Công An Nhờ Dân Hỗ Trợ Bắt Cướp Ngân Hàng Ở Gia Lai - Có Gì Hay?
859 segments
Xin chào quý vị. Thì chắc mấy bữa nay
quý vị nếu mà có lướt mạng xã hội thì
cũng thấy hiện tại Bộ Công an họ đang
treo thưởng rất là rầm rộ để kêu gọi
người dân hỗ trợ bắt cướp. Cụ thể là hai
cái tên cướp ở Gia Lai, cướp tiệm vàng à
xin lỗi cướp ngân hàng và số tiền cụ thể
nó là 18 tỷ. Thì khi mà người dân họ
nhận được những cái kêu gọi của công an
như vậy thì người dân của mình phản ứng
khá là hài hước ở trên mạng xã hội. Có
rất nhiều bình luận nó khá là mỉa mai.
Nghĩ là vậy. Bây giờ người ta ra ngoài
đường bây giờ người ta để ý công an
người ta sợ công an chứ hơi đau mà người
ta để ý tới cướp. Và cái này nó là một
cái thực tế chứng minh là niềm tin của
người dân của chúng ta vào công an gần
như không có. Cho nên tôi sẽ mượn cái
câu chuyện ở Gia Lai để tôi muốn phân
tích về thực trạng xã hội của người Việt
của mình. Thì quý vị cũng biết là tại
sao dạo này cướp nhiều quá. Quý vị thấy
cướp ngân hàng, cướp nhà băng, cướp tùm
lum tùm la hết. Ở đâu cũng thấy cướp hết
nhưng mà chúng ta rất là dễ phát hiện.
Bây giờ lên trên Google search lúc nào
cũng thấy. Thì ngày trước chúng ta không
thấy. Có nghĩa là do ngày trước nó không
có hay là bây giờ mới có. Không phải quý
vị. Bây giờ bởi vì cái thông tin truyền
thông đại chúng nó đã nhanh hơn rồi.
Người dân giờ có mạng xã hội rồi. Người
ta rất là dễ thông tin lên chứ không
phải như ngày trước chúng ta phụ thuộc
vào báo chí và truyền thông ờ gọi là
truyền thống. thì cái lúc đó họ có thể
giấu được. Bây giờ thì không giấu được
nữa. Nhưng mà đặt ra một câu hỏi là tại
sao cái tần suất bây giờ nó ngày càng
nhiều hơn và cướp ngày càng liều lĩnh
như vậy. Tôi nói quý vị tội phạm không
tự nhiên mà nó có nhiều hơn đâu quý vị.
Mà vấn đề là họ phải có những động cơ,
có những cái mục tiêu rõ ràng thì họ mới
thực hiện những cái vụ cướp mà đánh đổi
tới mức như vậy. Rất là liều lĩnh. Như
vậy cái động cơ đầu tiên phải có đầu
tiên là áp lực về mặt tiền bạc. Không có
ai đi cướp mà rủ rỉnh tiền bạc mà ai đi
cướp hết. áp lực về mặt tiền bạc, nợ nần
làm ăn rồi cờ bạc online vay nóng. Và
khi người ta bị dồn tới một cái góc
đường rồi đó, người ta không còn cái nơi
để thoát ra thì người ta sẽ nghĩ tới cái
chuyện liều lĩnh. Chắc chắn rồi người ta
sẽ chơi một lần, biết đâu sẽ đổi đời chứ
còn khống như vậy thì tuyệt vọng quá
không? Và họ sẽ tìm những cái mục tiêu
rất là dễ tiếp cận. Tiệm vàng, những cái
phòng giao dịch ngân hàng nho nhỏ. Bởi
vì những cái tiền mặt nè, vàng là những
cái thứ mà nó rất là gọn nhẹ nhưng mà
giá trị nó cực kỳ lớn. Chỉ cần xử lý
xong là ok.
Và khi mà những cái người đi cướp á quý
vị thì họ sẽ không bao giờ họ tính tới
cái chuyện là đi tù 10 năm hay 15 năm
đâu mà họ chỉ tính tới lúc đó họ không
nghĩ được như vậy nữa. Lúc đó là họ đã
đánh liều rồi. Nếu mà thực hiện trót lọt
thì mình đổi đời. Họ chỉ nghĩ đơn giản
như vậy thôi. Và đó chính là tư duy
tuyệt vọng ngắn hạn đó quý vị. Người ta
không còn tính tới tương lai nữa. Tương
lai nó sẽ ra sao? Họ mặc kệ luôn. Nếu
như họ trót lọt cái lần này họ cướp họ
liều lĩnh một lần thì họ có thể đổi đời
để sống lại một lần nữa. Còn nếu không
thì họ sống cũng như chết rồi quý vị.
Khi mà cướp quý vị ngày càng nhiều như
vậy thì chúng ta phát hiện ra một cái
điều là người dân của chúng ta nó không
có còn tin vào lực lượng công an nữa.
Đây là những cái dấu hiệu rất là đơn
giản để cho quý vị thấy nè. Camera của
người dân á quý vị. CCTV thì bây giờ ở
ngoài đường nó cũng có lắp đặt á nhưng
mà camera của người dân người ta lắp đặt
rất là nhiều. người ta ráp tùm lum hết.
Trước cửa nhà cũng có, trong hẻm cũng
có, trong xe máy cũng có, ở trong xe hơi
cũng có. Tôi nói ra điều này có thể
nhiều người không thích nhưng mà thậc sự
là không phải người ta ráp camera vì
người ta thích công nghệ. Đâu quý vị.
Giống như trong cái xe hơi tôi cũng
không thích ráp cái camera để làm cái
gì. Nhưng mà nếu như có chuyện thì thứ
cứ mình đầu tiên là bằng chứng, mình tự
chứng minh. Chứ bây giờ làm sao mà phải
đợi mấy ổng điều tra được quý vị. Đây là
sự thay đổi về mặt tâm lý. Một xã hội mà
người ta tin tưởng vào hệ thống rằng ok
có pháp lý, có công an, có an ninh người
ta sẽ điều tra đúng minh bạch thì cái
câu chuyện nó khác. Nhưng mà người Việt
của chúng ta ok phải tự lo thân trước
đã. Người Việt mình lúc nào cũng như vậy
hết đó quý vị. Ờ bị mất một chiếc xe máy
mà báo một tháng trời không ai quan tâm.
