Donald Trump Đưa Ngón Tay Giữa Vào Dân - Tự Do Trong Khuôn Khổ - Chia Sẻ Bài trên Fb Bị Phạt 7tr5
492 segments
Xin chào các bạn. Thì tại sao tôi lại
đặt cái tiêu đề là Donald Trump tự do
trong khuôn khổ và chia sẻ bài của nhà
báo Lê Trung Khoa bị phạt bị trệu?
Nó không có liên quan gì với nhau ha
nhưng mà thực ra nó rất có liên quan nha
các bạn. Tôi sẽ cố gắng liên kết ba cái
vấn đề này lại trong cái phạm vi podcast
này để tôi có thể giải thích cho các bạn
quyền có quan điểm chính trị và quyền
bài tỏ quan điểm chính trị là như thế
nào. Và dĩ nhiên Việt Nam chúng ta vẫn
là một quốc gia công an phiệt, một quốc
gia độc tài. Tôi chỉ cố gắng nói để
chúng ta biết để mà phòng mà thôi. Chứ
thực ra thì nếu mà họ muốn bắt thì họ
vẫn bắt khi mà chúng ta bày tỏ một cái
quan điểm chính trị nào đó về ranh giới
giữa đúng và sai Việt Nam nó phụ thuộc
vô ý chí của nhà cầm quyền chứ không
phải là phụ thuộc của pháp luật. Tôi xin
mời cái câu chuyện mới đây của tổng
thống Hoa Kỳ Donald Trump để tôi dẫn
chuyện. Thì ngày 13 tháng năm 2026 là
mới đây mấy ngày thôi ông Donald Trump
ông có tới thăm nhà máy Ford ở Michigan
thì có một cái ông công nhân anh này tên
là Sabula anh này mới hét lên và nói với
ông tổng thố Donald Trump là kẻ bảo vệ
áo dân. Và dĩ nhiên ông Donald Trump khi
nghe đó thì ông cũng tức giận luôn quý
vị. Ông quay trở lại như có vẻ như chữ
thề như có chữa là you
và do một ngón tay thối đó là một cái
biểu tượng xấu xí câu chuyện dừng lại ở
đó và bây giờ thì người ta đang tranh
cãi dữ dội trên mạng xã hội. Dĩ nhiên
anh này không bị vấn đề gì tù tội đâu
quý vị. Bởi vì sao? Bởi vì anh này anh
đang sống ở một quốc gia có pháp quyền
và cái quyền nói là quyền tự do ngôn
luận của anh. Chứ nếu mà anh này là
người Trung Quốc anh chửi tập cận bình
như vậy có lẽ bây giờ anh nên biến mất.
Thì đó là quyền tự do ngôn luận của cái
anh này. Vậy bây giờ tôi nói xa hơn một
chút xíu. Chúng ta sẽ nói về quan điểm
chính trị. Và quan điểm chính trị thì nó
vẫn là một quyền được thừa nhận và nó
đang được bảo vệ nha quý vị. Và quan
điểm chính trị là cái gì? Quan điểm
chính trị người ta nghe về làm chính trị
người ta sợ nhưng quan điểm chính trị nó
không phải là viết cương lĩnh lập đảng
phái hay gì hết quý vị. Có nghĩa rằng
như thế này. Có nghĩa là chúng ta nhìn
vào thế giới xã hội mà anh đang sống như
thế nào? Đó là một quan điểm chính trị.
Rồi ví dụ nha đất nước của mình nó có
công bằng hay không? Mấy thằng kia nó có
tham nhũng hay không? Nhà nước bây giờ
nó làm tốt hay chưa. Tương lai con mình
ra là sao đây trời? Đất nước nó sẽ ra
sao? Như vậy đã là có quan điểm chính
trị rồi nha các bạn. Nó không có gì ghê
gớm hết trơn á. Vậy quyền có quan điểm
chính trị là cái gì? Quyền có quan điểm
chính trị là quyền tuyệt đối không được
phép bị can thiệp từ phía bên ngoài. Có
nghĩa là những gì các bạn nghĩ ở trong
đầu là của các bạn. Không ai được đụng
chạm kể cả quyền lực độc tài và bạo tàn
nhất. Bây giờ các bạn có tin ông Tô Lâm
hay không tin ông Tô Lâm là quyền của
các bạn. Các bạn thích hay ghét ổng là
quyền của các bạn. Các bạn có đồng ý hay
phản đối với ổng là quyền của các bạn.
