2026: KINH TẾ – ĐẤT ĐAI – GIÁO DỤC, DÂN GÁNH HẾT?
645 segments
Chào mừng quý vị và các bạn đã quay trở
lại với nói hay chết và tôi là Nguyễn
Phong.
Ờ sắp tới đây sẽ có 29 bộ luật và nhiều
kuyết của Quốc hội. Nghị định của chính
phủ đã được thông qua và sẽ có hiệu lực
từ ngày mùng 01 tháng năm 2026 tức là
ngay từ đầu năm nay bao trùm rất nhiều
lĩnh vực từ kinh tế, giáo dục, đất đài,
tư pháp, dữ liệu, cá nhân và tiếp cận
thông tin vân vân và mê mê. Nó có quá
nhiều để người dân chúng ta có thể đọc
và hiểu hết. Và chỉ khi nào mà nó gần
như là ốp xuống đầu người dân của mình
thì lúc đó chúng ta mới giật mình và rồi
không nghĩ được rằng cuộc đời rất là vất
vả lăn lộn mưu sinh của mình, kiếm tiền
của mình lại có thể bị ảnh hưởng nặng nề
một cách trầm trọng tứ như vậy. Và vấn
đề là mình bị ảnh hưởng chỉ vì từ những
các quyết sách nó đến từ trong các cái
phòng máy lạnh do những cái ông nghĩ
gần.
>> Ừ đúng vậy. Nó quá nhiều để người dân có
thể đọc được và đồng ý. Nó cũng có cái
tốt và nó cũng có cái không tốt. Trong
cái phạm vi video này á nói chết chúng
tôi sẽ tập trung vào ba mãng đó là kinh
tế, giáo dục và đất đai. Và chúng tôi sẽ
tập trung vào phân tích những mãng tối
của cái chính sách và pháp luật mà thôi.
Đấy có tốt có cái không tốt mà nói thẳng
ra là xấu đi. Thế nhưng mà tại sao chúng
tôi lại chỉ tập trung vào những cái mạng
tôi như bạn Phi bạn vừa nói thôi rõ ràng
rồi mà. Bởi vì thứ nhất ấy chúng tôi
không có nhiệm vụ là phải khen nhà cầm
quyền. Bởi vì sao? Bởi vì việc đó đã có
một cái hệ thống báo chí này, tivi này,
mạng xã hội này rất là đồ sộm, rất là
hùng hậu của Đảng Cộng sản Việt Nam lo
rồi. Đấy, cái đấy cái thứ nhất. Còn cái
thứ hai ấy là một đảng cầm quyền đúng
không nào? thì đưa nhiều người vào cái
bộ máy nhà nước ấ và đã tiêu tốn rất là
nhiều tiền thuế của người dân rồi. Như
vậy thì rõ ràng Quốc hội hay là chính
phủ hay là các cái bộ ban ngành ấy thì
họ phải tập trung ra mà đưa ra được
những cái chính sách phải là tốt đẹp
nhất cho người dân đúng không nào? đấy
chứ không phải là chúng tôi. Đấy như vậy
thì là cái việc mà họ ấy là phải đưa ra
được những cái chính sách luật tốt đẹp
cho người dân là nhiệm vụ của họ chứ
không phải là cái nhiệm vụ của họ là ban
hành xong ra là bắt người dân như chúng
ta khen đúng không nào? Đấy không đấy
không phải nhiệm vụ nhá. Còn khi đấy họ
vẫn ăn thuế của người dân chúng ta nhưng
họ lại đưa ra những cái điều luật hay là
những cái chính sách tệ hại thì đó lúc
đấy rõ ràng chúng ta, người dân chúng ta
lúc đấy chúng ta cần phải có tiếng nói.