Cho đến một lúc nào đó mới phát hiện
rằng chiếc xe máy bị báo mức của mình nó
nằm ở trong bãi xe. Quý vị coi những cái
câu chuyện như vậy quý vị mới thấy rằng
người Việt mình nó đau lòng như thế nào.
Một chiếc xe máy là một cái tài sản của
rất nhiều người đi lao động á quý vị.
Cái chuyện mà công an kêu gọi người dân
á hỗ trợ bắt cướp ở Gia Lai và cái phản
ứng của người dân mình á nó đã là một
cái điều nó chứng minh nó là một dấu
hiệu rất rõ ràng rồi quý vị. Nó chỉ là
một cái phần rất nhỏ thôi trong một tổng
thể một bức tranh lớn. Có lần người dân
của mình á họ bắt đầu xây dựng những cái
hệ thống bảo vệ song song với chính
quyền này rồi. Họ không còn tin chính
quyền nữa. Ờ tôi biết rằng những anh em
người đó họ hay nói rằng là đất nước ổn
định bình yên nhưng mà thực sự mà cảm
nhận rằng có ổn định hay không thì chúng
ta cần phải phân tích. Ổn định về chính
trị thì tôi nghĩ là nó đúng. Bởi vì chỉ
có một đảng cầm quyền thôi. Họ có như
thế nào thì cũng là một đảng cầm quyền.
Nhưng ổn định về mặt tâm lý xã hội thì
tôi nghĩ nó không phải. Tại sao người ta
phải lắp đặt camera? Tại sao người ta
làm cái gì người ta cũng phòng hờ về nhà
khóa, cửa canh cổng, cửa nẻo tới mức như
vậy. Ta sợ trộm ta sợ cướp. Quý vị chúng
ta thấy rất là rõ ràng là những cái câu
chuyện mà công an đánh người dân đ chết
ở trong đồn công an. Rồi công an bây giờ
ra ngoài đường thì xách nhiễu hạch hu
dân. Ờ những cái vụ oan khiêng thì giải
quyết không xong. Người dân họ thấy hết
đó quý vị nhưng họ không nói được. Họ im
lặng mà thôi quý vị. Cái niềm tin ở
trong dân chúng đối với công an nó gần
như không còn. Đây là điều mà chúng ta
cần phải nhìn thấy đó là một sự thay
đổi, một sự chuyển biến về mặt tâm lý xã
hội. Ờ hỏi thật sự ra thì công an Việt
Nam mình có giỏi hay không? Tôi nghĩ là
cần phải đánh giá một cách khách quan.
Công an Việt Nam tôi nghĩ là có giỏi đó
chứ phải không có đâu quý vị. Người dân
của mình luôn có cảm giác là công an
biết hết. Ừ có lẽ đúng. Bởi vì họ có
những cái lợi thế mà chúng ta nhìn thấy
bằng mắt thường. Họ có một cái mạng lưới
kiểm soát hành chính dài đặc từ hộ khẩu,
tạm trú, tổ dân phố, khu phố. Cho nên là
khi những cái người lạ mà đi vô trong
một cái khu vực nào đó mà họ được sự
kiểm soát thì rất dễ bị phát hiện quý
vị. Họ có thêm một thứ nó gọi là hạ tần.
Ví dụ về camera, về dữ liệu số nó đang
tăng rất là nhanh. Họ có CCTV, họ có
camera doanh nghiệp. Kể cả họ có thể
khai thác được camera nhà dân, họ có thể
truy vết được điện thoại, định vị, giao
dịch. Đây là điều mà công an họ có thể
làm được thoải mái. Cho nên những cái vụ
mà cướp giật đánh nhau va chạm, họ có
thể bắt một phát rất là nhanh gọn. Họ
biết chạy tới đâu, chạy tới đâu, họ có
CCTV họ có thể quán suyết được. Lực
lượng họ rất là đông. An ninh Việt Nam
là một trong những lực lượng mình phải
nói so với tỷ lệ dân số là lực lượng an
ninh Việt Nam mình là thuộc hàng top.
Khi mà có những cái án nóng quý vị,
những cái vụ mà gọi là rúng động dư luận
á, họ có thể phong tỏa khu vực, họ có
thể là ờ ngăn chặn những cái tuyến đường
đi họ có thể rà soát phương tiện bất cứ
lúc nào bởi vì đó là quyền lực của họ.
Đây là đặc trưng của mô hình quản lý tập
trung. Đó là những cái thế mạnh mà chúng
ta phải xác định như vậy. Cho nên tôi
mới có vậy là tại sao ở Việt Nam mình
lúc nào nó mấy đứa mà người đó nó ở Việt
Nam này trốn kiểu gì đỡ cỡ nào chúng ta
bắt không được kiểu vậy. Ờ tôi nói với
quý vị là không nha quý vị không có cái
gì mà làm sao cũng biết hết lực lượng an
ninh mà nếu mà biết hết trơn thì anh em
bất đồng chính kiến làm sao mà có chỗ
thoát. Đây là một cái chia sẻ cá nhân nó
cũng không có liên quan t phân tích này
nhưng mà tôi muốn nói thêm thôi quý vị.