Và các bạn có quyền nghi ngờ hay quyền
đặt câu hỏi là quyền của các bạn. Không
có bất cứ một cái ông công an, một ông
tòa án nào có quyền đụng tới quan điểm
chính trị của các bạn hết. Đó là quyền
có quan điểm chính trị của các bạn. Pháp
luật quốc tế họ nói với các chính quyền
rằng mày không được cai trì tư duy của
con người và nhà nước á họ chỉ được quản
lý hành vi mà không được quản lý suy
nghĩ. Chỉ đơn giản như vậy thôi quý vị.
Vậy cái quyền có quan điểm chính trị thì
đơn giản rồi ha. Vậy bây giờ cái quyền
này mới là cái quyền đáng lưu ý nè quý
vị. Quyền bày tỏ quan điểm chính trị ha.
Nó khác ở chỗ nào với quyền có quan điểm
chính trị? Có là quyền có quan điểm
chính trị là khi suy nghĩ nó còn nằm ở
trong đầu óc của mình hoặc là chỉ liên
quan tới một nhóm người rất nhỏ nó không
ảnh hưởng tới cộng đồng hoặc là một cái
gì đó chúng ta thể hiện một cái động
thái nào đó mà nó không gây ảnh hưởng
tới cộng đồng thì đó gọi là quyền có
quan điểm chính trị. Còn quyền bày tỏ
quan điểm chính trị thì lúc này chúng ta
đã nói ra hướng tới cộng đồng rồi và nó
bắt đầu va chậm tới xã hội rồi. Cái này
không còn là quyền tuyệt đối của các bạn
nữa mà đây là một cái quyền bị hạn chế
nhưng mà hạn chế cũng ít thôi. Không
phải muốn hạn chế sao cũng được. Thì
Việt Nam cứ nói tự do trong khuôn khổ
nhưng tự do trong khuôn khổ như thế nào
thì mấy ảnh không giải thích. Bây giờ
muốn cấm trong khuôn khổ được, ok anh
cấm người ta bài tỏ quan điểm chính trị
nhưng anh phải viết ra một cái luật rất
là rõ ràng để cho người dân người ta đọc
trước chứ không có cái kiểu là cấm bằng
cảm xúc, cấm bằng ý chí chính trị hoặc
là những cái câu chữ mơ hồ gì hết. Có
nghĩa là muốn cấm người ta thì người dân
phải biết được nhưữ này nè, tôi làm cái
này là an toàn, làm cái kia là không. Ví
dụ nè, ngày mai anh em cầm bom xăng gậy
gọc tới ủy ban nhân dân thì cái đó tôi
kích động bạo lực. Cái đó là tôi có tội.
Luật pháp quốc tế nó cũng không cho phép
điều đó. Nhưng tôi thấy rằng Việt Nam là
quốc gia không có pháp nguyền. Điều đó
bình thường. Đó là quyền bài tỏ quan
điểm của tôi ha. Người ta cho tôi được
cái quyền bài tỏ quan điểm chính trị như
vậy. Đó là quốc tế. Còn ở Việt Nam thì
không phải ha. Thứ hai, ngoại trừ cái
luật ra thì muốn cấm người ta bày đỏ
quan điểm chính trị thì anh phải có mục
tiêu chính đáng. Có nghĩa rằng trừ khi
anh thấy rằng người ta đang kích động
bạo lực, anh thấy rằng người ta đang có
cái hành vi bày tỏ quan niệm chính trị
mà gây ảnh hưởng tới tính mạng của người
khác, gây ảnh hưởng tới trật tự của xã
hội thì ok anh có quyền cấm. Và cái thứ
ba mà để anh ngăn cản được người ta bài
tỏ nguy hiểm chính trị đó là nó có cần
thiết không, nó có tương xứng hay không,
nó có quan trọng hay không. Ví dụ một
cái câu nói mà anảnh gây tranh cãi, ví
dụ anh kêu là săn tăng giá quá mức thì
cái đó chỉ là một câu nói đây tranh cãi
thôi. Mình phản biện lại là được rồi,
đâu có cần thiết phải bắt người ta đúng
không? Hoặc là bắt người ta phạt 75
triệu. Hoặc là một cái phản đối nghị
định 168 thì đó cũng là một bài viết.
