Hồng Thái Hoàng Và Chủ Nghĩa Công An Phiệt.
710 segments
Xin chào quý vị. Thì chắc ngày hôm qua
tới giờ quý vị cũng thấy những cái hình
ảnh mà chị Hồng Thái Hoàng bị công an
tới luật soát tại nhà riêng và rất nhiều
cái page thân chính quyền những cái face
đặc biệt là những cái page mà tác chiến
không gian mạng đó những cái page mà của
dư luận viên thì họ đưa những cái tin
rất là hả hê là Hồng Thái Hoàng đã bị bế
theo ngôn ngữ của mấy cái bạn đó. Thì
một cái điều đặc biệt là rất nhiều anh
em bất đồng chí kiến có sức ảnh hưởng
cũng nhận vài cái thông tin tương tự
nhưng mà cái vấn đề là cơ quan công an
họ chưa có xác nhận chưa có một cái tờ
báo chính thức nào đưa tin là chị Hồng
Tháo Hỉ Bắc hết. Thì nói thì nói ở góc
độ cá nhân của tôi với một cái kinh
nghiệm cũng tương đối thì tôi đoán là
trong cái chuyện này với cái hình ảnh mà
tôi có được thì tôi đoán là chắc phải
90% chị Hồng Thái Hoàng sẽ bị khởi tố
trong chuyến này chứ không có thể nào mà
không có mà tụi nó lại đẩy lên như vậy.
Nhưng mà dĩ nhiên là chị Hồng Tế Hoàng
là một người có sức ảnh hưởng cho nên
tụi nó sẽ phải cân nhắc. Thật sự mà nói
nếu mà nếu mà chị mà không có vấn đề gì
thì tụi nó dư sức. Chính quyền này họ dư
sức khả năng họ có thể dập tin đồn.
Nhưng mà vấn đề là chính quyền hiện tại
bây giờ họ không có dập tắt bất cứ một
cái tin đồn nào hết. Họ không xác nhận
và họ cũng không phủ nhận. Tức là họ để
cho xã hội tự suy đoán vấn đề. Và chính
cái sự suy đoán đó nó tạo ra một thứ gọi
là một nỗi sợ rất là lây lan. Đây là một
kỹ thuật răng đe rất là cố hữ của nhà
cộng quyền thôi. Những cái gia quốc gia
độc tài họ đều biết những cái kỹ thuật
như thế này. Thủ thuật cai trị của họ
thôi. Cho nên là không có vấn đề để
chúng ta bàn tới. Và khi chúng ta nói
tới chị Hồng Thế Hoàng thì chúng ta phải
biết là chị Hồng Théo Hoàng là ai. Bởi
vì số đây có người biết chị Hồng Thái
Hoàng là ai, có người thì không biết.
Thì chị Hồng Thế Hoàng tên là Hoàng Thị
Hồng Thái, chỉ không phải là một nhà
hoạt động theo nghĩa truyền thống. Có
nghĩa là chị không có hội nhóm, chị
không có kêu gọi biểu tình, chị cũng
không có đưa ra bất cứ một cái tuyên
ngôn ranh thép gì hết, cũng không có đại
diện ra cho ai hết. Chị chỉ có viết
thôi. Không có nghĩa là trong góc nhìn
của những anh em an ninh cổ điển thì chị
không có vấn đề gì hết. Thực sự nếu như
cách đây mà cỡ tầm chục năm về trước chị
viết như thế này không vấn đề nhưng bây
giờ nó có vấn đề. Vậy thì chị Hoàng thì
Hồng Thái, chị Hồng Thái Hoàng nó chỉ
viết cho ai? Có nghĩa là chị viết không
phải dành cho giới bất đồng chí kiến
chuyên nghiệp nữa. Chị cũng không phải
nằm ở trong một cái phạm vi nhỏ hẹp nữa
mà chỉ viết cho những người dân bình
thường. Những người dân rất bình thường,
những người mà gần như lúc ngày cũng
nào, lúc nào cũng muốn là tôi không muốn
rắc rối, tôi không muốn đụng chạm tới
chính trị, tôi chỉ muốn kiếm cơm thôi.
Những người mà chỉ muốn rằng cuộc đời
mình đang sống nó như thế nào là đủ rồi.
Và đây là cái nhóm người bảo chứng cho
sự tồn tại của chế độ. Chị Hồng Thái
Hoàng chỉ không có ồn ào nhưng mà chỉ
viết thôi. Chị không có cần video, không
có cần livestream, cũng không có cần làm
bất cứ một cái gì hết. Chị chỉ viết
nhưng mà những bài viết của chị lên tới
vài triệu lược xem một bài viết. Và hôm
cách đây mấy tháng thì tôi nhớ không lầm
là chị đã công bố là cái fanpage của chị
đạt trên 100 triệu lượt xem và mới cập
nhật thì là một trăm mấy chục triệu lượt
xem. Rồi. Cái quan trọng hơn cái vấn đề
cái số lượng đó là chất lượng người đọc.
người ta đọc, người ta nghĩ và người ta
im lặng. Có nghĩa là người ta đọc xong
rồi người ta cũng không làm gì hết nhưng
mà người ta im lặng để người ta suy
nghĩ. Và nếu mà một cái xã hội quý vị mà
người ta im lặng vì sợ hãi nó khác.
