Từ Venezuela Nhìn Về Việt Nam. Giống và Khác nhau ở điều Gì?
676 segments
Xin chào các bạn. Thì mấy ngày hôm nay
trên mạng xã hội và báo chí nó cũng đã
giai đặt thông tin rồi thì chắc các bạn
cũng đã biết là ông tổng thống độc tại
Nicolas Panduro của Venezuela đã bị quân
đội Hoa Kỳ cho chính quyền hiện tại là
chính quyền của Donald Trump bắt sống
ngay tại thủ đô Venezuela. Thực sự là
đây là một cái tin sốc toàn cầu đối với
cả thế giới luôn các bạn. À đặc biệt là
với những người quan tâm chính trị.
Chúng ta lưu ý cái điều này. Ông Donald
Trump bắt ông Maduro không phải là vì
ông Maduro độc tài với người dân
Venezuela hay là ông tàn bạo đạt ác gì
không. Ông Donald Trump bắt Tổng thống
Maduro bởi vì trong mắt của chính quyền
Hoa Kỳ hiện tại thì ông Maduro là tội
phạm quốc tế vì rửa tiền, vì buôngn bá
ma túy và rất nhiều nước trên thế giới
không có công nhận ông Maduro là một
tổng thống hợp pháp. Dĩ nhiên cái câu
chuyện ở đây tôi sẽ không có phân tích
để chúng ta bàn luận đúng sai về câu
chuyện pháp lý bởi vì có rất nhiều anh
em nói là tiền lệ thế này, tiền lệ thế
kia, chủ quyền quốc gia rồi công pháp
quốc tế người ta lôi ra người ta nói tùm
lum hết. Thì anh Dũng anh đã có nói rồi
và tôi cũng đã có viết bài rồi và riêng
trong cái phạm vi bài podcast này tôi
không có muốn nói tới câu chuyện này
nữa. Về cá nhân thì tôi phải nói với các
bạn là tôi ủng hộ cái hành động của
chính quyền Hoa Kỳ, chính quyền của
Donald Trump hiện tại. Thực sự với các
bạn câu chuyện của Venezuela là một cái
câu chuyện mà nó rất là thú vị quý vị.
Cái câu chuyện của Omaduro đó quý vị
thực ra là tôi nói thật là nó rất thú vị
bởi vì không phải là ngày nào chúng ta
cũng được thấy một ông nguyên thủ quốc
gia, một ông tổng thống của quốc gia bị
bắt sống tại nhà của ổng, tại thủ đô của
ổng, của đất nước ổng. Nhưng mà hôm nay
tôi muốn nói một cái bcast chủ đề là
nhìn venezuela và nghĩ lại quốc gia của
chúng ta Việt Nam. Nếu chúng ta nhìn kỹ
vào bối cảnh của Venezuela những năm gần
đây thì câu chuyện này đối với tôi nó
hoàn toàn không bất ngờ. Venezuela đã
sống trong khủng hoảng quá lâu rồi quý
vị. Đồng tiền họ mất giá nghiêm trọng,
lương không đủ sống, thuốc men thiếu
thốn những cái người thanh niên bỏ xứ ra
đi, người già sống dựa vào trời cấp ít
ỏi. Có một cái điểm rất đáng lưu ý là
các nhà phân tích độc lập, các nhà
nghiên cứu họ đã đưa ra một số liệu rất
cụ thể đó là trên 20.000 người bị hành
quyết ngoài vòng pháp luật. Có nghĩa là
anh em hình dung không? Có nghĩa là bị
bắt cóc, bị thủ tiêu này đó. Từ thời ông
Maruro cho tới 2019 thì quý vị phải biết
là chế độ của Maduro ổng bào tàn như thế
nào. Tôi nói vài cái điểm như vậy ở đất
nước Venezuela để cho quý vị thấy đó.