Thì ví dụ người ta nói như vậy mình cảm
thấy không ổn thì mình tranh luận lại,
đâu cần thiết phải hình sự hóa mà bắt
người ta đi tù đâu. Chị đầu thanh tâm đó
quý vị. Có nghĩa là khi anh muốn hạn chế
cái quyền của người ta thì anh phải có
lý do chính đáng thì anh mới được ngăn
cản cái quyền bày tỏ quan điểm chính trị
của người ta. Ok. Tôi nói với quý vị nè,
sự khác biệt của Việt Nam với các quốc
gia pháp quyền là như thế này. Bây giờ
nếu mà một nhà nước á quý vị cứ thấy khó
chịu, ai đó bày tỏ quan điểm gì đó mà
cảm thấy khó chịu trên không gian mạng
là bắt người ta. Thì thật sự ở trong xã
hội của chúng ta ai là một người đảm bảo
được an toàn? Quý vị đã thấy rồi, kể cả
những đại biểu Quốc hội mà lên tiếng
chất vấn cũng không bằng cách này cách
kia cũng bị đi tù. Vậy nếu nói khác đi
mà bị bắt á thì quý vị thì xã hội nó chỉ
còn tiếng nói của nhà nước thôi. Nó dẫn
đến độc tài, nó dẫn đến làm quyền. Đây
là điều chắc chắn quý vị. Trong luật
pháp quốc tế người ta ghi rất là rõ
quyền có quan điểm của anh là quyền được
bảo vệ tuyệt đối và anh có quyền bày tỏ
quan điểm chính trị và anh chỉ bị cấm
bày tỏ quan điểm chính trị khi anh kêu
gọi bạo lực và cái phạm vi giới hạn của
nó rất là nhỏ chứ không phải như ở Việt
Nam. Quý vị. Quan điểm chính trị các bạn
nó còn là một dữ liệu cá nhân nhạy cảm
nữa. Thì dữ liệu cá nhân nhạy cảm là gì?
Thì sau này thì tôi sẽ cố gắng làm một
cái cái bài podcast nói về quyền dữ liệu
cá nhân. Còn bây giờ tôi sẽ giải thích
trong cái phạm vi này thôi. Dữ liệu cá
nhân nhạy cảm là những cái thông tin mà
nếu bạn bị lộ, bị thu thập hoặc bị sử
dụng sai á thì các bạn có thể bị tổn hại
rất là nghiêm trọng chứ không chỉ là
phiền phức. Ờ các bạn có biết không?
Việt Nam của chúng ta là một quốc gia đã
ký công ức quốc tế. Họ đã tham gia CCPO,
công ức quốc tế và các quyền dân sự và
chính trị từ rất lâu rồi các bạn, năm
1982 lận. Và dĩ nhiên thì đó là cái
quyền ở trên vấn đề lý thuyết thôi, còn
thực tế ở ngoài đời nó rất là khác. Ờ
một xã hội pháp quyền đúng nghĩa đó các
bạn. Người ta mặc định như thế này, con
người sinh ra là đã có quyền chứ không
có nhà nước nào ban ơn cho hết. Nhà nước
chỉ có nhiệm vụ công nhận và bảo vệ các
quyền đó mà thôi. Các bạn có quyền được
nói, các bạn không cần xin phép để được
nói. Các bạn chỉ bị hạn chế cái quyền
được nói khi các bạn công kích cá nhân
theo chiều hướng xấu hoặc là các bạn kêu
gọi bạo lực thì lúc này cái quyền được
nói của bạn mới bị hạn chế. Dĩ nhiên
không có cái quốc gia nào mà nó cho các
bạn tự do 100% cho nên Việt Nam nó hay
lợi dụng cái điểm đó là tự do trong
khuôn khổ. Đó các bạn. Ở Việt Nam đó các
bạn quyền là một cái thứ phải được xin
phép đó các bạn. Chúng ta không phải lúc
nào chúng ta cũng ghi giấy để xin phép
nhưng mà tôi nghĩ đó là một cái dạng tâm
lý để xin phép người ta. Người dân của
mình quen với việc là tự né tránh vấn
đề, không có muốn liên quan. Và chúng ta
cự kiểm duyệt bản thân luôn. Chúng ta sợ
luật nó không có ghi cấm nha các bạn.