Nhưng nếu một người mà làm cho một xã
hội im lặng để suy nghĩ thì đây là một
chuyện cực kỳ nguy hiểm tới tính sống
còn của chế độ. Với một người viết theo
kiểu chị Hồng Thế Hoàng thì tôi nghĩ là
sẽ rất khó để căn cứ pháp lý để bác chị
bởi vì chị luôn luôn viện dẫn luật pháp
của Việt Nam. Nhưng chính vì điều đó chị
lại trở thành vấn đề an ninh quốc gia.
Tôi nói cái điều này chắc nhiều người
nghĩ ủa sao mà nghịch lý quá vậy. Nhưng
mà quý vị phải để ý như thế này. Thật ra
chính quyền này họ không sợ những người
mà chống đối lên trên mạng chữ đ m s họ
không sợ đâu. Nhưng mà họ sợ những cái
người khiến cho người khác phải tự đặt
câu hỏi với chính mình. Những người có
chống những người chống đối thì chắc
chắn là họ có tên tuổi có hình dạng muốn
bắt bắt cái rộp rất là đơn giản quy kết
là phản động chống phái nhà nước là ok.
Nhưng mà những người như chị Hồng Tế
Hoàng là rất khó bởi vì chỉ không có hô
hào gì hết, chỉ không kích động gì luôn
và cũng không đưa ra lời kêu gọi hành
động. Và dĩ nhiên trong cái góc độ của
những người phân tích chính trị thì cái
cách viết của chị Hồng Thế Hoàng không
sai. Nó luôn luôn đúng về mặt luật pháp.
Nhưng đối với những quốc gia độc tài thì
cách viết của chị Hồng Tế Hoàng trở
thành một kẻ thách thức. Bởi vì chị đang
làm cho những người đọc những bài viết
của mình cảm thấy có gì đó không ổn trên
đất nước của mình. Khi họ cảm thấy không
ổn không có vấn đề thì họ phải đặt ra
câu hỏi. Và đó là lúc mà sự kiểm soát
của nhà nước này bắt đầu lung lay. Nếu
mà quý vị đã theo dõi cái giới bất đồng
chính kiến này lâu thì quý vị sẽ thấy có
rất nhiều vụ bắt cốc tương tự gần đây và
những cái mô hình của nó luôn giống
nhau. Đầu tiên là những cái tin đồn xuất
hiện trước. Công an họ không có xác
nhận, họ cũng không phủ nhận nhưng mà
những cái trang cá nhân bắt đầu im lặng.
Những người những người bạn bè, người
quen không tìm được, không có cách nào
để liên lạc và truyền thông độc lập thì
không biết, không dám khẳng định luôn.
Ví dụ như tôi nói về anh câu chuyện của
anh Nguyễn Tuấn Nghĩa. Bây giờ tôi nói
với quý vị là làm sao để xác định được
anh Nguyễn Tu Tướng Nghĩa đâu. Giống như
kiểu mất tích như một làng khói luôn.
Vậy khả năng mà nếu mà chưa bị bắt thì
chỉ có khả năng rất cao là đã bị triệu
tập, đã bị làm việc hoặc là bị khống chế
ở một cái không gian nào đó nhất định.
Điều đó không khác gì một vụ bắt cóc
hết. Quý vị hình dung ha. Tôi nói quý vị
thế này, cái câu chuyện mà chị Hồng Tháo
Hoàng Mỹ Bắc á, anh em chúng tôi luôn
nói là có thể sẽ một vài năm nữa bởi vì
nếu như bây giờ mà họ bắt Hồng Thái
Hoàng thì họ sẽ gián tiếp chứng minh
rằng sự kiểm soát mềm của họ đã trượt
khỏi đường rây. Và cái câu chuyện ở đây
á là Việt Nam của chúng ta trước nay vẫn
luôn nói là một đất nước công an trị.
Nhưng mà tôi nói với quý vị, chúng ta đã
qua thời kỳ công an trị cách đây mấy năm
rồi. Chúng ta đã chuyển qua một giai
đoạn khác. Chúng ta đã chuyển qua giai
đoạn công an phiệt. Tại sao tôi lại nói
như vậy? Công an trị họ sẽ mô tả như thế
này. Công an người ta sẽ mạnh tay. Người
ta đàn áp khi có chống đối, đàn áp khi
có biểu tình, đàn áp khi có bộ một cái
gì đó manh nha. Ví dụ tôi đi biểu tình,
công an sẽ là công cụ của chính quyền
này đàn áp tôi. Người ta gọi là công an
trị. Nhưng vấn đề bây giờ á, công an họ
đâu có cần đàn áp theo kiểu như vậy nữa.
Bây giờ ai dám đi biểu tình, ai dám manh
nhe, ai dám tổ chức thế này thế kia?