Ông Maruro hiện tại đúng là về mặt hình
thức trên bệnh viện quốc gia của ổng và
một số quốc gia độc tài ủng hộ ổng thì
ổng vẫn là tổng thống. Nhưng các quốc
gia khác họ phủ nhận ví dụ như Hoa Kỳ
hoặc là Châu Âu. Và tại sao riêng ở
trong nước của ông ta tại sao ông ta vẫn
là một tổng thống? Bởi vì ông đang hiện
thực hóa tính chính danh của mình bằng
bộ máy an ninh, bằng kiểm soát thông tin
và bằng nỗi sợ. Và khi một chính quyền
phải sống bằng nỗi sợ của người dân thì
dù bên ngoài có ổn định tới mấy thì ở
bên trong nó đã rất mong manh. Cho nên
cái câu chuyện ông Maduro bị bắt á thực
sự với quý vị đây là một câu chuyện đã
có trước đó và rất nhiều thông tin đã dự
đá báo rồi. Nhưng mà không ngờ là ông
Donald Trump ổng lại ra tay nhanh như
vậy mà thôi. Ờ tôi biết khi mà cái câu
chuyện này xảy ra ở trên đất nước
Venezuelanda, có rất nhiều người Việt
Nam, đặc biệt là anh em Đồng chứng kiến,
những người quan tâm chính sự người ta
luôn luôn thích những cái cảnh mà người
dân Venezuela đổ ra đường ăn mừng nhưng
mà không phủ nhận cái câu chuyện rằng có
những nhóm người đi ủng hộ phản đối
Donald Trump ủng hộ Maduro. Đó là cái
nhóm thân Maduro. Cái này tôi không phủ
nhận, chúng ta phải nhìn nhận một cách
trực diện. Tôi hay lấy những cái cái cái
hình ảnh, những cái video mà người dân
Venezuela biểu tình ù ra đường thì cái
đó cũng có luôn. Và dĩ nhiên đặc biệt là
những người ăn mừng nhiều nhất là những
người đang bị buộc phải di cư. Và ở
trong nước á thì người ta đã đập cái
tượng của Hugo Chavet là ông tiền nhiệm
của Maduro. Thì dĩ nhiên là những cái
hình ảnh đó nó cũng nhiều nhưng mà chúng
ta nhìn như vậy để chúng ta thấy đó rõ
ràng là ở trong nước Venezuela nó có sự
phân tần rất rõ rệt về mặt con người.
Đầu tiên là cái nhóm những người ủng hộ
Maduro là cái nhóm mà báo chí Việt Nam
nói là đi biểu tình này kia các thứ ủng
hộ Maduro yêu cầu thả tự do ng lập tức á
thì dĩ nhiên là đối với họ cái việc ông
Maduro bị bắt đồng nghĩa với chủ quyền
quốc gia bị xâm phạm đối với những người
ủng hộ Maduro thì họ cho rằng đây là một
tiền lệ rất nguy hiểm và họ sợ rằng bất
kỳ ai trong hệ thống của Maduro vẫn có
thể sẽ là người tiếp theo. Và rõ ràng
khi niềm tin chính trị của họ bị đe dọa
thì phản xạ tự nhiên của họ là gì quý
vị? Những người thân cận Maro chắc chắn
họ sẽ siết chặt quyền lực hơn chứ họ
không dám buông ra. Họ buông ra họ chết
thì sao. Nhóm thứ hai là nhóm những
người chống ở Maduro và những cái phe
đối lập đã họ sẵn sàng tuyên bố họ đủ
nhân sự để điều hành quốc gia nếu như
trao lại chính quyền cho họ. Đối với
những cái người đối lập với Maduro, họ
hiểu một điều nữa quý vị. Lật đổ một con
người không có nghĩa là thay đổi được cả
hệ thống của Maduro. Cái vấn đề là mọi
cuộc khủng hoảng chính trị á người dân
luôn là người chịu thiệt đầu tiên. Vì
vậy họ đang cấp thiết để hy vọng rằng có
sự chuyển gia về mặt chính quyền. để họ
tái thiết lại đất nước của họ. Và nhóm
thứ ba là nhóm đông nhất là người dân
bình thường. Người dân bình thường dĩ
nhiên họ có vui mừng khi ông Anduro bị
bắt hay không trong cái thời gian bị ép
nghe như vậy tôi nghĩ là chắc chắn họ có
vui với những người dân bình thường mà
lâu nay trong một cái môi trường mà bị
độc tài kiểm soát thông tin nặng nề như
vậy đó quý vị. Họ không có muốn đúng hay
sai nữa quý vị. Thì lúc này họ muốn làm
sao để họ bình yên sớm nhất có thể
Maduro bị bắt thì Maduro bị bắt nhưng
làm sao để ngày mai những cái giá thực
phẩm nó giảm xuống đường phố nó bớt bạo
lực đi, con cái họ được đi học đài
hoàng. Ngay khi tôi nói những câu này
thì đối với những người Venezuela, những
người dân bình thường chính trị nó đã
trở thành một thứ rất xa xỉ, rất quen
thuộc. Người Việt mình cũng vậy. Thưa