Nhưng mà không có ai biết ranh giới nó ở
đâu. Bây giờ tôi sẽ nói về cái câu
chuyện mà tại sao lại tự do trong khu
khổ mà khu khổ của Việt Nam nó quá rộng.
Ví dụ 331 là lợi dụng quyền tự do dân
chủ xong phạm lập pháp của nhà nước đi.
Thì đối với quốc tế người ta sẽ đưa ra
một cái điều luật nào đó nó tương tự như
vậy nhưng mà người ta rất rõ ràng. Ví dụ
anh nói rằng anh Trump độc tài quá ok
không vấn đề gì hết. Nhưng mà bây giờ
tôi kêu là tất cả mọi người ra đây để vô
nhà trắng xông vô nhà trắng đổ bơ xăng
thì cái câu chuyện đó nó khác hoàn toàn
rồi. Thì người ta biết rằng cái nào đúng
cái nào sai người ta có quyền được nói
tới đâu và cái quyền không nói tới đâu.
Các bạn hình dung ha. Nhưng ở Việt Nam
thì lại không. Người ta không bao giờ
cho biết rằng cái tiêu chuẩn của tự do
dân chủ là gì hết. Dẫn tới người dân của
mình á rất dễ trở thành nạn nhân. Lúc
này luật pháp nó không còn là một cái
thứ để bảo vệ người dân. Tự nhiên nó trở
thành một cái bẫy. Nó dẫn tới một câu
chuyện các bạn thấy có rất nhiều người
làm ở trên Facebook rất là dữ dội nhưng
không bị bắt. Nhưng có những người hỏi
không làm chứ tự nhiên họ bị bắt. Vì sao
các bạn? Nó phụ thuộc vào ý chí của địa
phương nữa các bạn. Ví dụ nếu như cái
anh này anh ở Sài Gòn anh nói ok nhưng
vấn đề chỗ là Sài Gòn nó quá nhiều đi an
ninh họ xử lý không kịp nhưng ở dưới quê
á rất là đông anh an ninh anh này là một
cái trường hợp cá biệt như vậy người ta
rất là dễ người ta để ý người ta bắt
liền cho nên ở dưới quê có nhiều người
mới lên tiếng một vài ngày cái là xong
nhưng mà có những anh em ở Sài Gòn lên
tiếng cả chục năm không vấn đề đó là vấn
đề có một điều khá là khốn nạn ở Việt
Nam của chúng ta tức là người dân phải
đi chứng minh với nhà nước trong khi á
ngược lại các quốc gia văn văn minh á là
nhà nước phải chứng minh người dân sai
thì lúc này người ta mới có quyền phạt.
Ví dụ anh nói tôi sai thì anh phải chứng
minh cho tôi biết là tôi sai như thế nào
thì anh mới có quyền phạt tôi. Còn Việt
Nam bắt vô là người dân phải đi chứng
minh lại là ủa tôi không có sai. Vấn đềở
chỗ lúc này mình đã đi vô trong đó để
người ta làm nghiệp vụ rồi các bạn thấy
đó là một cái sự khác biệt. Nãy giờ tôi
đã nói về câu chuyện của Donald Trump.
