. Syri thì tồn
tại nhờ Nga và Iran. Họ đã sụp đổ từ
cuối năm 2024. Nhà ASE đã sụp đổ rồi đó
quý vị. Venezuela thì ông Maruro vừa bị
bắt. Trước đó phải cách đây vài tháng
thì Nepal chế độ cộng sản của Nepal cũng
đã sụp đổ. Dĩ nhiên họ sẽ không sụp đổ
cùng một lúc đâu quý vị. Bởi vì các cái
quốc gia văn minh họ biết cách để phải
làm gì. Họ phải vào vay họ tạo sư cô lập
từ chính bên trong. Nhưng mà nói chung
là họ đang ở một quỹ đạo đi xuống. Tại
sao các quốc gia này nó rơi rụng như
vậy? Chúng ta cần phải nhìn vào động
thái của Hoa Kỳ và các quốc gia Châu Âu.
Hoa Kỳ bây giờ đã qua thời kỳ nhúng
nhường luôn quý vị. Đặc biệt là cái thời
của ông tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump
của đảng Cộng Hòa. Tôi phải chia sẻ rõ
ràng cái chỗ này chứ để công quý vị hiểu
lầm. Bởi vì trước đây Hoa Kỳ đã từng
nhúng nhường rồi quý vị. Hoa Kỳ đã từng
thương lượng rồi và từng hy vọng cái chế
độ này họ có thể tự cải cách. Nhưng mà
giai đoạn đó nó đã qua. Hiện nay Hoa Kỳ
nhìn các chế độ độc tài theo một cái
cách rất là khác. Họ không còn coi đây
là những cái đối tác khó chịu nữa mà họ
coi trực diện luôn đây là những nguồn
gây bất ổn lâu dài. Giống như ông Donald
Trump ổng cũng phát biểu rất là rõ ràng
Cuba là một chế độ thảm hại. Quý vị hay
xác định như vậy. Với Iran Hoa Kỳ họ
không cần đàm phán đơn thuần nữa. Họ đã
chuyển sang răng đe cô lập và cảnh báo
công khai rồi quý vị. Họ lên tiếng trực
diện và việc đàn áp người dân luôn. Hoa
Kỵ quý vị họ không có giải phóng những
cái chế độc tài như vậy thay cho người
dân. Thay vì như vậy thì họ sẽ là một
cái bàn đạp để người dân có thể dựa vào
để có thể tin tưởng hơn, kỳ vọng hơn
trong cái câu chuyện cách mạng của mỗi
quốc gia và đất nước của mình. Châu Âu
thì sao? Châu Âu ngày xưa họ rất là mềm
mỏng đó quý vị nhưng bây giờ họ thực
dụng rồi. Ờ châu Âu trước đây họ rất là
hay thiết lập những cuộc đối thoại với
các quốc gia độc tài như thế này. Họ
nhân nhuận vì nhiều cái lợi ích kinh tế
nhưng mà kể từ sau khi mà họ phát hiện
rằng là có những cái làng sóng tị nạn từ
cái cái quốc gia độc tài này, cái câu
chuyện chiến tranh của Ukraine ờ châu Âu
bị khủ hoảng năng lượng thì họ hiểu ra
một điều là nếu như mà cứ nhường nhịn
mấy cái quốc gia đào tài thì không thể
nào tạo ra sự ổn định mà chỉ là kìm hãm
là cơn khủng hoảng mà thôi. Cho nên họ
sẽ trừng phạt nhân quyền, họ cô lập
ngoại giao và họ hạn chế hợp tác chiến
lược. Châu Âu bây giờ họ không còn cái
suy nghĩ là ok mình cứ làm ăn với bọn
độc tài đi, nó làm việc với mình thì nó
sẽ chơi theo cái luật của mình. Không,
bọn độc tài nó không như vậy quý vị.
Đồng tài nó không nghe lời theo kiểu đó.
Cho nên bây giờ châu Âu họ cũng khôn ra
rồi. Quý vị phải hình dung như thế này.
Phương Tây thực ra không phải họ muốn
triệt tiêu gì mấy chế độ độc tài hết.
Nhưng mà đây là một cái xu hướng cơ bản
của nhân loại quý vị. Quý vị đang nhìn
những cái quốc gia văn minh hàng đầu
hiện nay, kể cả ở châu Á luôn. những cái
đồng minh thân cận của phương Tây với
những cái quốc gia văn minh ví dụ như
Hàn Quốc, Nhật Bản, Đài Loan thì quý vị
cũng thấy họ như thế nào. Phương Tây họ
buộc phải làm như vậy quý vị bởi vì vì
lợi ích sống còn bởi vì họ nhìn rằng các
quốc gia độc tài nếu để cho họ tồn tại
thì họ sẽ tạo ra những cái chiến tranh,
họ tạo ra những cái làng sóng tị nạn, họ
tạo ra những cuộc khủng bố và họ phá vỡ
chuỗi muốn tần cầu. Và phương Tây đã trả
giá đủ nhiều cho những quốc gia như vậy
rồi nên họ không muốn trả giá thêm nữa.