Kính thưa quý vị và để nói hay là chết
thì giống như lập trường của chúng tôi
từ trước tới nay, chúng tôi chắc chắn sẽ
chọn nói. Và cái điều đầu tiên mà tôi
muốn nói tới quý vị, tôi muốn nhắc ở đây
là chúng tôi sẽ nói về kinh tế. Vì sao
chúng ta lại chọn nói về kinh tế vào lúc
này? Rõ ràng với những người dân nhỏ lẽ
hay là với cả đất nước rộng lớn của
chúng ta thì kinh tế chính là một thành
phần xương sống của quốc gia. Kinh tế
đất nước có Hùng Cường hay ục nó thụ
thuộc rất lớn và chính sách được ban
hành của bộ máy cầm quyền. Vậy mà họ lại
ban hành những thứ mà tôi cho rằng là
tôi nói thật, tôi xin lỗi quý vị là tôi
không biết phải nói bằng cái từ gì, miêu
tả bằng cái từ gì cho đúng. Như các bạn
cũng đã biết rồi, những ngày gần đây rất
nhiều người dân đặt câu hỏi về doanh thu
tính thuế của hộ kinh doanh. Họ hoang
mang không? Có, họ lo sợ không có. Chúng
ta phải chấp nhận và thông cảm cái điều
đó thôi. Cũng bởi vì kinh doanh chủ yếu
của người dân Việt Nam là hộ kinh doanh,
hộ gia đình. Nên khi mà những cái nghị
định ra đời như vậy ảnh hưởng đến đời
sống của hàng triệu người thì rõ ràng sẽ
có rất nhiều người dân hoan mang.
Lẽ ra á việc làm rõ chính sách mới á cho
người dân khỏi hoang mang là trách nhiệm
của nhà nước chứ không phải là trách
nhiệm của tụi tôi đâu. Bởi vì nhà nước
họ ăn thuế của dân mà nên họ phải thực
thi cái trách nhiệm sao mà cho xứng với
một người ăn thuế của dân. Còn tụi tôi
á, tụi tôi không phải là một đảng cầm
quyền nên tụi tôi chỉ có trách nhiệm về
lương tâm mà thôi. Và chính cái trách
nhiệm lương tâm mới buộc tụi tôi phải
lên tiếng. Vì cái điều này khi mà nhiều
bạn bè, người thân, cả người ở trên mạng
người ta kêu than rất là nhiều về cái
khoảng thuế của họ và của người thân của
họ nữa.
>> Nghĩ nó có chán đời không? Cụ thể là về
cái nghị định số 296 2025 NDCP mà vừa
mới có hiệu lực ngay từ đầu năm nay. Họ
có quy định rất là rõ tại điều bốn về
cái điều mà nguồn tiền khấu trừ và tài
sản kê biên đối với tổ chức hay là hộ
kinh doanh hay là hộ gia đình hay là tổ
hợp tác hay là cộng đồng dân cư ấy mà bị
áp dụng cái biện pháp cưỡng chế. Thì
trong cái điều bốn đó có cái khoản năm
và cái khoản này nó ghi rõ là tôi xin
được tiếp dẫn như sau. Đó là đối với hộ
kinh doanh này, hộ gia đình này, tổ hợp
tác thì khấu trừ tiền, kê biên tài sản
rồi trả chi phí cho cái hoạt động cưỡng
chế từ tiền và tài sản chung của hộ kinh
doanh hay là hộ gia đình hay là tổ hợp
tác đó. Còn trong cái trường hợp mà tài
sản chung ấy mà không đủ để thi hành cái
quyết định cưỡng chế thì họ lại tiếp tục
khấu trừ tiền hoặc là kê biên tài sản
của các thành viên trong cái hộ kinh
doanh hay là cái hộ gia đình hay là cái
tổ hợp tác đó. Trừ trường hợp có cái hợp
đồng hợp tác hoặc là pháp luật có liên
quan quy định khác. Đấy là nguyên văn
cái về cái quy định của họ là như vậy.
Thì điều này có nghĩa là gì ạ các bạn?
Tôi xin nói rõ đó là điều này có nghĩa
là trong cái trường hợp mà tài sản chung
của hộ kinh doanh, hộ gia đình hay là tổ
hợp tác ấ không có đủ để thi hành cái
quyết định cưỡng chế của họ, tức là của
nhà nước ấy thì nhà nước họ có quyền
tiếp tục là khấu trừ tiền hoặc là kê
biên tài sản riêng của từng thành viên
trong hộ. Bất kể là người đó có tham gia
kinh doanh hay là không.