Tôi đã nói về câu chuyện tự do trong
khung khổ. Như như các bạn cũng đã biết
là vừa rồi có rất nhiều người xem bài
của anh Lê Trung Khoa và cuối cùng là họ
bị lên trên đồn phạt hết 75 triệu. Thì
có rất nhiều người họ đặt ra cái câu hỏi
như thế này. Ủa vậy những cái tin nhắn
riêng tư, những cái like, những cái
share đó là nó có quan điểm chính trị
hay là bày tỏ quan điểm chính trị? Câu
trả lời nó rất là ngắn gọn thôi. Đây là
một câu trả lời tùy trường hợp theo góc
độ của luật pháp quốc tế thì nó vẫn
thuộc cái vùng có quan điểm chính trị
chứ không phải bày tỏ quan điểm chính
trị nha các bạn. Đây là một cái quyền
tuyệt đối của chúng ta. Nó bất khả xâm
phạm. Nó bao gồm suy nghĩ trong đầu nhật
ký cá nhân ghi chú riêng, tin nhắn riêng
tư thực sự một một hoặc là với một nhóm
kính với những người bạn thân thiết của
mình. Về bản chất nó phản ánh chúng ta
đang nghĩ cái gì chứ chưa phải là chúng
ta đang tác động xã hội tới cái gì. Và
luật pháp quốc tế họ coi đây là vùng lõi
cần phải được bảo vệ tuyệt đối bởi vì
chúng ta không có ý định tuyên truyền
quan điểm chính trị của mình, không có
mục tiêu để vận động cho cái quan điểm
chính trị của mình và chúng ta cũng
không có tính công cộng trong quan điểm
chính trị của mình luôn. Những cái tin
nhắn riêng tư, những cái tin nhắn với
bạn bè về mặt bản chất pháp lý nó là đời
sống riêng tư và chúng ta nó thuộc về
quyền có quan điểm. Chúng ta đâu có bày
tỏ quan điểm công khai đâu. Bỏ qua cái
phần tin nhắn riêng tư. Bây giờ chúng ta
nói tới like và share. Người dân rất là
quan tâm. Bây giờ tôi nói với các bạn
nè. Giờ like với nó có phải là bài tổ
quà điểm chính trị hay không? Nó có phạm
luật ở Việt Nam hay không? Bây giờ tôi
nói nha, like với xe nó không đồng nghĩa
100% với bài tập quan điểm. Live nó có
thể là đồng ý, nó có thể là quan tâm, có
thể là đánh dấu để đọc sau, có thể lưu
lại để đọc sau phải không? Hoặc là có
thể là bấm lộn sao. Xe cũng vậy thôi. Xe
để hỏi ý kiến, xe để phản đối, xe để tò
mò. Vậy dĩ nhiên nó không có đủ để suy
đoán động cơ chính trị. Cho nên á muốn
gọi là bài tỏ quan điểm á thì nó phải
chứng minh thêm rằng về ngữ cảnh, về ý
định, về mức độ lặp lại và tính kêu gọi
hay vận động. Nhưng vấn đề là bài viết
đó nó có mang nội dung ví dụ xe những
bài có mang nội dung kích động thù hận
nó khác mà xe những bài dung mang tính
học thuật phản biện chính trị nó lại
khác nữa. Cho nên đừng có gom lại rồi
chụp vô cái mũ ở đây là ủng hộ đây là
bọn phản động họ không đúng. Vậy khi nào
mới thực sự là bài tỏ quan điểm? Đó là
khi chúng ta công khai, chúng ta nhắm
tới số đồng, chúng ta có mục đích tác
động, chúng ta có mục đích thuyết phục
và kêu gọi cộng đồng và chúng ta đăng
với tần suất lặp lại liên tục và có chủ
đích. Tôi ví dụ ví dụ như tôi chẳng hạn
tôi viết bài công khai, tôi livestream,
tôi làm video, tôi phát biểu trước đám
đông, tôi băng bài chính trị có thông
điệp rõ ràng đây là tôi đang bày tỏ quan
điểm chính trị của mình. Tôi chưa có nói
tôi đúng hay tôi sai nha. Tôi đang bày
tỏ quan điểm chính trị của mình. Tôi
không kêu gọi kết động thù hận. Tôi
không kêu gọi bảo lực. Thì về mặt những
quốc gia pháp quyền thì tôi đang làm
đúng luật. Tôi đang làm đúng luật quốc
tế. Và ngay cả lúc như thế này tôi vẫn
đang cho rằng tôi đang thực hiện cái
quyền bày tỏ quan điểm chính trị của
mình. Cái vấn đề là ở Việt Nam chúng ta
đó các bạn. Trong một xã hội công an trị
thì cái ranh giới đúng và sai. Cái quyền
riêng tư cá nhân của chúng ta bị xâm
phạm, bị đàn áp một cách nặng nề. Những
cái tin nhắn riêng tư của chúng ta có
thể bị kêu ra công khai bất cứ lúc nào.