Không. Họ sẽ chi phối toàn bộ đời sống
luôn. Họ sẽ lan tỏa nỗi sợ. Họ lan tỏa
sự kiểm soát toàn bộ đời sống. Có nghĩa
rằng công an bây giờ đã trở thành trụ
cuộc vận hành cho toàn xã hội. Họ chi
phối mọi thứ trong đời sống từ luật, lệ,
tư pháp, truyền thông, mạng xã hội, dữ
liệu, cá nhân cho tới đời sống thường
nhật ngốc ngách. Tôi nói với quý vị là
công an họ vô cho tới chợ, vô tới chén
cơm của nhà người ta luôn. Thì có nghĩa
rằng bây giờ nó không còn là công an
trị. Vì nếu nói công an trị nó không
đúng, bây giờ phải là chủ nghĩa công an
phiệt mới đúng. Công an trị kiểu cũ ngày
xưa đó quý vị trong mô hình này thì nhà
nước họ sẽ đặt niềm tin và tuyên truyền
họ sẽ đặt niềm tin vào khẩu hiệu và có
nghĩa rằng là họ tin tưởng rằng chỉ cần
tuyên truyền đủ dối trá đủ thì họ có thể
kiểm soát được và nếu như bất cứ thằng
nào manh nhe muốn chống đối thì tao sẽ
sử dụng công an trị. Họ tin rằng chỉ cần
định hướng dư luận là đủ. Và dĩ nhiên
công an lúc đó chỉ cơ bản là một cái
cánh tay nối dài để trấn áp những cái
tội phạm gọi là tội phạm trong mắt của
nhà nước nha. Có nghĩa là những người
muốn biểu tình, những người manh nhe
chống đối chính quyền ha. Họ sẽ ra tay
khi có biểu tình và họ sẽ bắt những cái
người manh nhe thành lập tổ chức. Và
người dân bình thường chắc chắn là sẽ
không bao giờ bị đụng tới trong một xã
hội công an trị. Bởi vì ai chống mới bị
bắt. Chí nh mình không chống thì mình
chắc chắn là mình yên thân. Những cái
giai đoạn như vậy xã hội người ta bị
quản lý bằng thói quen phục tùng quý vị.
Nhưng mô hình này có một cái điều kiện
sống còn là người dân phải tin, ít nhất
là tin một chút. Có nghĩa là họ không
cần tin hoàn toàn đâu nhưng mà họ chỉ
cần tin rằng là thôi ráng nó cũng qua,
ráng đi nó sẽ qua. Mình đâu có lựa chọn
nào khác đâu. Đảng nào lên cũng vậy.
Thôi kệ đi không có xạo đâu. Đừng có
đụng vô chính trị. Ăn ra muốn bàn vô
chính trị vậy là ổn rồi. Nói chung là
chính trị là một cái chuyện đ xa vời.
Mình còn sống được, còn đi làm, còn kiếm
tiền được. Chỉ cần như vậy thì xã hội
công an trị nó sẽ vận hành một cách trơn
tru. Có nghĩa là người dân người ta biết
là người ta khổ, người ta biết đó nhưng
mà người ta cam chịu được. Nhưng vài năm
gần đây thì khác với chính quyền gần vài
năm gần đây họ đâu có thấy biểu tình nữa
đâu. Nhưng mà niềm tin của con người với
con người trên đất nước của chúng ta nó
đang cạn kiệt và đặc biệt là niềm tin
của người dân đối với chính quyền. Nếu
như quý vị để ý sẽ thấy rằng người dân
Việt Nam của chúng ta bây giờ không còn
nghe báo Chính thống nữa. Họ không còn
tin bất kỳ một lời nói nào của lãnh đạo
hết. bằng chứng là rất nhiều cái po sa
hà người dân bây giờ mấy ai coi thời sự
họ không còn phản biện luôn những anh em
bất đồng chính kiến rụng rời dần dần bây
giờ họ không thèm phản biện nữa. Họ
không thèm nói gì nữa hết họ cũng không
thèm canh cãi luôn bây giờ họ sẽ né
tránh họ sẽ im lặng đụng tới chính quyền
thì họ né qua một bên họ im lặng họ sẽ
tìm những cái nguồn thông tin khác và
những anh em mà có kinh tế một chút xíu
thì họ sẽ suy nghĩ tới cách là sẽ đưa
gia đình đi nước ngoài. Và đây là một
trạng thái rất xấu cho quyền lực. Có
nghĩa rằng hệ thống này bây giờ về mặt
danh nghĩa họ vẫn tồn tại nhưng người
dân đã rời xa nó từ trong tâm khảm rồi.
Bây giờ người ta lên làm giấy tờ hay bất
cứ một thứ gì bởi vì người ta cần giấy
tờ để người ta tồn tại thôi chứ không
phải là người ta làm việc với hệ thống.
Chúng ta phải xác định như thế này.
Quyền lực nó phải sống bằng niềm tin thì
nó mới sống được chứ nếu mà cứ dùng dùi
cui súng ống thì không thể nào tồn tại.