>> Ờ tôi phải nói rõ cái này một chút với
quý vị nữ này. Bởi vì tôi là một người
làm kinh doanh tại Việt Nam. Tôi từng
kinh doanh về mãng số nhập khẩu về tôi
vả không giờ Propyand và tôi cũng từng
có một cái doanh nghiệp xây dựng nên tôi
biết các loại luật liên quan tới kinh tế
của Việt Nam. Do đó hôm nay tôi sẽ chia
sẻ với các bạn một chút. Đó là thật ra
khi làm về kinh doanh á chúng ta nên
đăng ký dới dạng một công ty trách nhiệm
hữu hạn. Lý do vì sao hả? Vì cái tên nó
đã nói lên tất cả rồi, nó có trách nhiệm
hữu hạn thôi. Các bạn có thể đăng ký
công ty trách nhiệm hữu hạn một thành
viên cũng được, vài thành viên trở lên
cũng được, miễn nó là một mô hình công
ty trách nhiệm có hữu hạn là được. Có
nghĩa là nó không có vô hạn. [âm nhạc]
Nó sẽ khác rất nhiều với mô hình làm
kinh tế, kiểu hộ kinh doanh, hộ gia
đình. Bởi vì cái mô hình làm kinh doanh
theo kiểu hộ gia đình, hộ kinh tế là một
cái mô hình trách nhiệm vô hạn. Tôi xin
được nhắc lại một lần nữa đó là một cái
mô hình chịu trách nhiệm vô hạn. Do đó
khi mà có vấn đề thì tài sản chung chung
hay là riêng gì nó cũng có thể kê biên
được quý vị. Nên tôi mới khuyên các bạn
là những hộ gia đình đang làm kinh doanh
chúng ta nên đăng ký theo mô hình công
ty trách nhiệm hữu hạnng. Ví dụ như công
ty của tôi chẳng hạn. Để tôi lấy ví dụ
cho các bạn hình dung. Ví dụ tôi có 5 tỷ
trong tài khoản và tôi bỏ ra 1 tỷ làm số
nhập khẩu theo kiểu hộ gia đình. Thì khi
mà có vấn đề là tôi phải bỏ tiền trong
số 1 tỷ đó ra để đền. Và trong trường
hợp 1 tỷ không đủ mà nhà cầm quyền họ
soi thấy tài khoản của tôi còn tận 4 tỷ
thì rõ ràng nó sẽ khấu trừ vào cái chỗ 4
tỷ đó của tôi. Mặc dù 4 tỷ đó tôi không
hề có ý định dùng vào việc kinh doanh.
Còn khi mà tôi đăng ký theo mô hình công
ty trách nhiệm hữu hạn và kê khai tổng
tài sản chỉ có 1 tỷ thôi, tôi để vào tài
khoản của công ty, còn 4 tỷ kia là tài
khoản cá nhân của tôi thì tôi nói với
quý vị họ không thể nào lấy từ tiền cá
nhân của tôi ra để bù vào cái tài khoản
khoản lỗ của công ty của tôi được quý
vị. Và đó là lý do mà đã đến lúc tôi
chân thành khuyên quý vị, khuyên các bạn
vì sao chúng ta nên đăng ký công ty
trách nhiệm hữu hạn thay vì mô hình hộ
gia đình. Chúng ta phải lớn lên thôi các
bạn, phải trưởng thành thôi. Mặc dù khi
đăng ký công ty thì các báo cáo tài
chính cũng vớ vả vất vả. Chúng ta phải
đóng về thuế môn bài chúng ta phải này
kia các thứ rất là mệt. Thuế đóng thì
nói chung là cũng nhiều vấn đề nhưng mà
bây giờ nó có công ty dịch vụ hết rồi
các bạn. Đó cũng là một cái dạng bảo
hiểm cho chúng ta thôi. Khi mà chúng ta
xảy ra chuyện thì sẽ có tài sản công ty
nó sẽ chịu cho chúng ta.
Đó, anh Phong cũng đã nói rất rõ về cái
sự khác nhau giữa công ty trách nhiệm
hữu hạn và mô hình hộ kinh doanh. Thì
điều mà tôi đang muốn nói á là cái việc
kinh doanh mà lại làm hệ lụy được tới cả
người thân á, kể cả những người mà không
liên quan, không tham gia đến cái việc
mà kinh doanh và có tài sản riêng nhưng
lại đứng cùng tên trong cái hộ khẩu oan
nghiệt đó. cái sổ mà chỉ có nước thiên
đàn xã hội chủ nghĩa mới có thôi. Để
công bằng mà nói á thì ở các nước văn
minh thì họ cũng có các mô hình kiểu như
hộ kinh doanh ở Việt Nam hoặc tương
đương ví dụ như là show trader ở Úc
chẳng hạn. Tuy nhiên kiểu ở Úc nó rất là
khác với cái kiểu ở Việt Nam mình bởi vì
họ có cái cơ chế access protection tức
là bảo vệ tài sản rất mạnh thông qua các
quỷ tính thác như là family trust. Tài
sản gia đình ở hoặc là xe cộ có thể được
chuyển vào trust. Điều đó làm cho chủ nợ
hoặc cơ quan thuế nhà nước không thể nào
mà chạm tới nếu mà không chứng minh được
cái sự gian lận ở trong đó. Còn cái văn
bản quy phạm pháp luật của Việt Nam á
thì hiện chưa có hành lang pháp lý cho
cái loại hình trust này để mà bảo vệ cái
quyền lợi cá nhân của người thân. Đó như
anh Dũng cũng đã trích dẫn cái nghị định
lúc nãy rồi. Đó là trừ khi pháp luật có
liên quan nó quy định khác. Thế nhưng mà
người ta chưa có ra cái hành lang pháp
lý để bảo vệ các loài tài sản khác cho
người dân thì tụi nó đã thực thi cái
truy thu kế biên rồi. Ta nói nhà cộng
quyền cộng sản Việt Nam cũng có học theo
các nước văn minh thì cũng có đó nhưng
mà họ chỉ đi copy những cái nào mà có
lợi nhất cho họ thôi. Còn cái nào mà có
lợi cho người dân thì chưa thấy đâu mà
cũng không biết đến bao giờ nữa.