Họ lấy điện thoại họ tịch thu của chúng
ta. Những cái like, cái share của chúng
ta cũng bị diễn giải thành đây là ý đồ
chính trị.
Ngay cả chúng ta suy nghĩ rất là đơn
thuần thôi, chúng ta ủng hộ quan điểm
này cũng bị người ta có thể gắn ghép đó
là lập trường chính trị. Họ đánh tráo
khái niệm đó các bạn. Cho nên các bạn ở
Việt Nam chúng ta rất dễ bị chụp mũ là
trở thành một người phản động bất cứ lúc
nào bởi vì họ có thể tịch thu máy móc
điện thoại của chúng ta và coi thử chúng
ta like, share, chúng ta nhắn tin với ai
thì những cái đó họ có thể quy kết lại
và bắt chúng ta trở thành một người
tuyên truyền chống phái nhà nước. Đó là
những cái điều nó rất là mơ hồ. Nãy giờ
tôi đã nói tới quyền có quan điểm chính
trị và quyền bày tỏ chính trị rồi. Nhưng
mà các bạn biết không có một điều rất là
đau lòng là ở Việt Nam chúng ta không
phải ai cũng biết được những cái quyền
này. Bởi vì ở Việt Nam chúng ta đó giáo
dục nó không dạy về quyền. Chúng ta được
dạy về nghĩa vụ rất nhiều nhưng quyền
thì lại không được dạy. Thứ hai đó các
bạn chúng ta không có môi trường để thực
hành cái quyền an toàn. Bởi vì nếu muốn
biết cái quyền có thật hay không á nó
phải có chỗ để thử. nó phải có cái chỗ
mà để chúng ta thực hành như vấn đề Việt
Nam chúng ta không có điều đó. Và cái
thứ ba nữa là chúng ta không có cơ chế
bảo vệ khi quyền của chúng ta bị xâm
phạm. Những cái quyền riêng tư, những
cái quyền bảo mật dữ liệu cá nhân, tôi
nói với quý vị những cái điều đơn giản
như vậy thôi, chúng ta cũng bị xâm phạm
rất là nhiều. Chúng ta không có cơ chế
bảo vệ nó. Và khi mà chúng ta nói ra thì
những cái hậu quả chúng ta nó luôn luôn
lớn hơn lợi ích thì tôi nghĩ rằng là im
lặng cũng là một sự lựa chọn hợp lý. Và
im lặng cũng là một cái quyền đó các
bạn. Im lặng cũng là một cái quyền.