quý vị, khi chúng ta nói tới cái điều
này, chúng ta cần phải nói tới cái câu
chuyện phản xạ quen thuộc của một chế độ
độc tài là gì? Ngay sau khi ông Maduro
bị bắt thì phản xạ trước tiên của những
người thân Maduro họ sẽ làm gì? Đầu tiên
truyền thông trong nước Venezuela chắc
chắn sẽ bị siết lại. Báo chí thông tin
và Naduro, những cái thông tin bất lợi
cho chính quyền của Maduro sẽ ngay lập
tức bị tiêu diệt. Những lời kêu gọi đoan
kết chống thế lực thù địch sẽ xuất hiện
dày đặc. Tôi chắc chắn là như vậy. Và
bây giờ Venezuela đang như vậy. Đây là
một cái phản xạ rất quen thuộc của các
chế độc tài quý vị. Bởi vì á họ không
còn những công cụ nào khác. Họ ngoại trừ
một máy an ninh và một máy tuyên truyền
ra thì họ không còn công cụ kiểm soát
người dân nào tốt hơn nữa. Họ buộc họ
phải làm như vậy bởi vì hệ thống của họ
không có bầu cử cạnh tranh, không có đối
lập và không có báo chí độc lập. Và mọi
biến cố như vậy đều trở thành mối đe dọa
sinh tử đối với chế độ của họ. Và một
chính quyền như vậy họ không bao giờ
chịu được sự bất ổn nên buộc họ phải bóp
nghẹt xã hội để giữ ổn định ít nhất là
về mặt bề mặt. Nãy giờ tôi nói ra tôi
không hề đề cập tới ông Maduro bởi vì
với tôi ông Maduro ổng bị bắt á là cái
câu chuyện ổng là tội phạm quốc tế, ổng
là tội phạm ma túy, tội phạm rửa tiền
đối với Hoa Kỳ đi. Nhưng tôi nói với quý
vị chúng ta nhìn lại một chút nha. Nếu
như Venezuela có một nền kinh tế lành
mạnh, người dân họ tin vào luật pháp
quyền lực được kiểm soát, xã hội có khả
năng tự điều chỉnh thì không một ông Hoa
Kỳ nào dám bắt ông tổng thống Maduro
hết. Tôi khẳng định với các bạn điều
này. Hình dung không? Vấn đề nằm ở chỗ
là xã hội Venezuela họ đã nén quá lâu
rồi. Và câu chuyện khi ông Maduro bị bắt
và họ coi rằng đó là một cái nút để giải
thoát chứ không phải là cái câu chuyện
tổng thống của họ bị bắt. Rõ ràng anh
sống thế nào thì về người ta mới như
thế. Rõ ràng ông Manuro ổng đâu có tạo
ra khủng hãng cho Venezuela sau khi ông
bị bắt đâu mà ổng là người tạo ra khủng
hãng cho Venezuela từ trước đây rất lâu
và trước đó nữa là ông Hugo Chavet rồi.
Và Venezuela rất hiểu rằng chính quyền
của Maduro là một chính quyền độc tài và
đối với người dân Venezuela, câu chuyện
ông Donald Trump bắt ông Maduro trên đất
nước Venezuela đó là một nút thắt, một
sự giải thoát cho họ. Họ vui không? Có
vui. Nhưng nãy giờ tôi cũng đã nói rồi,
họ có lo không? Có. Và câu chuyện là nếu
như ông Maduro tốt á, tôi nói với quý vị
100 ông Hoa Kỳ cũng không dám bắt nữa.
Khẳng định là như vậy. Ông Donald Trump
ổng chỉ là một người được bầu lên và ổng
đang làm việc dựa trên lợi ích của nước
Mỹ. Và nói tôi nói với quý vị nha cho
nếu ông Maduro mà một người đã ổng có
thể khả năng điều hành tốt như vậy thì
ổng không thể nào là một tội phạm. Ổng
chắc chắn ông sẽ hợp tác với Hoa Kỳ, ổng
sẽ làm việc đàn hoàng. Và dĩ nhiên Hoa
Kỳ rất cần những đồng minh như vậy.
Nhưng Maduro không phải. Maduro ủng hộ
cho Nga, ủng hộ cho tàu. Maduro đã biến
Venezuela trở thành sân sâu của Trung
Quốc làm bệ phóng để đấu lại với Hoa Kỳ.
Đó là lý do cốt lõi để ông Donald Trump
bắt Maduro. Ok. Và sau khi phân tích như
vậy, tôi muốn hỏi là tại sao những chế
độ tập trung quyền lực quá lâu cuối cùng
đều rơi vào một tình thế mà không thể tự
quyết được số phận của mình? Tại sao
trong lịch sử những quốc gia từng được
gọi là quang vinh muôn năm? Những hệ
thống từng được cho là bất khả xâm phạm
cuối cùng lại sụp theo những cách không
ai có thể lường trước được. Ok, bây giờ
chúng ta sẽ nhìn vào lịch sử của nhân
loại một chút. Chúng ta phải hiểu như
thế này. Dân chủ hóa nó không sinh ra vì
con người ta tốt lên mà dân chủ hóa nó
sinh ra bởi vì không còn cách nào khác
để xã hội nó tồn tại và vận hành nữa.
