Chuyện Xứ Thiên Đường Tập 38: Làm Theo Năng Lực Của Nhân Dân - Hưởng Theo Nhu Cầu Của Lãnh Đạo
304 segments
Rồi mấy con đọc theo thầy nha.
Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như
nước trong nguồn chảy ra.
Mẹ ở cái hẻo lánh thế nhỉ.
Anh ơi.
>> Ừ. Nay sao rồng ghé nhà tôm vậy?
[âm nhạc] Vô đem. Sao không có báo anh
trước trời? Để anh chuẩn bị. Đang dạy
mấy đứa nhỏ nữa.
>> Ôi giời [âm nhạc] lâu ngày quá gặp được
anh mừng thế.
>> Đây tí anh lấy nước cho.
>> Dạ vâng. Hôm nay em đi công tác ngang
đây nên tiện ghé thăm anh. Tính ra cũng
mười mấy năm rồi ấy anh nhỉ.
Đường vào nhà anh [âm nhạc] sao mà nó
khó khăn quá. Toàn là đường đất, đường
đèo gì không ấy. Nhà anh sao mà
[âm nhạc] bây giờ nhìn sác sơ thế này?
Trời ơi, vậy mà sát sơ dù nữ em vậy là
ngon lắm rồi đó. Anh giá viên [âm nhạc]
mà kiếm cái chữ cho học trò thôi chứ nhà
che nắng che mưa là được rồi. Em cần
chia sầu. Với lại em thấy vậy đó dân ở
đây đa số toàn người nghèo không dùng
nông thôn cho nên là như nhà là ổn lắm
rồi đó. Ổn n tốt bậc nhất ở đây á.
Đấy anh thấy không?
Đất nước ta bây giờ rất là coi trọng vấn
đề bản sắc, không chạy theo cái lối sống
xa hoa thực dụng kia. Anh sống thế này
thôi thì cứ coi như là góp phần giữ gìn
bản sắc dân tộc đi.
Làm cái nghề cổng con chữ lên mà em. Nói
chung là ở xa cũng được. Anh nói thiệt
[âm nhạc] chứ việc phủ ở nhà lầu thì anh
lại trở thành đệ tớ nhân dân như em sao?
Ơ kìa anh, tư duy như thế là chưa bắt
kịp thời đại rồi anh ạ. Giáo viên giờ
thì cũng phải linh hoạt, phải thích ứng
với cái cơ chế thị trường định hướng xã
hội chủ nghĩa này chứ.
>> Thì anh cũng thích ứng đó. Nói chung là
là sáng lên trên lớp chiều soạn bài rồi.
Hồi nãy anh cũng [âm nhạc] đang dạy kèm
cho mấy đứa nhỏ thấy em tới anh cho tụi
nó về á chứ đang phụ đạo thêm như tụi nó
nữa.
>> Không ý em không phải thế ý em là lương
giáo viên thì ba cọc ba đồng thế kia sao
anh không chịu dạy thêm nhiều đứa vào
chứ bà nhà em là đi buôn chổi đt thối
cảm móng tay ra đấy anh ạ.
Chứ không thì lấy gì mà có biệt phủ xe
hơi với lương mẹ tháng 20 triệu. Chưa kể
con bé nhà em nó đi du học vừa lấy chồng
lại phải cho nó vài chục triệu đô nữa để
mà sang Pháp bán phở.
>> Trời nhìn anh em cán bộ của tụi em đi
nuôi heo buông chỗ đót mà thúi móng tay
luôn. Thấy thương quá [âm nhạc] trời.
Thôi ráng a buồn chỗ đó cừ nghỉ hu chứ
ngày như anh gì nói chung anh đi dạy rồi
đó rảnh thì đi dạy kèm với đứa nhỏ
[âm nhạc] vậy thôi có làm gì đâu.
>> Thế thì tốt phải tận dụng cái cơ chế thị
trường này. Phải xã hội hóa giáo dục nhà
nước và nhân dân cùng làm rất chi là ưu
việt.
>> Nhưng mà anh dạy mấy đứa nhỏ đâu có lấy
tiền đâu mà cơ chế thị trường vậy. Ô anh
dạy mà sao anh lại không lấy tiền là thế
nào?