Anh em bất đồng chính kiến rất hay tự hù
mình là an ninh nó biết hết thực sự nó
biết hết thì nó đâu có phải lên điều tra
để làm cái gì đâu quý vị nó luôn luôn
nói là cái gì ta cũng biết có biết không
là chúng ta phần là biết liền chứ cần
như mắt mới gì nó phải điều tra cái
nghiệp vụ của tôi nó ở trong đồn thì quý
vị biết là nghiệp vụ gì rồi đó vậy họ có
những cái hạn chế như thế nào không phải
cái vụ án họ phá công nhanh đâu quý vị
các báo cáo của nhà nước tự công bố cho
thấy tỷ lệ điều tra phá án nha nó chỉ
rơi đâu đó khoảng 80% thôi quý vị có
nghĩa là 20% không phá được có nghĩa là
năm vụ là một vụ phá không được. Đây là
báo cáo của nhà nước nha quý vị. Dù có
những cái nhóm án nó cực kỳ nghiêm
trọng, đặc biệt nghiêm trọng, báo cáo nó
còn tỷ lệ có cao hơn nữa chứ không phải
là phá được cái 80% đâu. Rõ ràng những
con số này không hề biết nói dối. Nó
không có cái chuyện là biết hết. Công an
Việt Nam không biết hết. Không phải công
an Việt Nam về những cái tội phạm công
nghệ, những cái lừa đảo xuyên biên giới
là công an Việt Nam gần như chưa thể nào
thò tay ra để xử lý được. Đây là nó phải
phụ thuộc hợp tác quốc tế, dòng tiền rồi
dữ liệu ngân hàng. Và cho tới bây giờ
này rất nhiều vụ lựa đảo chưa được phan
phui. Chúng ta phải xác định như vậy. Và
cái hạn chế thứ ba mà rất quan trọng
nhất quý vị đó là chất lượng điều tra
không đồng đều. Không phải là ở địa
phương nào họ có những cái đội ngủ với
nghiệp vụ giỏi mà điều tra phá án chuyên
sâu. Cho nên những cái vụ án nó không
quá lớn á thì nó cũng không thể nào báo
lên cấp trên được bởi vì không thể nào
dùng da mổ trâu đi giết gà. Nhưng ở dưới
á nó muốn đi điều tra nó điều tra không
ra cho nên nó cứ ngầm hoài nó dẫn tới là
những cái câu chuyện nó họ giải quyết
không xong. Ờ rồi bây giờ chúng ta đồng
ý với nhau. Công an Việt Nam cũng có
những cái mặt giỏi, có những cái mặt hạn
chế. Nhưng tại sao ở Việt Nam chúng ta
họ luôn luôn nói là công an Việt Nam là
nghiệp vụ số một? Đây là cái câu mà mà
anh em trên mạng mấy bữa nay hay nói.
Công an Việt Nam nghiệp vụ số một mà nhờ
dân thằng chi á tôi không biết là họ
khen hay là họ mỉa mai nữa. Tôi nói với
quý vị bất cứ một lực lượng nào cũng cần
tính chính danh. Có nghĩa là tính chính
đáng họ được xã hội thừa nhận. Thì dĩ
nhiên Việt Nam vẫn đang được xã hội thừa
nhận. Nhưng được thừa nhận như thế nào?
Phải tùy do góc độ, do hành vi, cách ứng
xử của cái lực lượng đó. Công an là một
lực lượng cưỡng chế. Họ có quyền bắt
khám xét, tạm giữ hay làm bất cứ điều gì
với người dân ha. Nhưng tính chính danh
của họ phải được xây dựng bằng năng lực
thực sự. Có nghĩa là họ phải bắt đúng
người, họ phải xử đúng tội, họ phải bảo
vệ người dân khi họ thân đơn thế cô. Họ
rơi vào những trạng thái yếu đuối và họ
xây dựng được niềm tin xã hội với người
dân. có nghĩa là họ làm sao để cho người
ta dâng người ta tin bởi vì khi người ta
tin thì người ta mới hợp tác. Mà cái vấn
đề này quý vị có một cái điều trớ trêu
là cái tính chính danh đó của Bộ Công
an, của lực lượng công an trong mắt
người dân Việt Nam thì là nó lại bị sói
mòn một cách trầm trọng. Vì sao? Vì công
an Việt Nam họ khá là làm quyền hay
không muốn nói là rất làm quyền quý vị.
Họ xử lý vụ án họ điều tra hay gì đó
không có minh bạch. Họ bị thiếu một cách
kiểm soát và thái độ của họ với người
dân là một thái độ cực kỳ trịch thượng.
Điều này chúng ta đã thấy bằng rất nhiều
clip rồi quý vị. Những cái vụ oan sai,
những cái mà dư luận họ bùn nổ. Ví dụ
những câu chuyện của chị Mỹ Hằng, những
câu chuyện của bé Bảo Trân của em Điểu
Đặt quan tâm những cái câu chuyện như
vậy thì rõ ràng công an Việt Nam tới giờ
họ chưa xử lý được đúng chức năng và
hành vi của họ. Vậy thì cách họ phản ứng
trước dư luận xã hội là gì? Là bắt bớ là
tụ đài người ta đúng không? Là phạt 75
triệui vì gây hoan mang dư luận, tung
thông tin xa sự thật. Đó là họ làm
quyền, họ áp đặt quyền lực của họ lên
người khác. Làm sao mà xây dựng được
niềm tin người ta sợ chứ người ta không
có tin. Tôi sẽ chỉ ra cho quý vị thấy
những điều mà công an Việt Nam làm mà để
cho người ta ghét. Đầu tiên là cái tranh
công. Bộ máy Nhà nước Việt Nam chúng ta
phải xác định lại một lần nữa là một bộ
máy chạy bằng thành tích, chạy bằng chỉ
tiêu, chạy b khen thưởng. Cái gì họ cũng
quy ra là đã làm được cái gì rồi, đã xử
lý được cái gì rồi, đã triệt phá được
cái gì rồi, ok chưa? Để họ khen thưởng.