Lịch sử nó không chạy theo ý chí của bất
kỳ chế độ nào hết quý vị. Hầu như tất cả
các chế độ độc tài trước khi sụp đổ đều
tin rằng chúng ta khác, chúng ta ưu
việt, chúng ta là ngoại lệ. Ngày xưa
Liên Xô cũng vậy, từng tuyên truyền rằng
họ là quan vinh muôn năm, Stalin là bất
diệt. Hệ thống nó không chỉ kiểm soát
chính trị mà họ còn kiểm soát cái gì? Tư
tưởng, khoa học, giáo dục, đời sống cá
nhân. Rõ ràng họ khi họ đã kiểm soát tất
cả những thứ như vậy thì làm sao họ tin
tưởng rằng họ sẽ sụp. Không bao giờ họ
mường tượng rằng một ngày nào đó họ sụp
đổ. Nhưng cuối cùng họ không sụp đổ vì
những cái vấn đề họ đang lo ngại là vấn
đề an ninh của Mỹ gì không phải. Họ sụp
đổ bởi vì kinh tế của chính họ không
nuôi nổi xã hội của họ. Những cái dối
trá mà họ tuyên truyền cuối cùng nó trở
thành nền tảng của xã hội và không còn
ai tin vào hệ thống nữa. Sự tồn tại của
một chế độ nó đâu có cần biết là anh hô
hào khẩu hiệu đau to búa lớn như thế nào
đâu. Sự tồn tại của một chế độ nó chỉ
hỏi ngay từ chính bộ máy của nó. Bộ máy
này, hệ thống này có vận hành được hay
không mà thôi. Nếu câu trả lời là không
thì sớm hay mụn nó cũng phải sụp độ. Cái
dân chủ hóa mà tôi nói nãy giờ đó quý
vị, nó không phải là vì người dân họ
muốn họ sẽ làm chủ. Dĩ nhiên câu dân chủ
ở đây là dân làm chủ là đúng rồi. Nhưng
không phải là vì người dân họ cần làm
chủ để dân chủ hóa tới không đúng. Vấn
đề là quyền lực cần bị kiểm soát thì dân
chủ hóa nó mới buộc phải tới. Ở đâu? một
quyền lực tập trung tuyệt đối, không có
đối lập, không có báo chí độc lập, không
có bầu cử cạnh tranh, không có kiểm soát
quyền lực thì ở đó quyền lực không thể
nào tự sửa sai. Sai đâu có ai dám nói
đâu. Hư cũng không ai dám báo cáo hết
trơn á. Tham nhũng nó lan từ ở trên, nó
lan xuống dưới chứ không phải từ dưới
lên trên. Và đến một lúc nào đó, cả hệ
thống này không còn phân biệt được đâu
là đúng, đâu là sai. Họ chỉ cần những
cái người làm việc dưới trướng của họ
biết phục tùng, biết trung thành và họ
chỉ cần người dân biết sợ hãi là đủ.
Nhưng đó là lúc chế độ này đã chết về
mặt chức năng dù về mặt hình thức họ vẫn
còn nguyên vẹn. Các bạn phải để ý như
thế này, trước khi sụp đổ cái chế độ nào
họ cũng nói giống nhau y chang. Dân trí
bây giờ như thế mà chúng mày lại đòi dân
chủ. Ổn định nó lại quan trọng hơn tự do
chứ lị. Đây là đặc thù văn hóa của người
Việt chúng ta. Không phải mẹ người Việt
áp đặt dân chủ vào là được đâu. Thay đổi
là loạn ngay. Chúng mày lại muốn như
Myanmar, như Liby đấy. À đấy đó có vị
thấy rất là rõ ràng ha. Và gia tộc ASET
đã từng tin như vậy. Gia tộc ASET ở Syri
cuối năm 2024 vừa rồi, họ vừa sụp đổ
trong vòng mấy tiếng. Chế độ thần quyền
ở Iran cũng đang tin như vậy và bây giờ
đất nước của họ như thế nào? Đảng cộng
sản ở Nepal từng tin như vậy. Họ đã sụp
độ cách đây vài tháng. Nicolas Maduro
ông ta cũng tin như vậy. Ông ta làm sao
tin được rằng mình là một tổng thống
sáng mình tiếp một đoàn Trung Quốc và
chiều mình lại đi qua bên Mỹ uống cà phê
vì bị gấp thú nhồi bông nữa. Đâu điểm
chung của họ là gì? Không ai trong số họ
dám nói chính xác khi nào mình sẽ sụp
đổ. Họ chỉ luôn nói rằng họ quen vinh và
muôn năm mà thôi. Sự sụp đổ quý vị không
bao giờ diễn ra theo kế hoạch và kịch
bản của những kẻ cầm quyền. Có nghĩa
rằng muôn năm quang vinh mà nó sẽ đến từ
những điều rất nhỏ nhặt mà những nhà cầm
quyền như vậy họ không bao giờ để ý. Một
cái khủ hoảng kinh tế, một cái biến cố
chính trị hoặc đôi khi một sự kiện rất
là nhỏ li ti thôi. Ví dụ như mùa xuân
ngã rập. Anh em có thể tìm hiểu về mùa
xuân ngã rập. Chỉ cần một cái anh bán
hàng, một anh sinh viên thôi là tạo ra
một cái câu chuyện cách mạng rồi. Chúng
ta phải xác định như vậy. Và mỗi cái chế
độ độc tài họ luôn có chu kỳ lặp lại.