Nói chung em thấy ở đó ở đây vùng nông
thôn mà đây vùng ba vùng [âm nhạc] bốn
lận. Nói chung là cha mẹ từ nhỏ nó đi
rẫy đi bản nói chung là thiếu thốn đủ
thứ hết trơn á. Giờ dạy thêm mà cha mẹ
nó lại nai lưng [âm nhạc] cực khổ ra nên
thôi anh cố gắng anh dạy tụi nhỏ cho nó
có cái nền tảng tốt sau này ví dụ đứa
nào học tốt thì nó lên trên thành phố nó
kiếm cái chữ lấy tiền sao mà lấy đặng
em.
>> Ồ sao lại thế hả anh?
Không dạy thêm kiếm tí có đáng là bao
nhiêu đâu mà anh cứ làm căng thế. Có làm
thì mới có ăn, có làm thì mới có hưởng.
Ai đ làm rồi cho không như thế.
>> Thì anh nghe lời của lãnh đạo của chú đó
nói đó. Làm theo năng lực rồi hưởng theo
nhu [âm nhạc] cầu các kiểu ăn đồng chia
đủ vậ không đúng ý mấy chú hay sao. Giờ
thế là anh chả biết nói gì. Anh hiểu
nhầm ý các cụ nhà ta rồi anh ạ. Làm theo
năng lực ở đây ấy là làm theo năng lực
của nhân dân còn hưởng theo nhu cầu ấy
là nhu cầu của lãnh đạo anh ạ. Anh làm
giáo viên mà kém quá.
>> Dạ thì anh là dân đen mà. Nói chung là
thời dân ở đây người ta khổ lắm em. Vậy
học ở đây cũng là [âm nhạc] niềm vui rồi
chứ tiền bạc gì đâu. Quan trọng là tụi
nhỏ nó lớn lên nó biết tử tế, nó biết
yêu thương nhau. Như vậy là đủ rồi. Quan
trọng là tụi nó không có đi tìm bố khắp
nơi. Nói chung là anh thấy mấy đứa nhỏ
ngoài kia nó vô đây nó [âm nhạc] mùa cô
anh cũng thấy thương quá.
>> Anh thấy mấy đứa nhỏ ngoài kia nó vô đây
nó mùa cô anh cũng thấy thương quá.
>> Gớm. Bao năm không gặp bây giờ gặp lại
mở mồm ra toàn làẹ đạo đức.
Thế mà anh nhìn lại nhà anh xem. Chỉ ít
cũng phải có cái chỗ chui ra chui vào
nhìn cho nó đàng hoàng tử tế chứ ai lại
cái nhà nhìn như cái chuồng heo thế này.
>> Nhà nó cũ thiệt em. Nó không phải là bị
phủ như của em nhưng mà nó sạch. Nó sạch
lắm nó rất sạch và tối anh ngủ nó rất là
ngon.
[âm nhạc] Anh đúng tư duy tiểu nông anh
ạ. Giờ đất nước ta nó phát triển như thế
phải nghĩ lớn lên chứ. mà đã nghỉ lớn
như em thì không thể nào mà ngủ ngon
được. Em đang tìm cách mà đưa đất nước
vào một cái kỷ nguyên vươn mình, kỷ
nguyên mới. Ồ
thôi nói chung là cũng trong sự nhờ em
đất nước mình có tiến lên thiên đường
hay không là nhờ đội ngũ lãnh đạo như em
á. Với lại thôi bây giờ [âm nhạc] em
ngồi đây em đợi anh chút xíu ha. Con anh
ở bên tư bản nó mới gửi về cho anh 300
đô á. Chiều rồi anh sợ đóng cửa anh ra
ngoài tiệm vàng anh đổi cho mấy đứa nhỏ
mua sách cho mấy [âm nhạc] đứa nhỏ và
chẳng lặng cho nó tham khảo. Sách ở
trong trường sắp hết rồi ha. Vô khó đợi
anh lấy
>> gì anh đi đổi đô á. Cái này anh phải cẩn
thận đấy. Luật mới nó mới ban hành rồi
không phải là muốn đổi ở đâu cũng được
đâu.
>> Ủa mới bà luật hả chú? Sao anh không
biết ta?
>> Anh đợi em tí em mới vừa ký xong mà em
quên mẹ cái nội dung trong này rồi.