Tuyên truyền bây giờ nó không còn hiệu
quả nữa khi mà cái nguồn thông tin đa
chiều. Bây giờ thời đại 5.0 là người ta
cập nhật thông tin rất nghe rất là
nhanh. Khi mà người dân họ đã né tránh
cái hệ thống này rồi, họ không muốn làm
việc với hệ thống này nữa, không muốn
nằm trong cái sự kiểm soát giống như họ
đừng ai kêu tôi, đừng có ai điểm mặt chỉ
tên tôi thì dĩ nhiên công an trị đâu có
tác dụng nữa đâu. Công an trị là phải
thấy thì mới bắt, mới đàn áp được. Còn
bây giờ người ta né luôn, người ta không
cần làm gì nữa hết. Người ta kiểu là
người ta người ta chịu đó, người ta kệ
đó, người ta kệ hết mọi thứ. thì lúc này
công an trị không còn khả năng để kiểm
soát nữa thì người ta chuyển qua công an
phiệt có nghĩa là bây giờ không cần phải
chờ người dân họ làm sai nữa, không cần
phải người dân họ chờ tới cái điểm bùng
nổ người ta. Người ta cố gắng là người
ta biết bọn chính quyền này là bọn mức
dạy nè, mình ráng mình gồng đợi thời cơ
để mình này kiến thứ không. Như vậy á
chính quyền họ sẽ cảm thấy bị động. Mà
bị động thì họ phải làm cái gì quý vị?
Chắc chắn là họ phải ngăn cản trước khi
những cái ngày đó nó xảy ra. Có nghĩa là
ngăn cản từ trong trứng nước luôn. Họ
phải phá đi cái suy nghĩ của người dân
ngay từ trong trứng nước. Đó là sự khác
biệt căn bản giữa hai giai đoạn. Giai
đoạn công an trị và giai đoạn công an
phiệt. Vậy công an phiệt là gì? Tôi nói
cho dễ hiểu nha. Có nghĩa là công an họ
không chỉ là những người đi bắt người
khi chính quyền cần mà công an sẽ định
hình cái cách mà xã hội muốn suy nghĩ.
Họ không có cần những người biểu tình
chống đối tổ chức để họ đàn áp nữa. Bởi
vì cơ bản bây giờ có tiền cũng không ra.
Bây giờ làm gì có những cái người biểu
tình, những người chống đối, những người
tổ chức mà để bắt người dân bây giờ họ
sợ muốn chết. Họ noú không nhưng bây giờ
họ muốn tìm những cái đứa mà muốn lan
truyền một cái tư duy khác đi. Ví dụ mày
chỉ cho người ta đọc cuốn sách trải xuất
vật, animal fan. Mày chỉ cho người ta
đọc cuốn sách đêm giữa ban ngày là mày
có tư duy tầm bậy rồi. Mày muốn người ta
suy nghĩ khác rồi, tao phải triệt tiêu
mày. Đó chính là công an phiệt. Và để mà
không cho những cái tư duy đó khác đi á
thì công an phiệt họ phải làm những cái
điều này. Họ phải kiểm soát được mạng xã
hội với cái thời đại 5.0 này. Họ phải
kiểm soát được đời sống của người dân.
Họ phải kiểm soát được kể cả những cái
hành vi chia sẻ và thậm chí là sự thở
than. Ờ ngày xưa đó người dân nếu mà
không động tới chính quyền sẽ không ai
động chạm với người dân mà sống khổ
thôi. Mình chỉ sống khổ thôi. Cả nó chấp
nhận cam chịu. Nhưng bây giờ người dân
thường cũng có thể bị đàn áp bất cứ lúc
nào. Có rất nhiều người đang đặt câu hỏi
ôi chắc là những cái người đó họ nói bậy
hay gì đó họ mới bị bắt hay là mới bị
phạt vậy thôi chứ nếu mà nói đúng ai mà
bắt. Nhưng không phải. Đây là một sai
lầm rất là cố hữ. Người dân thường không
phải bị phạt là vì họ làm một cái hành
vi nguy hiểm với xã hội mà vì bị phạt để
làm ví dụ coi như họ xui thôi. Bị phạt
để làm ví dụ mới đây thì một bạn cũ 67
tuổi xem 10 clip bị phạt lôi lên bị
triệu tập lên để làm cái gì? Một cái bà
già 67 tuổi rồi 70 tuổi rồi thì làm được
cái gì nữa mà triệu tập lên chi lên báo
chí trầm rổ làm gì để cho hàng triệu
người khác phải sợ. Có nghĩa là người ta
đánh một con cừu để người ta hù dọa một
đàn cừ. Đó ví dụ như vừa rồi các anh chị
áo tím hả các anh chị nói về bảo lũ đó
chỉ phạt 75 triệu để làm gì để người dân
người ta hiểu rằng bây giờ mày nói một
cái thông tin gì đó cũng không an toàn
và chị Đậu Thanh Tâm khi mà chỉ bàn về
nghị định giao thông thì chỉ nói về nghị
định giao thông thì chị bị đi tù vậy là
để làm gì cái khi mà bắt chị để làm cái
gì do là ghét chị không phải nhưng bắt
chỉ để cho người dân biết rằng mày không
được bàn về chính sách ngừng bàn về
chính sách đi. Chính sách này là chỉ có
tụi tao thôi. Dĩ nhiên họ không có mưu
cầu xử lý cá nhân nhưng mà coi như đó là
những cái ví dụ mà họ lấy trực quan cho
người dân thế. Họ đánh rất nhanh và đánh
về báo chí truyền thông rất là rộng.