Cho nên á khi mà có bất cứ một cái vụ
việc nào trên mạng á cho dù là người dân
họ phan phôi, họ làm hết tất cả mọi thứ
nhưng logic là công an luôn luôn là lên
trên báo chí sẽ được khen thưởng. Nhưng
mà họ sẽ khen thưởng một cách rất là
tinh vi nha quý vị. Tinh vi là tinh vi ở
chỗ nào? Nếu mà họ công nhận một người
dân nào đó phá án trước họ thì tự nhiên
cái độc quyền, năng lực phá án của họ nó
bị mất. Rõ ràng họ không chấp nhận điều
đó. Nhưng mà bây giờ nếu mà họ lên họ
chỉ họ nhận cái phần riêng cho họ không
á thì người dân họ sẽ bật vì cảm thấy bị
coi thường. Tao làm bữa giờ mà thấy bị
coi thường. Ví dụ như vụ của ông đoàn
Văn Sáng quý vị thấy cho nên người ta
tin vi, người ta rất là tinh vi, người
ta luồn lách bằng cách này nè. Họ tiếp
nhận thông tin từ quần chúng nhờ các
biện pháp nghiệp vụ và lực lượng đã
nhanh chóng triệt phá hay gì đó. Quý vị
thấy ok không? Rất là phối hợp. Cảm giác
là họ với người dân đang đồng lòng nhưng
không phải quý vị. Vấn đề là người dân
họ làm hết trơn rồi. Họ chỉ cần ra mặt
họ xử lý thôi. Ok không? Nhưng họ vẫn có
cái gọi là tiếp nhận thông tin từ quần
chúng. Ví dụ như vụ việc của Đoàn Văn
Sáng quý vị thấy người ta biết trước cả
năm trời rồi đó. Xong rồi tới mấy ảnh
mấy ảnh lên mấy ảnh cũng khen thử rầm rộ
đúng không? Cái vụ tranh công tranh phần
của người dân này không những là họ lên
trên mạng để họ chụp hình chụp bọng báo
chí cho công an đâu mà họ cơ chế hóa nó
luôn á quý vị. Cái vấn đề tiếp theo mà
người ta ghét công an là cái gì? Người
ta ghét công an là màu. Quý vị tôi nói
quý vị là những cái hình ảnh đẹp của
cảnh sát ví dụ Hàn Quốc, cảnh sát Thái
Lan, cảnh sát Nhật Bản á thì những cái
hình ảnh đó trong các xã hội bình thường
có niềm tin lớn của người dân đối với
cảnh sát thì đó là những hình ảnh đẹp.
Nhưng đối với người Việt của chúng ta
nha, những cái hình ảnh đó là làm màu
hết, là quảng cáo hết, là PR hết. Xin
lỗi phải nói điều này. Rõ ràng đó là
chứng minh niềm tin của người dân đối
với cảnh sát công an nó cực kỳ thấp. Các
quý vị cứ để ý đi. Ờ cảnh sát giao thông
dắt bà cụ qua đường này kia các thứ hả?
Có ekip chụp hình phía sau luôn nên
người ta người dân người ta nghi ngờ là
chuyện bình thường đúng không? Diễn rồi
công an mặc cảnh phục xuống ruộng gặt
lúa giúp người dân gây tranh cãi. Tôi
nói trong những cái bài báo đó người ta
ghi luôn à. Tại vì là bây giờ ok giúp là
người tốt rồi đó. Nhưng mà người ta hỏi
giúp thì giúp sao phải mặc nguyên cái bộ
đồ xuống ruộng chi vậy? Không có ai mặc
quân phục xuống đó hết á. Vậy tại sao
người dân người ta ghét những cái điều
đó? Công an á họ đang cố gắng họ thể
hiện rằng họ là lực lượng gần với người
dân nhưng họ vẫn muốn giữ cái hình ảnh
quyền lực. Bây giờ bây giờ nếu mà mặc đồ
bình thường sợ người ta không biết mình
là công an hay sao á nó rất là mâu thuẫn
nha quý vị. Nếu như họ gần dân thì đôi
lúc họ phải biết nhúng nhường người dân.
Họ phải biết nghe những cái góp ý, những
cái chỉ trích, những cái mà người dân họ
phàn nàng và phải minh bạch những cái
công việc họ làm đang khác. Quý vị mấy
anh cứ làm những cái hình ảnh đẹp đẽ ở
trên mạng mà đời sống người dân người ta
vẫn bất an, người ta vừa bị phạt tiền,
người ta bị vặn vẹo, người ta bị hành xử
thô bạo, người ta bị ăn hiếp. Khi mà gặp
mấy anh thì người anh mấy người dân rõ
ràng người dân thấy mấy anh đang phong
bạc, mấy anh đang làm màu đúng không?
Giờ mấy anh có chụp cái gì đi chăng nữa?
Tôi biết anh đối xử với tôi như quần què
người ta vậy đó. Thì rõ ràng là người ta
sẽ phản xạ lại thôi. Cuối cùng là mấy
anh có làm đẹp thì cuối cùng là chỉ phản
tác dụng thôi. Người ta không có tin mấy
anh. Đó là lý do người ta ghét công an.
Tôi nói với quý vị như vậy nhưng mà
không có nghĩa là dân Việt Nam mình ai
cũng ghét công an. Không có. Cũng có
những nhóm người, những nhóm người dân
Việt Nam cần công an. Đó là những người
bị trộm cướp, bị đánh đập, bị lừa đảo.
Họ buộc phải gọi cho công an bởi vì họ
không còn sự lựa chọn nào khác. Lớp thứ
hai là một cái lớp người sợ công an. Dĩ
nhiên là không không có mang tội dạng gì
nha quý vị. Nhưng mà vì những cái trải
nghiệm họ làm việc với công an họ bị mệt
mỏi, họ bị quy chụp cái này, họ bị hạch
sách, bị sách nhiễu, họ sợ công an, họ
không muốn làm việc với công an, họ
không muốn gặp công an, họ muốn tàn hình
trước mắt công an luôn, kiểu họ sợ. Và
một cái nhóm người thứ ba nữa là một cái
nhóm người vừa coi thường, khinh rẽ và
có thêm cả căm hờn đó quý vị. Đó là khi
người ta đã trải nghiệm với những cái
thái độ trịch thượng, những cái dấu hiệu
lạm quyền và những cái chết bất thường
trong đồn công an của người thân của họ.