À đây rồi. Nghị định à? 340
trên 2025 Nghị định chính phủ có hiệu
lực từ 9 tháng
năm 2026 mua bán [âm nhạc] ngoại tệ trái
phép là xử phạt theo mức
chưa kể có thể là tịch thu luôn cái
ngoại tệ đấy của anh
>> đổi có mấy trăm đô con anh nó gửi qua mà
cũng bị phạt hả gì cực quá vậy
>> pháp luật là pháp luật anh ạ không có
cái chuyện ít [âm nhạc] hay nhiều. Một
là đúng, hai là sai. Đã là nhà nước pháp
quyền thì mẹ phải nghiêm.
Nhưng mà ngặt nổi là ở đây nó đâu có
ngân hàng đâu em. Hồi đó giờ anh toàn ra
tiệm vàng anh đổi không.
Giờ mà làm vậy là làm sao dám đi đổi nữa
đây ta?
>> An lại đang có cái suy nghĩ vấn đề ở cái
góc độ cá nhân rồi. Còn nhà nước mình ấy
là có một cái tầm nhìn nó vĩ mô phải
quản lý để ổn định kinh tế, chống rửa
tiền và chống đầu cơ. chống tiền giả nói
chung là rất là văn minh và nhân văn
>> đầu cơ gì ví dụ như tụi anh là toàn là
mấy người nhỏ lẻ thì tiền ở nước ngoài
gửi về thì đi đổi ở đâu cho nó tiện là
được rồi anh quan trọng là mua sách cho
mấy đứa nhỏ chứ
>> nhân luật á nó không phân biệt là động
cơ anh ạ ý thức công dân là phải đặt lợi
ích chung lên trên cái cảm xúc cá nhân
của mình
>> nói chung là anh cũng không có phản đối
cái cách t em quản lý đất nước nhưng mà
em nghĩ đi.
Ở nước ngoài thì người ta cũng có luật
như thế này. Nhưng mà người ta [âm nhạc]
ra luật sau khi mà ngân hàng đầy đủ cửa
hàng đổi tiền khắp nơi. Người dân người
ta đần đổi ở đâu là sẽ có chỗ thuận tiền
ở đó. Còn ở mình em thấy không? Cái gì
cũng thiếu, cái gì cũng khó rồi ra luật
cấm người ta. Dân không [âm nhạc] làm
thật thì bị phạt. Nó khác gì văn bể
người dân đâu. Giống như cái câu chuyện
nghị định 168 [âm nhạc] đó. Tụi em ra
tụi em phạt giao thông tùm lum. Trong
khi cơ sở hạ tần, đường xá [âm nhạc] thì
như hạch như quẹ, đi ổ voi ổ gà,
đèn xanh [âm nhạc] đèn đỏ thì chập cả
chờn. Luật thì tụi em cứ ra tụi em phạt
người ta tụi em cứ căn cứ theo [âm nhạc]
luật trong khi tụi em không có điều kiện
để đáp ứng người ta. Rõ ràng như vậy là
tụi em đang [âm nhạc] bảy người dân,
hiểu không?
Anh nói thế là chưa tin vào sự lãnh đạo
của đảng ta rồi. Phải có kỷ luật thì xã
hội mẹ nó mới đi vào nề nếp được. Ban
đầu thì có thể vướng nhưng mà về lâu về
dài thì sẽ rất là tốt cho nhân dân.
>> Ý rồi nhân dân là ai?
Em trả lời anh nhân dân là ai? Ừ thì là
toàn thể quần chúng này.
>> Rồi ở trong [âm nhạc] cái toàn thể quần
chúng mà em nói có
cha mẹ của mấy đứa nhỏ có tụi nhỏ ở
trongng đó không? Anh nói với em nghe
nè.
Đó là lý do mà tại sao anh không muốn
làm việc với tụi em đó.
Người dân của mình á là con người chứ
không phải vật thí nghiệm. Tụi bay ưng
thì tụi bay ra luật. Tụi bay không ưng á
thì tụi bay bỏ luật suốt ngày giống như
làm cái [âm nhạc] căn cước công dân tụi
bay bắt người ta làm lên làm xuống ở
dưới quê đây người ta chạy lên năm sáu
lần bỏ [âm nhạc] công ăn chuyện làm
người ta là dân người ta có biết gì đâu
tụi bay bắt người ta làm cái gì người ta
làm cái đó
không lẽ tôi nói tụi bay bất tài
anh lại cảm tính rồi như thế thì hỏng
quản lý xã hội không để nào mà dựa vào
cái cảm xúc cá nhân được anh ạ dân nào
thì dân Muốn tiến bộ thì phải nâng cao ý
thức. Anh là giáo viên mà anh mẹ không
hiểu. Pháp luật là thước đo cho văn
minh, không thể cứ tiện đâu làm đấy
được.