Quan trọng họ đánh vào tâm lý của người
dân, đánh một kiểu rất là công an phiệt.
Khi nói về công an phiệt thì chúng ta
phải nói về hệ thống tư pháp. Họ kiểm
soát luôn cả hệ thống luật pháp. Luật ở
trong giai đoạn công an phiệt là một cái
giai đoạn cực kỳ mơ hồ. Nếu chúng ta để
ý, chúng ta sẽ thấy những cái khái niệm
giống như là lợi dụng quyền tự do dân
chủ, xâm phạm lết hợp pháp nhà nước, lời
đăng thông tin gây hoan mang dư luận
hoặc là hành động gây ảnh hưởng an ninh.
Dĩ nhiên nó không có bất cứ một định
nghĩa nào chính xác hết. Nó cực kỳ mơ
hồ. Nó không có bất cứ một cái tiêu
chuẩn nào hết. Vậy tại sao nó vẫn được
ban hành? Bởi vì nó phải tồn tại để bởi
vì khi nào công an cần thì sẽ lấy những
cái luật đó để đàn áp. Ví dụ vậy nói một
cái điều gì đó mà nó đụng vô vùng nhạy
cảm thì dùng cái luật đó. Chứ vì nếu
không có luật thì lấy cái cớ nào để đàn
áp. Cho nên họ buộc họ phải ra những cái
điều đó. Đó là điều mà công an phiệt họ
muốn nhất. Vì sao? Khi họ làm như vậy
thì người dân á chúng ta không biết ranh
giới của sự an toàn và không an toàn là
cái gì. Cho nên cuối cùng là chúng ta im
luôn cho rồi. Chúng ta tự kiểm duyệt lẫn
nhau. Chúng ta phải nhìn thế này nè.
Không những cái câu chuyện mà ngoài đời
sống không mà bây giờ ngay cả cái truyền
thông toàn trị của họ bây giờ ngay cả
chúng ta trên Facebook của chủ rất là
khó khăn khi họ cố gắng hồi hợp thức hóa
những cái truyền thông độc lập gây ảnh
hưởng tới người dân ví dụ kênh của anh
Nguyễn Văn Đài l nhà báo Lê Trung Khoa
chẳng hạn thì họ sẽ hợp thức khóa bằng
cách là những người này là tuyên truyền
chong phái nhà nước mày ở đất rồi tao
cũng xử tội mày. Dĩ nhiên hai người kia
thì không bị vấn đề gì hết nhưng mà
người dân trong nước thấy rõ ràng bở tới
bên Đức mà nó còn truy nã nữa. Thấy
không? Và vấn đề quan trọng nhất á mà
cái lợi ích lớn nhất mà họ làm khi truy
tố đó là họ hợp tức hóa được cái chuyện
cấm sóng hai cái anh đó và nhiều người
khác sắp tới đây nữa không được truyền
những cái thông tin đa chiều cho người
dân Việt Nam. Họ chỉ cần toàn trị thông
tin của họ là đủ. Đây là một cái chiến
lược của họ rồi. Có nghĩa là họ không có
cần phải là người dân cái gì cũng không
được biết nhưng mà có nghĩa là mày chỉ
được biết tới cái mức nào đó tao cho
phép mà thôi. Đó là cách mà nhà cầm
quyền họ đang cầm chừng về quyền lực của
họ. Và chúng ta phải biết rằng công an
phiệt họ không bao giờ tạo ra được trật
tự. Nó chỉ tạo ra sự im lặng cưỡng bức.
Có nghĩa là người dân của mình á im lặng
bởi vì người ta sợ hãi chứ không phải là
người dân im lặng bởi vì người ta tin
tưởng ha. Đây là hai vấn đề khác nhau.
Nó không có bền vững, nó không có ổn
định và không bao giờ thay thế được sự
đồng thuận, không bao giờ thay thế được
niềm tin của người dân đối với chính
quyền. Và khi tôi nói về cái câu chuyện
công an phiệt á thì tôi lại muốn nhắc
lại cái câu chuyện của chị Hồng Thái
Hoàng ở đây. Tại sao tôi lại nói cái câu
chuyện chủ đề này là Hồng Thái Hoàng về
chủ nghĩa công an phiệt? Bởi vì chị Hồng
Thái Hoàng là một cái xác tính của chính
quyền rằng họ đã mất đi sự kiểm soát mà
đối với xã hội mà họ đang cải thiện. Chị
Hồng Thếp hàng không phải là nguyên nhân
làm cho chính quyền này họ mất đi sự
kiểm soát mềm đâu quý vị mà chỉ là dấu
hiệu cho thấy rằng kiểm soát mềm của
chính quyền này đối với đất nước với xã
hội nó đang cai trị đã bị mất khi mà bắt
và Hồng Thái Hoàng á ờ chính quyền này
đã gián tiếp xác nhận rằng quyền lực
không còn tự tin vào khả năng quản lý xã
hội bằng sự đồng thuận nữa. Có nghĩa là
họ biết rất rõ ràng rằng tìm một sự một
cái niềm tin trong dân chúng là gần như
bất khả thi và việc duy nhất họ có thể
làm là phải bắt phải kiểm soát bằng dùi
cui bằng xuống ống bằng nhà tù. Như lúc
nãy tôi cũng nói về kiểm soát mềm rồi.