Nếu chúng ta nhìn đủ lâu, tìm hiểu đủ kỹ
thì chúng ta sẽ thấy một chu kỳ rất quen
thuộc của các chế độc tài. Giai đoạn đầu
tiên là xã hội mất niềm tin. Người dân
người ta không còn tin nữa, người ta
không tin lời lãnh đạo, người ta không
tin lời báo chí chính thống. Bây giờ anh
em có thể nhìn thấy người ta không tin
vào những cái hứa hẹn cải cách nữa. Và
giai đoạn thứ hai là giai đoạn im lặng
một cách triệt để trong toàn xã hội.
Người ta sợ và người ta nói rằng nói
cũng có thay đổi được cái gì đâu mà nói.
Và giai đoạn thứ ba là người ta sẽ rút
mọi thứ để về an dưỡng cá nhân. Ở chỗ
này người ta không có tin luật mà người
ta tin vào quan hệ, người ta tin vào
quen biết, người ta tin vào cửa sâu. Và
đó là lúc xã hội đã bỏ đi hệ thống này.
Họ không tin hệ thống này nữa. Hệ thống
bây giờ chỉ tồn tại trên giấy tờ và mặt
hình thức. Và người dân họ làm việc với
hệ thống bởi vì họ muốn tồn tại thôi chứ
không phải họ tin. Quay lại về
Venezuela, tôi muốn nói về ông Maduro
một chút. Thực ra ông Maduro ổng chưa
bao giờ tưởng tượng được rằng buổi sáng
ổng nói chuyện với phái đoàn của Trung
Quốc và buổi tối ổng sẽ bị Hoa Kỳ bắt đi
cả. Ổng chưa bao giờ nghĩ điều đó. Và
trong cả những cái trí tưởng tượng lớn
lao nhất của ông, ông chưa bao giờ ông
nghĩ sẽ có viện cảnh đó luôn. Bởi vì
sao? Ông tin vào quân đội, ông tin vào
những gì ông đang có. Thật ra ông đã có
cơ hội để quay đầu để sửa chữa rồi cho
quý vị. Ông đã có cơ hội rằng ok có thể
thỏa hiệp để có thể hạ cánh an toàn.
Nhưng không, đối với những nhân vật độc
tài, những chế độ độc tài quý vị, họ
không bao giờ dám buông bỏ quyền lực. Họ
luôn luôn bị mất một căn bệnh rất lớn là
nếu họ buông bỏ quyền lực, buông bỏ chế
độ thì họ sợ mất hết tất cả. Nếu họ cải
cách là họ mất hết tất cả. Nếu họ thay
đổi là họ mất hết tất cả. Đó là căn bệnh
trầm kha rồi. Cho nên đó là lý do tại
sao Maduro ổng không bao giờ nghĩ tới.
Nhưng cuối cùng nó tới là nó phải tới.
Bởi vì không một cá nhân nào, không một
chế độ nào có thể đủ mạnh để chống lại
quy luật tất yếu của xã hội. Dĩ nhiên
nãy giờ tôi nói về dân chủ hóa quá nhiều
rồi. Có nhiều kêu dân chủ hóa là thiên
đường hay sao? Bao nhiêu đất nước nó còn
trải qua thế này qua thế kia, chúng mày
lại như Myanmar. Không không quý vị. Dân
chủ hóa nó không phải là thiên đường.
Chắc chắn là như vậy. Nó phải trải qua
một con đường đầy rủi ro, đầy xung đột
và đầy sai lầm để con người ta có th
định hình. Nhưng ngoại trừ dân chủ hóa
ra thì mọi con đường khác đều dẫn tới bế
tắc lâu dài và dẫn đến suy vong. Đó là
điều chắc chắn. Cho nên câu hỏi bây giờ
không còn là dân chủ nó có tới hay không
nữa mà là xã hội nào chuẩn bị sớm, đất
nước nào chuẩn bị sớm thì đất nước nó sẽ
trả giá ít hơn mà thôi. Và nếu xã hội
nào cứ im lặng né tránh vấn đề, im lặng
không bao giờ dám đối diện với câu
chuyện dân chủ hóa cho tương lai thì đất
nước đó sẽ trải một cái giá cực kỳ đắt.
Sau khi tôi kể về câu chuyện của
Venezuela, tôi quay về cái câu chuyện xu
hướng tất yếu của dân chủ thì chúng ta
cần phải nhìn về Việt Nam một chút. Thì
Việt Nam chúng ta thì không phải
Venezuela. Tôi đang thấy một cái điều
rất nguy hiểm của người Việt chúng ta
bây giờ là chúng ta đang quen sống trong
một cái xã hội bất thường mà chúng ta
đang coi nó là bình thường. Đấy là một
cái vấn đề. Bởi vì Việt Nam chúng ta bây
giờ hỏi đói kém thì chắc là không đói
kém toàn diện. Chúng ta không có nội
chiến, chúng ta không có chiến tranh,
chúng ta cũng không có những cái trận
siêu lạm phát in tiền này kia các thứ.