Thì quý vị chỉ cần đặt đâu hỏi nếu mà
mình là gia đình của họ thì nếu mà chúng
ta như họ thì chúng ta cũng câm hờn công
an là bình thường, chúng ta có thể thù
công an là bình thường ha. Chúng ta biết
rất rõ công an là một lực lượng rất cần
thiết nhưng mà qua những cái câu chuyện
như vậy chúng ta thấy rất rõ ràng là
công an hiện tại bây giờ họ đã gần như
mất niềm tin trầm trọng trong mắt của
người dân. Bây giờ có nên đặt niềm tin
vào tụi nó hay không? Hay là đặt niềm
tin vào quan hệ người dân của mình bây
giờ là như vậy đó quý vị. Nãy giờ tôi
nói để phân tích là lý do tại sao người
Việt của mình họ lại không có niềm tin
vào người dân như vậy. Nhưng có một
nghịch lý mà chắc quý vị không biết là
theo khảo sát quốc tế ghi nhận rằng Việt
Nam có điểm rất cao, có điểm uy tín rất
cao về trật tự và pháp luật và cái mức
độ niềm tin của người dân vào cảnh sát
địa phương rất là cao. Nhưng mà đây chỉ
là cái số liệu về cảm giác an toàn thôi
nha quý vị. Còn trải nghiệm cụ thể khi
đối diện với công quyền thì chắc quý vị
cũng biết rồi. Hai thứ này là hai thứ có
thể nói là rất xa nhau. Một khoảng cách
dài thâm phẩm. Ờ các báo cáo quốc tế
cũng từng nêu các cái hiện tượng như là
tử vong trong nhà giam giữ, cáo buộc bạo
hành. Dĩ nhiên tôi sẽ không có nói về
cái chuyện là đúng hay sai bởi vì tôi
chỉ muốn nói về câu chuyện công an và
tâm lý của người Việt mình bây giờ thôi.
Bởi vì khi có người chết ở trong đồn
công an mà cái câu chuyện mà mấy ảnh hay
giải thích là tự tử rồi bệnh lý rồi đột
quỵ tùm lum tùm la trỏng hết đó nhưng mà
người ta không bao giờ tin người dân
mình biết thừa họ làm gì ở trong đồn
công an bởi vì hệ thống công quyền của
Việt Nam thiếu ba thứ rất quan trọng đó
là minh bạch giám sát độc lập và trách
nhiệm giải trình. Công an Việt Nam họ
không bao giờ làm điều đó với người dân
hết. Họ cảm thấy những thứ đó là không
cần thiết. Họ rất coi thường người dân
của mình. Cho nên người dân của mình khi
thấy những câu chuyện mà chết ở trong
đồn công an thì họ không bao giờ tin.
Tôi nói quý vị 100% họ biết đó nhưng họ
không nói gì thôi. Bởi vì họ đã mất hẳn
cái niềm tin của họ vào hệ thống này.
Tôi cho quý vị một cái ví dụ đơn giản để
cho quý vị thấy đây là một cơ chế tâm lý
rất đơn thuần thôi. Ờ quý vị nhớ cái vụ
mà anh cảnh sát giao thông anh bị tai
nạn chết cách đây khoảng tháng không?
Và khi đó quý vị biết trong những cái
bài post khảo sát tôi biết rằng cái điều
này nó không tốt. Tôi cũng không có suy
hành vi này. Nhưng mà một số bài b là
công an các bạn nghĩ gì khi thấy cái
cảnh này thì quý vị biết những cái cái
lượt thả ha ha của người dân ở trên mạng
nó cực kỳ khủng khiếp. Tôi nói quý vị là
nó cực kỳ khủng khiếp luôn. Tại sao
người dân của mình lại vui trên nỗi đau
của người khác như vậy? Không có người
Việt của mình hồi đó giờ hiền lành, tử
tế làm sao mà lại khốn nạn như vậy?
không phải do người dân đừng đổ thừa
người dân của mình. Những hành động như
vậy nó chỉ xuất hiện khi những cái oán
giận nó tích tụ quá lâu và được cái dịp
người ta xả ra thôi. Tôi nói là cười tập
thể đó quý vị. Và chúng ta thấy đây nó
chứng minh thêm một lần nữa khoảng cách
của công an và người dân cực kỳ lớn.
Công an Việt Nam và người dân Việt Nam
là một khoảng cách cực kỳ lớn và đồng
cảm xã hội nó bị đứt gãy. Người dân của
mình không phải họ không biết tiếc
thương. Nhưng nếu như người chết đó
không phải là anh cảnh sát giao thông,
tôi đảm bảo quý vị người dân của mình sẽ
vô chia buồn. Nhưng đó là cảnh sát giao
thông nên họ vô họ thả lực cười. Đó là
một cái dấu hiệu rất lớn mà không lẽ nhà
cầu quyền họ không thấy? Tôi nghĩ họ
thấy chứ sao lại không thấy. Tôi chưa
thấy một cái người cảnh sát giao thông
một cái vụ tai nạn nào mà người dân họ
lên họ họ tiếc thương hết trơn á. Tôi
chưa thấy. Nãy giờ cũng nói xấu công an
khá nhiều nhưng tôi phải thừa nhận với
quý vị một điều, xã hội nào cũng phải
cần công an. Bởi vì nếu không có những
cái lực lượng thực thi pháp luật thì
những cái kẻ mạnh nó sẽ ăn hiếp kẻ yếu,
tội phạm lộng hành. Người dân thường là
người chết trước. Chắc chắn là như vậy.