Kiểm soát mềm là khi người dân người ta
ok, người ta biết người ta khổ nhưng mà
người ta cam chịu được. Người ta ok,
người ta thôi kệ đi, ráng ráng đi, chính
quyền nào cũng vậy thôi. Ráng một chút
đi không sao hết, cũng có cái ăn là ok
rồi. Nhưng vấn đề là bây giờ không còn
như vậy nữa. Người dân họ không còn tin
nữa và quan trọng là họ cũng không muốn
đối đầu luôn. Kiểu là họ muốn vô hình
trong xã hội của họ đang sống luôn. Đây
là trạng thái nguy hiểm nhất đối với
quyền lực. Ngày xưa mà khi mà kiểm soát
mềm còn hiệu quả thì người dân tuy người
ta bức xúc nha nhưng người ta vẫn muốn
nghe giải thích. Người dân người ta nghi
ngờ nhưng mà người ta vẫn có hy vọng một
cái điều gì đó. Ồ bác này lên bác kia
lên chứ còn bây giờ người ta không nghe
không? Người ta không phản ứng luôn
người ta không đọc người ta cũng không
tranh luận luôn. Người ta kệ người ta
thấy bớt công đúng không? Ok người ta
thu mình lại có tiền chút xíu người ta
đi nước ngoài định cư.
Chính quyền này bây giờ họ còn không
biết dân đang nghĩ cái gì nữa. Đây là
vấn đề nha. Tôi nhắc đi nhắc lại lần
nữa. Chính cả chính quyền bây giờ họ còn
không biết người dân đang nghĩ cái gì.
Và khi mà chính cái quyền lực này họ
đang cai trị người dân mà họ còn không
biết được là người dân đang nghĩ cái gì,
tâm lý xã hội bây giờ ra sao thì quý vị
nghĩ đi cái sự phản ứng đối với họ là
cái gì. Giống như họ có tịch giật mình,
họ sợ nên là họ phải làm mọi cách để họ
duy trì cai trị của họ. Phản ứng quá mức
đó quý vị. Tại sao có rất nhiều anh em
bất đồng chính kiến đị bắt tôi lại không
nói họ mất kiểm soát mà khi chị Hồng
Thái An đị bắt tôi lại nói đó là một
bằng chứng hoàn hảo nói rằng chính quyền
này đã thừa nhận rằng họ không còn có cơ
chế kiểm soát mềm có nghĩa là họ không
thể duy trì cai trịt bằng sự đồng thuận
của dân chúng nữa. Chị Hồng Thái Hoàng á
là chỉ là một cái người mà đáng lý ra
chỉ là một người không nên bị động tới
nhất, không nên bị bắt nhất, không nên
bị đàn áp nhất. Bởi vì sao? Chỉ là một
người mẹ đơn thân năm đứa con. Tôi không
quan tâm cái câu chuyện cá nhân của chị
nhưng ít ra về mặt hình ảnh chị ok chỉ
là một công dân hợp pháp ở Việt Nam. Thứ
hai, chị không hề kích động biểu tình,
chị chỉ viết một cách rất ôn hòa và tất
cả những luật những cái bài viết của chị
đều trích dẫn luật pháp của Việt Nam dữ
liệu tất cả mọi thứ của bộ máy nhà nước
chỉ không hề kêu gọi lật đổ, chỉ không
hề tạo khủng hoảng tức thì cho chế độ,
không làm bất cứ một điều gì hết và chỉ
viết và viết mà thôi. Và chính những cái
hành động đó của chị nhìn thì có vẻ nó
không có bất cứ một cái vấn đề gì nguy
hại tới nhà cầm quyền hết. Nhưng thực tế
mà nói chị chính thức trở thành cái gai
của họ bởi vì chị làm cho người đại đa
số người dân có thể suy nghĩ độc lập mà
không cần phải chống đối. Có nghĩa là
khi người ta đọc xong người ta có tư duy
người ta phải tự đặt ra câu hỏi. Và đối
với các quốc gia độc tài khi con người
biết đặt câu hỏi thì lúc mà sự kiểm soát
của họ sự sống còn của họ trở nên lung
lay và mong manh hơn bao giờ hết. Mọi
chế độ đọc tại họ đều dựa vào thói quen
phục tùng và sự mệt mỏi của xã hội và
nỗi sợ rất là mơ hồ. Khi họ dựa vào
những điều đó thì những người như chị
Hồng Thái Hoàng dù chỉ viết chữ rất là
bình thường thôi nhưng buộc họ phải suy
nghĩ và đắng đo cân nhắc rất nhiều có
nên xử lý hay không. Bởi vì nếu mà xử lý
bắt con nhỏ này chắc chắn sẽ gây ra
nhiều cái tai tiếng này kia các thứ
nhưng giờ không bắt thì chết. Vậy chứng
tỏ cái niềm tin xã hội đã mỏng tới mức
nó không chịu nổi thêm một tiếng nói rất
là bình thường nữa. Ok. Có rất nhiều anh
em nghĩ rằng là ok thì bây giờ nếu mà
dân chống đối quá thì cứ siết mạnh hơn,
bắt nhiều hơn là xong. Nhưng mà vấn đề
là người dân bây giờ người ta đâu có
chống đối đâu. Người ta không có quan
tâm người ta lên người ta thả ha ha
thôi. Người ta không làm gì hết. Giờ
muốn bắt cũng khó bắt lắm. Anh em bất
đồng chính kiến thì bắt gần hết rồi.