Nhưng nếu chúng ta nhìn kỹ vào đời sống
hàng ngày, chúng ta sẽ thấy một thực
trạng rất phủ vàng. Một xã hội đang mòn
mỏi, mình dân giảm một chút xíu là một
xã hội đang lụi tàn từ từ theo thời
gian. Thanh niên làm việc từ 10 đến 12
tiếng một ngày nhưng không bao giờ dám
nghĩ tới chuyện mua nhà. Người lớn tuổi
hơn một chút, tầm trung niên á thì lo
giữ công việc, lo giữ chén cơm. Họ không
dám sai với những cái công việc bên
ngoài với cấp trên, không dám sai với
những cái người này người kia mà họ cũng
không dám đúng, không dám đúng với xã
hội. Và bây giờ có muốn nói cũng đâu có
nói được đâu. Có là không dám sai mà
cũng không dám đúng luôn. Và những người
già đó thì phải buộc sống dựa vào con
cháu, không trông chờ gì vô an sinh xã
hội được hết. Những đứa con nít lớn lên
thì phải trong cậy vô cha mẹ. Rõ ràng cơ
chế an sinh của đất nước mình là một cái
điều gì đó mà tôi nói với thực sự tệ
hại. Và cái việc cái mệt mỏi, cái sự lụi
tàn của người Việt của chúng ta nó không
có ồn ào nhưng mà nó cực kỳ da dặn và nó
khiến cho đất nước của chúng ta càng
ngày càng mệt, căng thẳng, bế tắc, áp
lực nó dẫn tới bạo lực rất là kinh
khủng. Bây giờ tôi hỏi nha, các bạn có
tin vào luật pháp Việt Nam không? hay là
các bạn tin vào quan hệ, chúng ta phải
nhìn nhận như thế này. Khi luật pháp đó
không còn là chỗ dựa cho người dân thì
những cái người ngay thẳng, những cái
người tử tế họ sẽ học cách để im lặng.
Chắc chắn là những người tự tế họ sẽ
muốn nói giúp đỡ để lên tiếng giống như
cái sự bất công xã hội này kia. Nhưng mà
khi họ nói họ rất dễ bị chụp mũ là thế
lực thù địch là phản động, có thể bị
phạt 7 triệu. Và những cái kẻ mà xấu xí
thì họ sẽ học cách để khuôn lõi, họ sẽ
lách luật này kia, họ tìm mọi cách để
trục lợi trên những cái lỗ hỏng luật
pháp đó. Và từ từ cái xã hội của chúng
ta đang sống nó mất đi cái tiêu chuẩn
đạo đức. Lúc này nó còn cái gì? Nó chỉ
còn lại là sự ổn định giả tạo thôi. Tôi
xin không phán xét người Việt của chúng
ta nhưng mà chúng ta phải xác định là
người Việt chúng ta sợ.
Không phải là bây giờ người Việt chúng
ta sợ chết hay gì hết trơn mà chúng ta
sợ họ mất việc, sợ nói một cái gì đó góp
ý, một cái gì đó quan trọng thì sợ bị
chụp mủ, sợ bị cô lọc, sợ con cái bị ảnh
hưởng, sợ bị để ý, sợ bị đè, bị bóp
nghẹt. Cho nên là chúng ta im lặng và
chúng ta xa rời đời sống chính trị. Và
dĩ nhiên đó là một cái thứ tệ hại nhất.
Thực sự là không có sự thiếu hiểu biết
nào bất hạnh bằng sự thiếu hiểu biết
chính trị. Bởi vì nó khiến cho chúng ta
bỏ luôn những cái thứ gần gũi nhất với
chúng ta. Nó âm thầm, nó rất là khó nhận
ra. Đôi khi chúng ta kêu ồ biết chính
trị là mẹ chị sống nó đang tốt nhưng mà
nó sẽ từ từ nó sẽ ăn sâu vào tiềm thức
con người ta đến lúc con người ta nó trở
nên bạc nhược. Người mà biết một chút
thì chúng ta mệt những người mà biết nói
hoài có ai nghe đâu. Chúng ta có phản
ánh không ai xử. Chúng ta còn bị chụp mũ
là là phản động là phạt 75 triệu này kia
riết người ta. Người ta không dám nói
nữa, người ta không đủ năng lượng. Thôi
về nhà coi cha nó bật lên coi game show
coi hài nhảm nó ok hơn. Rồi cuối cùng
sao? Cuối cùng con người ta cứ ai lo
thân ai trước cái đã. Thôi thôi thôi
việc của mình mình lo cho rồi. Nói chi
nó bắt mày đó nó dính chi có chuyện là
chết. Thôi cái xã hội như vậy tự nhiên
chúng ta mỗi cá thể trong một xã hội,
trong một quần thể chúng ta rút khỏi đời
sống công cộng, chúng ta mất đi sự kết
nối, chúng ta phó mặt mọi thứ trong một
nhóm cộng quyền đâ là một vấn đề chết
người của dân tộc của chúng ta. Và những
cái ổn định mà họ luôn tuyên truyền là
một ổn định không bao giờ bền vững. Bởi
vì một xã hội ổn định bằng im lặng, bằng
sợ hãi, bằng né tránh thì chắc chắn là
không thể ổn định lâu dài. Lịch sử nó đã
trả lời cho chúng ta rồi. Bất mãn nó đâu
có biến mất đâu anh em. Các bạn thấy rất
rõ ràng. bất mãn nó đâu có biến mất đâu.