Nhưng những cái cần thiết như vậy không
có nghĩa là công an lại được cái quyền
lực vô hàng như vậy. Tôi nói hiện tại
Việt Nam là một quốc gia công an phiệt,
họ có gần như tất cả các quyền lực ở
trong tại họ chi phối rất mạnh ở trong
đời sống thường nhật. Bây giờ chúng ta
đặt ra một câu hỏi là công an sinh ra để
bảo vệ người dân? Hiện tại ở đất nước
của mình công an sinh ra để bảo vệ người
dân hay để quản lý người dân, để kiểm
soát người dân? Chúng ta thấy hiện tại
bây giờ lực lượng an ninh của nhà cầm
quyền hiện tại, lực lượng công an nói
riêng và lực lượng an ninh nói chung họ
đang tăng lên rất nhanh từ số lượng cho
tới chất lượng. Họ được đầu tư rất là
nhiều tiền của. Họ xuất hiện nhiều hơn ở
bên ngoài đời và nhiều hơn cả trên mạng
xã hội. Nè quý vị, Việt Nam mình hiện
tại là một mô hình nhà nước an ninh. Tôi
nói về và cái ưu tiên cao nhất của những
mô hình như thế này họ ưu tiên là ổn
định và kiểm soát r chính trị chứ không
phải họ ưu tiên cho cái quyền tự do của
công dân. Cho nên khi họ ưu tiên cái sự
ổn định, ưu tiên sự kiểm soát về mặt
chính trị thì những cái lực lượng được
bơm quyền nhiều nhất chính là lực lượng
bảo vệ chế độ và ở Việt Nam không có lực
lượng nào khác bảo vệ chế độ tốt hơn lực
lượng công an. Để phân tích kỹ hơn là
công an Việt Nam là một công an phiệt họ
chi phối đời sống như thế nào, chúng ta
cần phải phân tích cho rõ ràng. Đầu tiên
mà cái vấn đề chi phối của công an đó là
họ ôm đồm theo rất là nhiều việc. Ngày
trước có một số mạng đó là cơ quan dân
sự nhưng bây giờ nó là chuyển qua cho Bộ
Công an quản lý luôn. Quý vị một cái ví
dụ dễ thấy nhất là cái vấn đề sát hạch
và cấp giấy phép lái xe thì trước đây là
giao thông vận tải bây giờ là Bộ Công an
tiếp nhận và quản lý luôn. Nó nói lên
cái điều gì? Có nghĩa là công an bây giờ
không còn cái câu chuyện là họ sẽ đứng
cuối chuỗi để xử lý vi phạm người dân
nữa quý vị. Mà họ đang bám sâu vào cái
chuỗi quản lý hành vi của người dân
luôn. Luật án ninh mạng 2025 được thông
tin sẽ có hiệu lực từ ngày 01 tháng năm
n 2026 kèm thêm mô tả là giao thêm trách
nhiệm cho bộ công an trong việc quản trị
không gian mạng. Đây là câu chuyện thứ
hai. Vậy tại sao họ phải quản trị không
gian mạng? Bởi vì khi quản trị mạng mà
nằm nhiều trong tay lực lượng an ninh
thì ranh giới giữa an toàn kỹ thuật và
kiểm soát biểu đạt chắc chắn nó sẽ không
còn. Vậy thì lúc này người dân của mình
sẽ tự sợ. Quý vị không tin qua năm 2026
thì quý vị sẽ thấy rằng là người dân của
chúng ta rất ngại để nói về chính quyền
hoặc là chỉ trích một cái vấn đề gì đó
bất cập trong đời sống. Bởi vì lúc này
công an họ chi phối mạnh hơn rất nhiều
bộ luật an ninh mạng 2025 đã thông qua
rồi nha quý vị. Đó là những thứ mà chúng
ta thấy được nhưng có những thứ mà tôi
nghĩ tôi nói ra cho quý vị không để ý đó
là cả hạ tầng Internet và viễn thông
cũng đang có xu hướng dính liền với Bộ
Công an. The Reiter đưa tin là Bộ Công
an hiện tại liên quan tới việc nắm cổ
phần chi phối ở một nhà cung cấp
internet rất lớn với lý do là tăng cường
năng lực an ninh mạng. Vậy rõ ràng chúng
ta thấy công an nó đang hiện diện ở khắp
nơi. Họ đã chi phối về công việc, họ chi
phối về dữ liệu, chi tối vào cơ sở hạ
tầng, họ chi phối về đời sống của người
dân. Để nói tiếp thì tôi muốn kể cho quý
vị nghe một cái câu chuyện như thế này.
Có một ông anh hàng xóm của bạn tôi, anh
đó làm cảnh sát giao thông và khi đó anh
đó ảnh ghé nhà cái bạn này, nhà bạn này
bán hàng tạp hóa, ghé mua đồ thì mẹ bạn
này mới hỏi là dạo này công việc thế nào
rồi? Thì anh nó mới nói là dạ cháu nghỉ
việc rồi, làm cái công việc đó thất đức
quá. Thì tôi nói với quý vị là đây là
một cái vấn đề rất là nặng nề về tâm lý
của anh này khi mà anảnh nói được cái
câu đó là anh đã bị tổn thương về đạo
đức rồi quý vị. Có nghĩa là ảnh phải làm
những cái việc trái với lương tâm quá
lâu đến mức ảnh không còn tự minh nổi
cho mình nữa. Cho nên ảnh mới phải buộc
miệng ra ảnh nói những cái điều như vậy.
Thưa quý vị, trong những cái không gian
làm việc như vậy họ phải kiếm tiền mà họ
phải làm chỉ tiêu để làm luật này kia
các thứ là đôi khi những cái câu chuyện
về đạo đức họ bỏ qua hàng bên họ không
có xử phạt được tình người. Cho nên có
những cái câu chuyện mà có những anh em
họ đi làm cả tháng trời được mấy triệu
gặp công an giao thông nó lấy hết trơn.
Họ khóc họ bất lực họ đứng họ khóc. Tôi
nói quý vị có súng đâ nó bắn luôn á
người dân của mình á. Nhưng vấn đề ở chỗ
là những cái câu chuyện như vậy. Lâu
ngày một cảnh sát giao thông nó không nó
nó bị vô cảm đi. Nó không quan tâm nó
không quan tâm tới chuyện của người
nghèo. Nó bị áp lực bởi chỉ tiêu, nó áp
lực bởi chiến dịch này kia các thứ. Nó
phải làm luật với sếp. riết rồi những
cái câu chuyện nó xử lý sai thành đúng,
đúng thành sai, nó làm riết nó thành
thói quen. Đôi lúc như vậy nhưng khi cái
anh giao thông này anh nói cái điều đó
nó chứng minh một cái điều là không chỉ
là người dân mất niềm tin vào hệ thống
công an mà chính cả những người thực thi
nhiệm vụ nếu còn lương tâm, còn trái tim
họ vẫn cảm thấy họ đang làm một cái điều
gì đó sai trái. Họ cũng mất niềm tin về
hệ thống công an luôn. Cho nên đừng có
nói là công an là người như này cái nọ.
công an họ cũng chỉ là nạn nhân của chế
độ này mà thôi. Ờ tôi kể ra cái câu
chuyện của anh giao thông để chúng ta
thấy rằng những người dân của mình họ
đang có cảm giác bất công và bế tắc như
thế nào. Ví dụ như cái câu chuyện tôi
mới nói về câu chuyện mình đi làm cả
tháng trời được 5 triệu về gặp cảnh sát
giao thông nó lấy hết trơn á quý vị. Tôi
nói th quý vị là nó không chỉ là nghèo
đâu mà họ cảm giác bị thiệt thòi, cảm
giác mình bị đối xử tệ hơn người khác.