Lượt từ tôm cho tới tép là lượt hết cho
rồi. Đâu còn gì nữa. Giờ muốn trao đổi
tù nhân lương tâm cũng rất là khó. Một
cái xã hội như Việt Nam là một xã hội mà
họ có thể tạo ra im lặng, họ có thể tạo
ra nỗi sợ nhưng họ không thể nào tạo ra
niềm tin được. Bây giờ người dân chúng
ta sẽ nói chuyện với nhau như thế nào?
Ok biết vậy đi. Tôi cà đi, đợi đi, chắc
chắn cũng tới ngày đó thôi. Thường
thường anh em phải nhắc nhau phải vậy mà
chúng ta chia sẻ với nhau ê ê mày coi
bài này hay nè. Thế có nghĩa là coi của
anh em phản động dĩ nhiên người ta sợ
nhưng mà người ta vẫn phải chuẩn bị một
cái tâm lý cho ngày mai quý vị. Và cuối
cùng người ta im lặng người ta gặp công
an người ta ghét gớm lắm. Nhưng cái thôi
nè tiền nè đi không quan tâm người ta
vẫn sẽ đưa tiền để người ta đi nhưng vấn
đề là người ta sợ người ta kiểu là tôi
không muốn dính dáng gì tới công an tôi
không muốn dính dáng gì nữa tôi chỉ muốn
kiếm cơm sống qua ngày là được như vậy
xã hội làm sao mà ổn định cho được chẳng
qua là nó chưa tới điểm để nó bùng nổ mà
thôi. Công an Việt mà càng mạnh á thì
kiểm soát mềm càng không có cơ hội phục
hồi có nghĩa là phục hồi về mặt niềm tin
sự đồng thuận của dân chúng đối với nhà
cầm quyền. Khi mà tôi phân tích tới đây
thì quý vị cũng biết rồi. Tôi không hề
nói bất cứ một câu chuyện viễn vong nữa.
Tôi luôn nói về những xu hướng rất thực
tế của dân chủ hóa. Đất nước của chúng
ta chắc chắn sẽ ngày càng im lặng nhiều
hơn, sợ hãi nhiều hơn nhưng căng thẳng
hơn. Người dân chúng ta sẽ không còn nói
công khai nhưng mà chắc chắn chúng ta
không còn tin vào chính quyền nữa. Chúng
ta sẽ không chịu hợp tác với chính quyền
và chắc chắn chúng ta sẽ không nhiệt
tình cho bất cứ một vấn đề nào của xã
hội hết. Và một xã hội như vậy nó sẽ
không thể nào tạo ra sáng tạo. Nó sẽ
không thể nào tạo ra sự gắn kết và chắc
chắn nó sẽ không tạo ra sự bình vững.
Chúng ta phải để ý như thế này, truyền
thông chính thống ở Việt Nam mình, những
cái báo chí nhà nước, những cái đài
truyền hình quốc gia quốc doanh á ngày
càng mất vai trò trong cái chuyện tuyên
truyền và truyền tải thông điệp những
cái thông tin cho người dân. Bởi vì
người dân họ cảm thấy rằng rõ ràng những
cái dối trá quá nhiều đi, định hướng rồi
cho dân ăn bánh bẻ quá nhiều đi nó không
còn tính thuyết phục. Người dân họ không
tin nữa và lúc nào họ không có phản đối
trực diện đâu nhưng mà họ sẽ âm thầm lấp
cái khoảng trống trong suy nghĩ của họ
bằng những nguồn tin đa chiều khác. Họ
sẽ cố gắng để phân tích, sẽ suy đoán và
những cái nỗi sợ của họ nó sẽ tích tụ
lại, nó trở thành một sự dồn nghét để
đợi cái ngày nó bùng nổ.