Và Iran hôm nay là một bài học mà phương
Tây Mỹ và Châu Âu không bao giờ muốn lặp
lại ở nơi khác. Và số hữu tức yếu của
nhân loại là dân chủ hóa. Tôi đã nói đi
nó lạ rất nhiều lần rồi. Trủ độc tài
không sụp đổ vì phương tay họ đánh đâu
quý vị. mà bởi vì họ không còn nuôi nổi
chính dân của họ mà thôi và người dân
của họ khi không chịu nổi chắc chắn nó
sẽ buồn dậy. Tất cả các cuộc cách mạng
gần đây nhất của các quốc gia ví dụ như
từ Nepan
ờ quý vị thấy rất r Iran hiện tại bây
giờ không có quốc gia nào đem quân vô
đánh giùm cho người dân hết không có tự
người dân họ đứng dậy cho nên quý vị
thấy rất là rõ ràng là bởi vì những cơ
chế như vậy họ không thể nào dung dưỡng
nổi người dân họ cai trị dẫn đến nghèo
đói lạc hậu người dân Triều Tiên bây giờ
họ sống khác gì tôi nói với quý vị khác
gì thờ nguyên thủy đâu rất là tệ hại quý
vị khác gì thờ phóng kiến đâu phương tê
bây giờ họ đâu có cần làm gì nhiều đâu.
Bây giờ họ sẽ không có cứu trợ cho các
quốc gia độc tài. Họ sẽ làm ngơ cho
những cái vấn nạn ở bên trong. Họ sẽ hỗ
trợ cho người dân bằng những cái tổ chức
nhân quyền, những cái NGO và chắc chắn
họ sẽ áp đặt những cái lệnh trừng phạt
lên các quốc gia độc tài nếu họ đàn áp
người dân của chính nó. Và nếu như quốc
gia độc tài họ không còn chỗ dựa bên
ngoài thì mâu thuẫn bên trong nó sẽ tự
nổ ra. Iran hoặc là các quốc gia khác
đều như vậy. Và hiện tại bây giờ Iran
đang nằm ở giới hạn như vậy, đang nằm ở
thời điểm như thế này. Tôi chỉ qua lại
Việt Nam chỉ đã hỏi một chút xíu thôi. Ờ
nếu mà chúng ta vẫn cứ dựa vào những cái
mô hình cai trị dựa trên sự sợ hãi của
người dân thì nó sẽ đi được bao nhiêu
lâu? Iran họ cho thấy không có chế độ
nào đủ mạnh để chống lại với xu hướng
dân chủ hóa của toàn cầu. Vậy thì Việt
Nam lấy gì để đủ tự tin? Khi bánh xe dân
chủ hóa đã lăn rồi thì tất cả các quốc
gia độc tài sụp đổ nó chỉ còn lại là
thời gian. Cảm ơn quý vị rất nhiều.
Người Việt. Thương người
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này phân tích tình hình Iran, nơi người dân đang có cuộc biểu tình lớn chống lại chế độ thần quyền. Iran là một nước cộng hòa Hồi giáo thần quyền, nơi quyền lực tối cao nằm ở Lãnh tụ tối cao và được hỗ trợ bởi lực lượng Vệ binh Cách mạng (IRGC). Cuộc biểu tình bắt đầu từ vấn đề kinh tế (tiền mất giá, giá cả leo thang) nhưng nhanh chóng chuyển sang yêu cầu chính trị, chống lại chế độ giáo sĩ và đòi thay đổi hệ thống chính trị. Người biểu tình đã thể hiện sự dũng cảm khi đối đầu với lực lượng an ninh, và có những hành động mang tính biểu tượng như đốt khăn, đốt lăng mộ lãnh tụ. Video cũng so sánh mô hình cai trị của Iran với các quốc gia độc tài khác như Nga, Trung Quốc, nhấn mạnh điểm chung là quyền lực tập trung, đàn áp người dân bằng nỗi sợ, và sử dụng tuyên truyền để tạo kẻ thù tưởng tượng. Các chế độ này thường liên kết với Nga và Trung Quốc vì họ không quan tâm đến nhân quyền hay dân chủ. Video cho rằng các chế độ độc tài đang suy thoái và sẽ sụp đổ vì kinh tế trì trệ, xã hội bất mãn, và chi phí đàn áp ngày càng tăng. Hoa Kỳ và Châu Âu đã thay đổi cách tiếp cận, từ nhượng bộ sang cô lập và trừng phạt các chế độ này. Cuối cùng, video liên hệ với Việt Nam, cho rằng dù khác biệt về hình thức, logic cai trị dựa trên sợ hãi và bạo lực là tương đồng, và xu hướng dân chủ hóa toàn cầu sẽ khiến các chế độ độc tài sớm muộn sụp đổ.
Videos recently processed by our community