>> Em biết không? Xã hội nó được tạo ra từ
những con người cụ thể. Mày cứ nói là
pháp luật là thước đo văn minh. Nhưng mà
anh thấy ở Việt Nam mình [âm nhạc] nó
chỉ là thước đo cho dân nghèo thôi.
Những người tử tế, những người nghèo lúc
nào họ cũng run, [âm nhạc] họ sợ luật
hết. Người ta chạy xe có chút xíu người
ta cũng sợ, ta làm gì người ta cũng sợ.
Còn trong khi mấy thằng đồng đội đồng
chí của mày
nó tông chết con gái người ta cho tới
[âm nhạc] bây giờ này có ai khởi tố
chưa? Nó ăn mấy ngàn tỷ nó đi tù 2 năm.
Vậy có nghĩa rằng giống như tụi bay từng
[âm nhạc] nói có những tất cả những con
vật đều bình đẳng nhưng có những con vật
nó bình đẳng hơ những con khác đúng
không? Anh à anh sống thanh cao quá anh
làm sao mà thích nghi được với cái thời
đại này? Cái thời đại này là cái thời
đại nào? Thích nghi với cái thời đại này
là coi thường nhân [âm nhạc] cách con
người ta hả?
Anh lúc nào cũng nhìn đời với một cái
cái lăng [âm nhạc] kính mẹ nó u ám thế
anh. Anh phải tin vào thành tựu của đất
nước. Đất nước ta ổn định, trật tự kỷ
cương, nhân dân thì đồng lòng, anh còn
đòi hỏi cái gì nữa?
Anh sống thế này mẹ anh không khổ à?
Thôi thì anh [âm nhạc] anh suy nghĩ anh
vào đảng đi, em sẽ là người nâng đỡ anh,
anh sẽ bớt phần nào vất vả.
Em đang mời anh á hả?
Không lẽ nhân cách con người của anh bây
giờ nó thảm hại tới mức như vậy sao ta?
>> Ô anh, anh nói thế là xúc phạm đến tưởng
xã hội chủ nghĩa của chúng tôi đấy.
>> Lý tưởng xã hội chủ nghĩa hả? Lý tưởng
gì mà bác con người ta phải khinh thường
[âm nhạc] chính mình?
Thôi chú cứ giữ cái lý tưởng của chú đó
mà chú xài đi. Nếu mà muốn anh đổi đi
lương tri để lấy những cái thứ [âm nhạc]
đó thì anh xin miễn thôi. Chiều rồi mời
chú [âm nhạc] về cho. Bởi vì anh phải ra
bắt xe để đi thành phố đổi tiền chứ nếu
mà đổi ở đây thì các cán bộ lại phạt,
các đầy tớ nhân dân lại phạt. Chào chú.
Mời chú.
Anh tưởng là tôi muốn ở đây á.
Tôi chỉ nể tình là anh em hồi xưa anh
từng nâng đỡ tôi, tôi mới đến đây tôi
thăm anh thôi chứ còn không thôi tụi mẹ
tôi cho ông mẹ 331 rồi lợi dụng các
quyền tự do dân chủ này nọ các thứ gông
cổ ông rồi chứ ở đó mà ông mẹ lên giọng
ở đây
mà nghĩ cũng đúng thật người như ông ấy
mẹ không thể làm đảng viên được.
Hỏng hết cả tinh [âm nhạc] hoa cách
mạng. Những người mà có lương tâm như
thế không thể nào vào đảng được.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
This video presents a conversation between two former colleagues, one a teacher in a remote area and the other a government official. The teacher lives a simple life, dedicated to educating underprivileged children, while the official advocates for a more modern, market-oriented approach to life and governance. Their dialogue touches upon the teacher's financial struggles, the perceived disconnect between the government's policies and the reality faced by ordinary citizens, and the moral compromises individuals might face in a changing society. The conversation highlights the stark contrast in their perspectives on societal progress, individual responsibility, and the role of the state.
Videos recently processed by our community