Chúng ta không nhất thiết phải bày tỏ về
quan điểm chính trị. Cho nên có nhiều
người nói là biết hết rồi nhưng mà kệ và
đó là quyền của họ. Chúng ta phải tôn
trọng cái điều đó. Tại sao lại tôi lại
nói cái điều này? Bởi vì chúng ta không
được tá sản xuất cái tư duy ép buộc mà
chúng ta đang phản đối. Chính quyền họ
đang ép buộc chúng ta phải theo họ. Bây
giờ chúng ta lại đi ép những người khác
phải nói giống mình, phải thể hiện giống
mình, phải ghét cộng sản giống mình và
phải thể hiện giống mình. Thì như vậy là
chúng ta đang xâm phạm quyền có quan
điểm của họ các bạn. Đặc biệt là với
những đứa thanh niên tụi nó mới biết à
tụi nó không có phải những cái người
từng trải tụi nó thấy bất công tụi nó
lên tiếng như vậy đã là một cái sức trẻ
rồi chúng ta phải quý nó đừng ép từ nhỏ
phải tuyên bố lập trường chính trị làm
như vậy nó không đúng ở trong cái xã hội
như Việt Nam để an toàn khi bày tỏ quan
điểm chính trị có ba nguyên tắc mà tôi
nghĩ chúng ta nên lưu ý đầu tiên là
chúng ta phải tôn trọng quyền im lặng
của người khác bởi vì không phải ai cũng
sẵn sàng nói hết và họ có quyền đó họ có
quyền im lặng nha các bạn thứ hai là
chúng ta phải phân biệt rõ có không gian
công khai và không gian riêng tư. Không
phải là những cái câu chuyện mà chúng ta
nói ở trong cái bếp với bạn bè thì chúng
ta lôi lên trên mạng chúng ta đăng là nó
đúng. Không phải. Chúng ta phải xác định
như vậy bởi vì mức độ rủi ro Việt Nam nó
hoàn toàn khác biệt. Thứ ba là chúng ta
phải biết bảo vệ những người yếu hơn
mình. Bây giờ chúng ta là những người có
kinh nghiệm, chúng ta là những người
biết, chúng ta cảm thấy rằng ok cộng sản
nó đáng sợ như thế nào thì chúng ta phải
cố gắng hết sức dùng khả năng của mình,
dùng kiến thức của mình để bảo vệ tụi
nhỏ chứ không phải là đẩy tụi nhỏ ra
trước để thỏa mãn cái cảm xúc của mình.
Hôm nay chúng tôi nói về cái quyền có
quan điểm và cái quyền bày tỏ chính trị
để cho các bạn dễ hình dung. Và ba cái
câu chuyện hồi nãy tôi nói về tiêu đề
tôi chỉ nói để tôi gom cái câu chuyện
này thôi. Các bạn thấy là ok like share
nó có sai hay không? Thì thực tế ra mà
nói nó không có sai nhưng mà chúng ta cố
gắng cân nhắc một cái xã hội các bạn nó
không bảo vệ quan điểm chính trị của
công dân á thì không thể gọi là một xã
hội pháp quyền một xã hội tôn trọng con
người được. Chúng ta có quyền được bày
tỏ quan điểm. Chúng ta có quyền có quan
điểm và đó là quyền của chúng ta. Ờ dĩ
nhiên Việt Nam của chúng ta đang là cái
đất nước nó đang là công an Việt họ chi
phối về đời sống tinh thần của chúng ta
rất là nhiều. Nhưng mà tôi hy vọng là
các bạn sẽ cố gắng để mình có khả năng
để biểu đạt, bày tỏ một cái quan điểm
chính trị nó vừa an toàn, nó vừa cụ thể
và nó vừa hiệu quả. Cảm ơn các bạn rất
nhiều. Người Việt thưa người
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Bài podcast này thảo luận về quyền có quan điểm chính trị và quyền bày tỏ quan điểm chính trị, đặc biệt trong bối cảnh Việt Nam. Tác giả phân tích sự khác biệt giữa hai quyền này, nhấn mạnh rằng quyền có quan điểm là tuyệt đối và không thể bị can thiệp, trong khi quyền bày tỏ quan điểm có thể bị hạn chế trong một số trường hợp nhất định như kích động bạo lực hoặc gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến xã hội. Bài viết cũng so sánh hệ thống pháp quyền ở Việt Nam với các quốc gia phương Tây, chỉ ra rằng ở Việt Nam, ranh giới giữa đúng và sai thường phụ thuộc vào ý chí của nhà cầm quyền thay vì pháp luật rõ ràng, dẫn đến việc người dân dễ trở thành nạn nhân và luật pháp trở thành cái bẫy. Tác giả cũng làm rõ vấn đề like và share trên mạng xã hội, cho rằng chúng không tự động đồng nghĩa với việc bày tỏ quan điểm chính trị và việc quy kết dựa trên hành động này là tùy tiện. Cuối cùng, bài nói nhấn mạnh tầm quan trọng của việc giáo dục về quyền, tạo môi trường thực hành và có cơ chế bảo vệ quyền khi bị xâm phạm, đồng thời kêu gọi mọi người tôn trọng quyền im lặng của người khác và bảo vệ những người yếu thế hơn.
Videos recently processed by our community