>> Đó bạn Phi bạn đã nói lên cái điều chính
yếu nhất. của cái điểm nhấn rồi đấy. Như
vậy thì chúng ta những hộ gia đình này,
những hộ kinh doanh ấy cứ cân nhắc hoặc
là trong khi chờ được cái nhà cầm quyền
họ đưa ra được cái hành lang pháp lý để
bảo vệ tài sản của chúng ta á mà thôi
các bạn ạ. Cái trường hợp thứ hai ấy t
nói thôi cái trường hợp thứ hai bởi vì
sao? Bởi vì tôi nghĩ rằng là cái mà chờ
ch họ cho được đưa ra cái hành lang pháp
lý để bảo vệ tài sản cho chúng ta thì có
mà đến mổ quýết sang năm. chúng ta có
đến cuối sáng năm cho nên là thôi có lẽ
là chúng ta có thể nếu như mà ai mà vẫn
không có muốn đi theo cái mô hình mà
công ty trách nhiệm hữu hạn như bạn
Phong bạn vừa nói thì chúng ta có thể là
khắc phục tạm thời bằng cách là tách hộ
khẩu đến mức tối đa có thể này cũng được
này rồi chúng ta sẽ ký kết theo kiểu là
hợp đồng hợp tác thôi đấy hợp đồng hợp
tác thôi đấy thì à hi vọng là các hội
kinh doanh hội gia đình nắm được rõ để
tránh được tối đa nhất có thể cái việc
bị
thịt bởi cái nhà cầm quyền đấy. Chứ nếu
không thì
ví dụ như là cha mẹ thì đang kinh doanh
ở nhà đấy mà con cái thì đang đi học hay
là đang đi làm gì đó ở Hà Nội chẳng hạn
mà đùng cái ví dụ như là cha mẹ lỡ may
đấy gặp cái vấn đề gì đó trong kinh
doanh ai mà nói trước được đúng không
nào mà tài sản của chẳng liên quan đến
cái việc kinh doanh của bố mẹ là của con
cái ở Hà Nội mà cũng bị kê biên theo thì
đúng là quá vô lý và quá oan uổng
>> [âm nhạc]
>> Ok ha. Thì bây giờ chúng tôi sẽ nói sang
một cái lĩnh vực mà có tầm quan trọng
không kém đó chính là giáo dục. Tôi nói
với quý vị xét riêng về đầu năm nay tới
giờ về lĩnh vực giáo dục thôi có đến bốn
cái luật liên quan và rất nhiều văn bản
quy phạm pháp luật có hiệu lực. Tôi đang
muốn nhắc tới luật nhà giáo, luật giáo
dục, luật giáo dục đại học và luật giáo
dục nghề nghiệp. Cũng có một vài điểm
tích cực. Ví dụ như năm nay thì lương
nhà giáo được xếp cao nhất trong hệ
thống thang bậc lương hành chính sự
nghiệp theo luật nhà giáo. Tuy nhiên nó
đi thì cũng phải nói lại nếu mà cứ tăng
lương một cái cách chủ quan duyên chí
của đảng cầm quyền mà không phải do sức
tăng chung của nền kinh tế đó quý vị thì
kiểu gì rồi cái chuyện làm phát là cái
chuyện mà chúng ta phải trả giá. Chúng
ta có thể nhìn lại lịch sử đó quý vị.