Khi mà người dân họ thấy những cái luật
áp đặt rất là nặng với người dân nhưng
mà với người có tiền, có quyền, có quan
hệ thì lại rất là nhẹ nhàng. Thì họ cảm
thấy là mình bị thiệt thòi quá do mình
là dân đen tiền phạt rất là cao, thủ tục
rất là rườm rạ nhưng mà thái độ hành xử
thì kiểu rất là mức dậy. Bởi vì mình là
dân đen vì mình nghèo nên họ coi thường
mình. Họ muốn phản ứng tiêu cực lắm
nhưng mà họ không dám nói vì nói không
ai nghe. nói nhiều khi sợ bị để ý, sợ bị
trả thù nữa. Cho nên á nó sinh ra một
thứ trạng thái bất lực đó quý vị. Trong
tâm lý học nó gọi là sự bất lực học được
đó quý vị. Có nghĩa là bây giờ người ta
đã trải nghiệm quá nhiều lần rồi, bây
giờ người ta phản ứng thì cũng không
thấy đổi được gì hết trơn á. Cho nên họ
học cái cách ngừng phản ứng. Người dân
của mình giờ im lặng kể muốn làm gì làm.
Tại sao người ta phải im lặng? Bởi vì
người ta sợ và người ta biết rằng người
ta có nói cũng không thay đổi được gì
hết. Nếu một xã hội pháp quyền thì luật
sẽ đứng trên tất cả mọi người. Tôi nói
quý vị, tất cả mọi người đều bình đẳng
trước pháp luật. Nhưng xã hội của đất
nước của chúng ta là một xã hội trị
người ta bằng luật. Họ sinh ra luật chỉ
để quản lý và kiểm soát người dân mà
thôi. Nó khác nhau hoàn toàn quý vị. Quý
vị thấy là thậm chí truyền thông nêu mức
phạt tối đa trong lĩnh vực giao thông
đường bộ với cá nhân có thể lên tới 75
triệu trong một số khung xử phạt. Và khi
số tiền phạt lớn như vậy thì tâm lý
người dân á họ sợ bị phạt chứ không phải
họ tôn trọng luật. Quý vị thay vì họ sẽ
ra ngoài đường với tư cách họ tôn trọng
luật họ đi đúng đường nhưng bây giờ họ
sợ bị phạt. Khi cái tâm lý như vậy họ
lúc nào họ cũng căng thẳng, lúc nào cũng
áp lực vị. Sợ bị phạt là một kiểu gọi là
tra tấn người dân bằng kinh tế. Tôi phải
nói như vậy. Tiếp theo nữa là người ta
sợ bị phạt 75 triệu. Bây giờ quý vị có
thể coi trong rất nhiều comment ở trên
mạng xã hội lúc nào coi chừng 75 triệu
đó ta không có đủ tiền đóng 75 triệu
đâu. Nó là một thông điệp đó quý vị. Ờ
nói là coi chừng á mấy thằng đó bắt á
không có tiền đóng 75 triệu nói nữa đi
tù đó ai mà dám nói tới tụi nó. Cái phản
xạ rất là cơ bản. Người dân người ta tự
kiểm duyệt lẫn nhau thôi quý vị. Người
ta sợ tới mức như vậy. Không phải là vì
họ không biết cái vấn đề đó nhưng mà họ
sợ bị dính hậu quả. Nên người dân người
ta im,
người ta biết rằng mình đang ở thế yếu,
người ta không làm gì được hết. Khi mà
người ta biết mình không làm gì hết được
hết á thì người ta bắt đầu người ta tự
hù dọa lẫn nhau để người ta kiểm soát
lẫn nhau. Tôi nói quý vị cách đây mấy
bữa tôi có một cái clip ở H Lao là một
cái bạn nhân viên của Hi Lao mặc cái cái
đội cái mũ công an ra và hồ một đứa bé
nó tầm một tuổi mấy thôi. Ăn đi và mẹ ăn
đi không có chú công an bắt mẹ. Rất
nhiều người ở trên mạng thì cười cợt
nhưng mà tôi nói thưa quý vị nó không
phải là một câu chuyện bình thường đâu
quý vị. Trời ơi những cái đứa con nít nó
lớn lên nó học bằng cách nó quan sát và
những cái gì xã hội đang vận hành đó quý
vị. Bây giờ hù con mà công an bắt có
nghĩa là trong tiềm thức xã hội của
người Việt của chúng ta là công an có
nghĩa là bằng trừng phá. Trời ơi người
Việt mình đôi khi vô tư quá nó thành ra
vô tâm. Đừng có làm như vậy con nít là
tự nhiên cơ công an hù rồi cuối cùng là
nó hiểu rằng là công an là trừng phạt.
Nó giống như kiểu ông kẹ ông kẹ đó. Công
an bây giờ khác gì ông kẹ đâu. Và những
cái hành động như vậy công an này khi
chúng ta tự hù dọa lẫn nhau là chúng ta
đang nội hóa cái nỗi sợ của mình từ ở
ngoài đường sợ công an về trong nhà rồi
bắt đầu vua trong từng lời ru. Bây giờ
tới cách dạy con cũng sợ công an nữa.
Quý vị thấy không? Đó là một cái một cái
hậu quả mà cực kỳ thảm khóc cho tương
lai. Chúng ta cứ nói cho chơi vậy thôi
chứ mà kinh khủng lắm quý vị. nỗi sợ mà
nó đi vô tới cái giáo dục của gia đình
nó sẽ trở thành cái văn hóa. Quý vị tin
tôi đi. Mà văn hóa sợ hãi thì nó sẽ tạo
ra những cái trật tự bên bề mặt. Nhưng
mà trong lòng người thì nó đã vụng vỡ
rồi quý vị. Người ta chỉ im lặng bởi vì
người ta sợ thôi. Bây giờ có ba thứ mà
chúng ta đang thấy là người dân họ rất
là tuân thủ nhưng họ hoàn toàn không tôn
trọng luật pháp. Người ta im lặng nhưng
người ta vẫn liên tục tích tụ những oán
hờn mỗi ngày chứ đâu phải im lặng là im
lặng không không đưa quý vị. Và chính
những cái mà người dân họ muốn rắc rối.