Chúng ta bất mãn cái gì nó sẽ tích tụ vô
cái đó rồi chúng ta sẽ dồn nén lại đàn
áp cái đó lại và cuối cùng chúng ta trúc
nó ra một một cá thể nào đó không gây
tổn thương cho chúng ta. Niềm tin nó đâu
có phục hồi đâu mà ngày càng rạng nứt.
Bây giờ á có ai kêu là tôi là từ đó giờ
tôi không tin luật pháp bây giờ tôi tin
không có. Và khi một biến cố xã hội xảy
ra chắc chắn là không có cơ chế tự điều
chỉnh nó sẽ gây ra một cú nổ cực kỳ lớn.
Những xã hội như người Việt chúng ta bây
giờ nó không cần phải một cú đấm mạnh
nào đâu. Bây giờ nó cứ âm mỹ âm mỹ cho
tới một cái giới hạn giống nhau rồi một
cái ly nước nó cứ nhỏ từng giọt. Mỗi
ngày một mớ người mất đất, mỗi ngày một
mớ người mất đất, mỗi người một mớ người
oan khiê ra ngoài đường cứ bị công an
bắt chẹt, mấy thằng thanh niên lớn lên
cứ kiểu một thế hệ thất bại lớn lên cứ
nản rồi kiểu vậy. Mà cảm thấp kém nó cứ
nén từng giọt từng giọt từng giọt. Và
đôi khi một cái câu chuyện dù nó rất nhỏ
thôi, tưởng nó không có vấn đề gì nó sẽ
lây ra một hiệu ứng domino cực kỳ khủng
khiếp. Người Việt của chúng ta bây giờ
luôn luôn nói như thế này nè. Thôi chắc
không có cơ hội đâu. Phải đợi Trung Quốc
nói sụp đổ hay bất cứ điều gì đó. Chúng
ta không bao giờ tin vào điều đó luôn
chứ đừng có nói là chính quyền. Không
bao giờ tin rằng ok cái ngày mai nó sẽ
tới. Nhưng đây là một quy luật bất biến
rồi. Chúng ta phải nhìn vào dòng lịch sử
để chúng ta thấy cứ mỗi ngày nó nén một
chút, mỗi ngày nó nén một chút, mỗi ngày
nó nén một chút tới khi nó nổ ra. Mà nếu
chúng ta không có sự chuẩn bị, tôi nói
với quý vị là tàn khốc. Đó là lý do các
anh em đối lập ở trong nước bây giờ,
những anh em bất đầu chính kiến bây giờ
họ luôn luôn có những cái kịch bản mà
nhiều khi nhiều người kêu là tụi bé hoan
tưởng làm sao mà làm được những chuyện
này. Nhưng phải có những kế hoạch giảm
thiểu rủi ro kinh khủng nhất. Chắc chắn
là chúng ta sẽ không bao giờ đoán được
những cái câu chuyện đó là chuyện đất
đai hay là chuyện khủng hoảng kinh tế
hay là một biến cố chính trị. Nhưng tôi
chắc rằng khi nói tới nó sẽ dồn lại một
cục. Dĩ nhiên so với các cái quốc gia
hiện tại bây giờ thì Việt Nam của chúng
ta nó đang ở một cái vị trí nó đang ở
một cái giai đoạn nó khá là lạ kỳ. Có là
chúng ta chưa tới cái ngưỡng để người
dân phải bùng nổ nhưng chúng ta đã trải
qua đi qua khỏi cái giai đoạn có thể sửa
chữa sai lầm rồi. Có nghĩa là những cái
năm tám mươi mấy đáng lý là người Việt
chúng ta đã có cơ hội để sửa chữa để có
thể cải cách để chúng ta đi theêm một
cái hướng khác. Nhưng không, ý chí của
Bộ Chính trị, ý chí của người cộng sản
từ những cái giai đoạn rất tốt thời giai
đoạn của ông Võ Văn Kiệt thì có một cái
giai đoạn mà người Việt chúng ta có thể
thay nhưng mà không, cuối cùng thì nó
vẫn đâu lại vào đó. Chính xác rồi, người
Việt chúng ta không còn thể sửa chữa
nữa. Chúng ta chỉ bây giờ chỉ đợi để cái
giới hạn nó bùng nổ mà thôi. Ờ cái chế
độ này quý vị nó cải cách nửa vời. Nó cố
gắng giữ để giữ nguyên hiện trạng nhưng
mà cố gắng là để làm sao cho người dân
nó không có bị bất mãn. Mà khi mà dân
bất mãn rồi á thì mấy ảnh đàn áp mà đàn
áp càng mạnh á thì bây giờ nó chỉ trì
hoãng thôi nhưng độ nén nó vẫn tăng. Có
nghĩa là ảnh làm ảnh gia cố để cho nó