Thật ra người cộng sản sau khi họ giành
được chính quyền thì cái câu chuyện của
họ giống như ông tôi nhớ ông làm là ông
Lê Duẩn ông từng phát biểu là hết tiền
in ra đó quý vị. Và họ không có gần như
không có một cái chuyên mô nào về kinh
tế hết. Họ lúc cái giai đoạn đó họ muốn
tăng lương cho những cái người công cán
bộ công nhân viên chức để họ làm việc
cho nhà nước. Nhưng mà chính cái điều mà
họ tăng lương vô tội vạ rồi họ có những
cái giai đoạn họ in tờ tiền 30 đồng nữa
quý vị thì nó dẫn tới cái câu chuyện là
tiền thì cứ in ra làm phát thì cứ tăng
nó dẫn đến kinh tế nó. Tôi nói tới các
cái câu chuyện mà giá lương tiền nó sẽ
lập lại thêm một lần nữa thì rất có thể
nếu như họ không biết cách tính toán và
cần đo. Dĩ nhiên là giai đoạn này người
ta có nhiều chuyên gia kinh tế để người
ta phân tích để có thể chạy theo thị
trường rồi. Nhưng mà cái câu chuyện làm
phát là câu chuyện mà chúng ta đang thấy
được bằng mắt thường. Tôi chỉ lo sợ là
giáo viên chưa kịp cầm tiền lương thì
giá bó rau muốn giá xăng ở Việt Nam nó
đã tăng trước rồi. Còn vấn đề để sử dụng
lại một bộ sách giáo khoa hay không á
thì cái câu chuyện nó cũng chưa phải là
cái câu chuyện quan trọng lắm. Cái câu
chuyện cốt yếu ở đây tôi muốn nói là cái
câu chuyện tôi mới vừa phân tích cho quý
vị đó.
Thực ra cái vấn đề này chúng tôi cho nó
là rất quan trọng nhưng mà ông Phong ổng
lại châm biếm sao thành lại không quan
trọng. Thì ok cái phần này chút nữa anh
Dũng sẽ nói sau. Về phần tôi thì tôi chỉ
muốn nói là sau 5 năm áp dụng một cái
chương trình nhiều bộ sách giáo khoa á
ngành giáo dục lại trở lại dùng một bộ
sách giáo khoa từ năm học 2026 và 2027.
Thay đổi này thực hiện theo cái nghị
quyết 71 của Bộ Chính trị Đảng Cộng sản
Việt Nam. Vậy là một nghị quyết của một
đảng cầm quyền lại có thể tác động đến
cả tương lai học vấn của một đất nước.
Ai cũng biết là Đảng Cộng sản thì đang
là đảng cầm quyền nên cái quyết định của
Bộ Chính trị Đảng Cộng sản á là quyết
định cao nhất. Nhưng đáng lẽ ở một đất
nước có pháp quyền á thì sau khi đảng
cộng quyền ra nghị quyết thì nghị quyết
đó phải được các đại biểu Quốc hội của
đảng đó trình ra Quốc hội rồi thông qua
thành luật. Vì chỉ có luật nhà nước chứ
không phải một nghị quyết của một cái
đảng mới được tính là văn bản quy phạm
pháp luật. Nhưng thôi có lẽ tôi sẽ nhắc
đến cái việc này sau. Còn cái bây giờ
tôi muốn nhắc đến á là sau 5 năm á cái
mà thử tiếp cận cách làm của những nước
văn minh mà họ đang làm á là nhiều bộ
sách thì nay đảng cộng sản Việt Nam lại
quay lại với cái mán lợn của họ đó là cả
nước chung một bộ sách. Một số người
được gọi là chuyên gia gì đó nói là điều
này không đồng nghĩa với lại quay lại tư
duy dạy và học phụ thuộc vào sách. Đó là
họ nói mà tôi cho rằng là họ đang biện
hộ cho cái việc đó thôi. Còn thực tế
việc quay lại với một bộ sách thì tức là
đã phụ thuộc vào những gì họ đưa vào
sách rồi. Rõ ràng làm sao mà dạy khắc
sách được vì ông Bộ trưởng Bộ Giáo dục
đã ký rồi mà. Thực ra các bạn ạ, bởi vì
là về cái vấn đề này là nó khá là khác
so với những cái mảng khác. Và đó là lý
do mà lúc nãy ông Phong ông ấy nói là
không quan trọng là vì thế. Bởi vì là
sao? Bởi vì tôi có lắng nghe rất là kỹ
dư luận cũng như là những cái bạn bè của
tôi. Đấy và riêng về cái mảng mà một bộ
sách giáo khoa này này thì tôi lại đang
nghe được những cái ý kiến nó rất là
trái chiều trong dư luận. Đấy. Bởi vì
sao? Bởi vì là có người thì họ ủng hộ
việc là chỉ cần một bộ sách thôi cho nó
đỡ rối đầu, đỡ rắc rối, đỡ khổ. Đấy. Rồi
một bộ sách thì cũng là có thể truyền
lại được cho ví dụ như là anh chị học
trước thì cũng sẽ truyền lại được cho em
hoặc là những cái hộ có
gọi là kinh tế khá giả hơn thì cũng có
thể là nhường cơm sẻ áo cho những trường
hợp còn khó khăn. Thế nhưng ấy sẽ có
những cái ý kiến khác đó là có nhiều phụ
huynh hay là học sinh thì họ cũng ủng hộ
cái việc là có nhiều bộ sách để làm gì
nhỉ? Để cho đương nhiên rồi để cho là
những cái học sinh đó, những người phụ
huynh đó họ có quyền mà họ có quyền được
lựa chọn những cái gì tốt đẹp nhất cho
họ. Có cái điều này này tức là có những
cái luồng dư luận nó trái chiều nhau ấy.