Nhà nước lúc này họ sẽ càng buộc phải
phụ thuộc vào cưỡng chế khi họ không còn
thuyết phục được con người, họ không dẫn
dắt được con người. Vậy thì chỉ còn họ
buộc phải ra tay mạnh hơn, phải ra tay
tàn bạo hơn, quyết liệt hơn và nếu ai đó
có suy nghĩ thì ngay lập tức triệt tiêu.
Bởi vì họ không muốn cho những tư duy
khác biệt lan truyền ra trong xã hội.
Vậy cái giá phải trả của chính quyền này
là gì? Chi phí kiểm soát buộc phải tăng,
họ phải tăng lên đội ngủ, hiệu quả xã
hội buộc phải giảm và khủng hoảng niềm
tin ngày càng sâu rộng. Chúng ta cũng
thấy là những cái anh em dân quân tự vệ
bây giờ đã vô biên chế rồi. Họ suốt ngày
họ đầu tư cho an ninh, đầu tư cho truyền
thông, đầu tư cho cái này cái kia thì
chắc chắn là làm sao họ có thể duy trì
lâu dài khi mà người dân bây giờ đã quá
mệt mỏi rồi. Người dân chúng ta luôn
luôn trong trạng thái mệt mỏi. Chắc chắn
là chị Hồng Táo Hoàng không phải là
trường hợp cuối đâu. Tôi dự đoán là 90%
chứ tôi đoán chắc là bây giờ chị đâu đó
đang ngồi trong phòng điều tra rồi.
Nhưng mà ok tôi sẽ ghét lại cái câu
chuyện này nhưng mà chia sẻ để chúng ta
có thể đồng hành được với chị một chút
nào thì hay một chút đó. Chị là một
người mẹ đơn thân chúng ta hiểu rằng là
những bài viết của chị nếu quý vị có thể
lên trên đà Hồng Thái Hoàng thì có thể
coi chị viết tất cả đều dựa vào dữ liệu
và luật pháp của Việt Nam hết chị không
bao giờ nói một cái câu nào để kích động
ha. Chúng ta phải biết rằng là những
người như chị Hồng Thái Hoàng là những
người đáng lý phải được giữ trong một
cái vai trò quan trọng trong đất nước
này. Cần phải tạo ra người dân của mình
có cái chiều sâu tâm hồn. Để cho người
dân biết cách tìm hiểu những nguồn tin
đa chiều, biết cách nói, biết cách viết
nó không có ồn ào. Nhưng mà người dân
của chúng ta sẽ tự nâng cao dân trí và
nhận thức. Nhưng rất tiếc là hệ thống
này họ không cho phép điều đó. Bởi vì
khi mà người dân biết, khi mà người dân
hiểu thì họ không còn đất sống nữa, họ
không còn môi trường để tồn tại nữa nên
buộc họ phải ngăn cản bằng mọi giá, bằng
dùi cui bằng súng ống, bằng nhà tu. Để
kết cái bài podcast này, tôi muốn gửi
cho quý vị vài lời.
Cái sự bắt chị Hồng Thái Hoàng đó là một
cái sự xác tính của nhà cầm quyền đối
với chính người dân của chúng ta rằng họ
đã mất đi khả năng kiểm soát mềm đối với
dân chúng. Họ không còn khả năng tạo
được sự đồng thuận đó quý vị. Và bây giờ
họ là một chính quyền phải sống bằng sợ
hãi, bằng sự phục tùng. Và đó may mắn là
không bao giờ là một trạng thái bền vững
hết. Khi mà họ bắt về hồng thẻ Hoàng, họ
đã chứng minh rằng quyền lực đã không
còn đủ tự tin để cho phép người dân suy
nghĩ một cách bình thường nữa. Và khi
một xã hội không được phép suy nghĩ thì
sự bất ổn nó sẽ đến bằng nhiều cách. Ờ
dĩ nhiên người dân của chúng ta im lặng
ngày hôm nay không phải là cam chịu. Tôi
đoán là như vậy. Nó chỉ là một khoảng
lặng trước khi ngày mai tới mà thôi. Cảm
ơn quý vị rất nhiều. Người Việt thưa
người
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
This video discusses the arrest of Ms. Hong Thai Hoang, a writer, and uses her case as a lens to analyze the evolving nature of state control in Vietnam. The speaker argues that Vietnam has moved beyond 'public security rule' (công an trị) to 'public security feudalism' (công an phiệt), where the police apparatus controls not just the suppression of dissent but also shapes societal thought and behavior. The speaker highlights that Ms. Hoang, unlike traditional dissidents, wrote based on Vietnamese law and data, reaching millions of ordinary citizens. Her arrest, the speaker contends, signifies the government's loss of 'soft control' – the ability to govern through consent and trust – and its increasing reliance on coercion and fear. The analysis contrasts the old model of public security rule, which relied on propaganda and direct suppression of organized opposition, with the new model where the police permeate all aspects of life, controlling information, shaping opinions, and preemptively neutralizing any dissenting thought, even in seemingly harmless forms. The speaker suggests that this shift is a sign of the regime's fragility and its inability to foster genuine trust or stability, predicting continued societal silence, fear, and a growing disconnect between the government and its people.
Videos recently processed by our community