không bể cái bong bóng thôi nhưng mà cái
độ nén nó vẫn sẽ tăng và chắc chắn nó sẽ
nổ to hơn. Không có lựa chọn nào không
trả giá và chỉ có khác nhau là cái sự
trải giá đó nó sớm hay là muộn mà thôi
và trả ít hay là trả nhiều. Dĩ nhiên là
tôi làm cái podcast này không phải là để
tôi hô hào để ngày mai mọi người xuống
đường. Chắc chắn không phải và tôi cũng
không có mưu cầu cái sự thay đổi thể chế
trong một đêm. Cái thông điệp mà tôi gửi
cho cái podcast này á là để nhắc cho các
bạn một cái điều là ngày mai chắc chắn
nó phải tới chẳng qua là không biết nó
tới khi nào mà thôi. Chúng ta cần phải
có những sự chuyển biến trong tâm lý để
chúng ta tự chủ động, để chúng ta trau
dồi, chúng ta cố gắng đọc, chúng ta
chúng ta cố gắng tìm hiểu để cho mình
một cái trạng thái tâm lý nó tương đối
sẵn sàng.
Dân chủ của Việt Nam chúng ta trước hết
là luật pháp nó phải đứng trên quyền
lực. Người dân của chúng ta phải tin
rằng nói đúng là không có gì phải sợ hãi
hết. Và người và chính quyền những người
điều hành đất nước họ phải biết sợ dân.
Họ phải biết sợ. Họ ra họ phải nói
chuyện với dân một cách tử tế chứ không
phải người dân khúm núm đưa tiền cho
công an. Nếu chúng ta không chuẩn bị về
mặt nhận thức, không chuẩn bị về mặt tâm
lý thì tôi nói thật với các bạn là cái
câu chuyện mà họ có thể thay một cái họ
cứ bầu cử họ thay ông này ông kia lên nó
cũng y chang vậy, không có gì khác biệt
hết. Cho nên là chúng ta cần phải chuẩn
bị cái tâm lý đó.
Tôi không có tiên đoán ngày giờ tôi cũng
không có nói ra để cho các bạn lo lắng
nhưng mà tôi nói là lịch sử nó đã chứng
minh rất là rõ ràng rồi. Không có chế độ
nào đứng ngoài quy luật tất yếu xu hướng
dân chủ hóa hết. Cái giá phải trả phụ
thuộc vào một xã hội có chuẩn bị hay là
không. Và may mắn là người Việt của
chúng ta có những anh em đang chuẩn bị
manh nha. Việt Nam bây giờ họ chưa thể
sụp đổ được nhưng Việt Nam đã rất mệt
rồi. Nói chung là nói ngắn gọn theo kiểu
thanh niên là đang thở oxy rồi. Ờ tôi
chỉ muốn để lại câu hỏi cuối cùng cho
các bạn thôi. Nếu như ngày mai tới tôi
không biết là sớm hay muộn chúng ta có
đủ trưởng thành để không trả giá bằng
hỗn loạn chưa?
Nhắc nhau nghe rằng người Việt thương
người Việt. Cảm ơn các bạn rất nhiều.
Yeah.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này thảo luận về việc bắt giữ Tổng thống Venezuela Nicolas Maduro bởi quân đội Hoa Kỳ dưới thời Donald Trump. Tác giả phân tích lý do vụ bắt giữ, không chỉ dựa trên cáo buộc Maduro là kẻ độc tài mà còn vì các cáo buộc rửa tiền, buôn bán ma túy và việc nhiều quốc gia không công nhận ông ta là tổng thống hợp pháp. Tác giả cũng so sánh tình hình Venezuela với Việt Nam, chỉ ra những điểm tương đồng và nguy cơ tiềm ẩn khi một quốc gia rơi vào khủng hoảng kinh tế, xã hội và chính trị kéo dài. Video nhấn mạnh rằng các chế độ độc tài thường sụp đổ vì những lý do nội tại, như sự mục nát của hệ thống, sự mất niềm tin của người dân và sự đàn áp, chứ không hẳn vì các yếu tố bên ngoài. Cuối cùng, video đặt ra câu hỏi về sự chuẩn bị và trưởng thành của xã hội Việt Nam trước những thay đổi tất yếu, nhấn mạnh tầm quan trọng của nhận thức chính trị và sự chuẩn bị tâm lý để đối mặt với tương lai, tránh trả giá bằng hỗn loạn.
Videos recently processed by our community