Cho nên những cái phản hồi, những cái
bệnh trong xã hội họ sẽ không bao giờ
phản ánh lên mạng xã hội hoặc là nói cho
ai nghe nữa. Họ im lặng thôi quý vị. Và
khi những cái phản ánh, những cái vấn
nạn của đời sống gần như im bặc. Chúng
ta chỉ sống bằng những cái báo cáo hảo
huyền, những cái báo cáo láo thôi á thì
nhà nước họ không có cái công cụ nào để
đo được xã hội bây giờ nó đang nằm ở vị
trí như thế nào và cuối cùng nó cứ kiểm
soát người dân thôi. Mà càng kiểm soát
thì nó càng bất an. Rõ ràng chúng ta
thấy rằng vấn đề của chúng ta bây giờ nó
không chỉ là tội phạm nữa mà là niềm tin
của người dân và người thực thi pháp
luật nó không còn nữa. Nó đang rạn nứt
và nó trở thành một cái tổn thương không
thể cứu vãn. Và khi người dân của chúng
ta không còn tin rằng họ đang được bảo
vệ bằng công bằng thì mọi lời kêu gọi
hợp tác họ đang coi rằng đó là mệnh lệnh
mắt cái mới gì ta phải nghe bởi vì họ
biết rằng cái mệnh lệnh này họ không hỗ
trợ hợp tác họ không có bị gì hết trơn á
họ không cần và tôi phải chắc chắn với
quý vị một điều là một đất nước một xã
hội nó không thể vận hành bằng sợ hãi
được bởi vì sợ hãi có thể làm cho người
ta im lặng tức thời thôi nhưng mà tích
tụ những cái oán giận những cái hờn công
để đợi tới bùng nổ và bây giờ chúng ta
thấy rất rõ ràng là người dân bây giờ họ
nhìn công an họ sợ sợ hơn là thấy an
tâm. Công an là nỗi sợ đó quý vị. Nó
không phải là câu chuyện đơn lẻ nữa quý
vị. Đó là dấu hiệu của một đất nước
chúng ta đang cạn kiệt, đang rã rời về
mặt niềm tin. Đất nước của chúng ta quý
vị không thiếu những bộ luật đẹp đẽ, hoa
mỹ, ngôn ngữ rất là đau to búa lớn.
Chúng ta không thiếu những lực lượng an
ninh để bảo vệ trật tự bảo vệ. Chúng ta
không thiếu những khẩu hiệu ngạo nghễ
quang vinh. Nhưng mà đất nước của chúng
ta đang thiếu niềm tin hai chịu. Có
nghĩa là nhà nước thì coi dân như công
cụ. Còn dân thì coi nhà nước giống như
một cái thứ gì đó là nỗi sợ của họ. Và
niềm tin đó quý vị nó không thể nào ép
buộc mà sinh ra. Niềm tin trong dân
chúng á quý vị chỉ khi nào người dân cảm
thấy mình được tôn trọng, mình được bảo
vệ công bằng và được nói những điều bằng
lẽ phải và lương tri. Đất nước của chúng
ta lúc nào cũng tuyên truyền là ổn định
nhưng mà tôi xin thưa rằng một đất nước
ổn định phải bắt đầu bằng việc làm cho
người dân họ tin tưởng rằng luật pháp
đang đứng về phía họ chứ không phải luật
pháp đang đứng về cả có quyền và có
tiền. Đất nước của chúng ta nó đang thực
sự mệt mỏi. Chúng ta cần thay đổi, chúng
ta thực sự cần phải thay đổi. Bởi vì chỉ
có sự thay đổi thưa quý vị, nó mới có
thể xây lại nền móng của niềm tin. Và đó
là thứ duy nhất có thể giúp cho đất nước
của ta phát triển bền vững và lâu dài.
Bởi vì người Việt của chúng ta xứng đáng
được sống trong một xã hội tử tế hơn,
một đất nước tử tế hơn một cơ chế pháp
quyền vững mạnh. Cảm ơn quý vị rất
nhiều. Người Việt thưa người Việt. M.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Bài nói chuyện phân tích sâu sắc về thực trạng niềm tin của người dân Việt Nam đối với lực lượng công an, bắt đầu từ sự kiện treo thưởng bắt cướp ở Gia Lai và phản ứng mỉa mai của công chúng. Diễn giả lập luận rằng sự gia tăng của tội phạm liều lĩnh xuất phát từ áp lực tài chính và tư duy tuyệt vọng ngắn hạn. Niềm tin vào công an suy giảm rõ rệt, thể hiện qua việc người dân tự trang bị camera, tự lo cho an ninh cá nhân. Dù công an có nhiều lợi thế về mạng lưới kiểm soát và công nghệ, nhưng hiệu quả phá án không tuyệt đối, đặc biệt với tội phạm công nghệ. Tính chính danh của công an bị xói mòn do lạm quyền, thiếu minh bạch và thái độ trịch thượng. Các hành vi “tranh công” và “làm màu” của công an càng khiến người dân nghi ngờ. Xã hội Việt Nam phân hóa thành ba nhóm: người cần công an (nạn nhân), người sợ công an, và người khinh ghét công an. Niềm tin này còn bị ảnh hưởng bởi sự thiếu minh bạch, giám sát độc lập và trách nhiệm giải trình trong các vụ việc nhạy cảm, điển hình là phản ứng tiêu cực của công chúng trước cái chết của một cảnh sát giao thông. Diễn giả cho rằng Việt Nam đang vận hành theo mô hình nhà nước an ninh, ưu tiên kiểm soát chính trị hơn tự do công dân, dẫn đến việc công an ôm đồm nhiều lĩnh vực và chi phối đời sống. Câu chuyện về một cảnh sát giao thông nghỉ việc vì “thất đức” cho thấy sự tổn thương đạo đức ngay trong lực lượng. Người dân cảm thấy bất công, bất lực và sợ hãi, dẫn đến văn hóa im lặng và tự kiểm duyệt. Kết luận, diễn giả nhấn mạnh rằng một xã hội không thể vận hành bằng nỗi sợ hãi; niềm tin hai chiều là yếu tố then chốt để xây dựng một đất nước ổn định, công bằng và phát triển bền vững, nơi luật pháp đứng về phía người dân chứ không phải quyền lực.
Videos recently processed by our community