Bởi vì sao? Bởi vì tôi cho rằng ấy là
cái cốt lõi trong cái cách thức giáo dục
của Việt Nam chúng ta đấy là vẫn đang
loanh quanh ở cái việc là đào tạo ra
những cái người thợ giỏi mà thôi. Đấy.
Bởi vì sao? Bởi vì là họ chỉ biết đào
tạo học sinh để biết giải những cái bài
toán khó thay vì là việc đào tạo ra
những cái con người mà biết chủ động để
giải quyết những cái vấn đề gặp phải
trong cuộc sống của chúng ta. Và do cái
khuôn mẫu đào tạo thợ đó cho nên ví dụ
như là khi đứng trước một cái bài toán
khó này, một cái đề lý khó này, đấy một
những cái vấn đề mà theo kiểu là dạng
bài tập về nhà chẳng hạn thì học sinh
Việt Nam chúng ta sẽ có người giải quyết
được giải quyết tốt và thực tế là đã có
nhiều người Việt Nam chúng ta đã đạt
những cái giải cao thậm chí là rất cao ở
đấu trường quốc tế nữa đấy. Thế nhưng mà
khi mà gặp một cái vấn đề gì đó trong
cuộc sống ấy thì là các bạn ấy lại không
thể xử lý được hoặc là các bạn ấy rất là
khó để cho các bạn ấy tự xử lý. Đấy và
tôi cho rằng đó chính là hệ quả của một
cái nền giáo dục đấy mà có lẽ là trong
phạm vi của cái video này thì tôi khó để
có thể lột hết được. Cho nên có lẽ là
tôi sẽ nói riêng về cái vấn đề này ở có
thể là một cái video khác. [âm nhạc]
Quý vị có thể tập trung chỗ này giúp
tôi. Đây là một cái điểm mà tôi nghĩ là
quý vị rất là đáng lưu tâm, đặc biệt là
với cái câu chuyện một cái lợi ích sát
sường của người Việt chúng ta bây giờ.
Bởi vì theo cái nghị quyết về một số cơ
chế tháo gỡ khó khăn thực hiện luật đất
đai mà Quốc hội Việt Nam vừa mới thông
qua cuối năm ngoái đó thì trong trường
hợp chủ đầu tư đã đàm phán được trên 75%
diện tích và hơn 75% người có đất, Hội
đồng nhân dân cấp tỉnh sẽ xem xét thông
qua việc thu hồi phần đất còn lại để
giao cho chủ đầu tư.
Có thể mới nghe qua các bạn có thể chưa
hình dung được mức độ nguy hiểm của nó
và cái điều luật này. Bởi vậy cho nên
tôi phải nói thêm. Tôi nói thế này cho
quý vị hể hình dung ha. [âm nhạc] Việt
Nam chúng ta đã xảy ra nhiều vụ cưỡng
chế đất mà một số vụ gây nên những cái
hậu quả cực kỳ thảm khốc do người dân
không đồng ý việc di dời. Chúng ta có
thể nhìn qua Đồng Tâm Dương Nội, Văn
Giang còn xanh. Riêng ở Sài Gòn thì có
Lộc Hư Thủ Thiêm. Quý vị có thể thấy ờ
chúng ta có thể lên trên Google để
search với những cái tụ khóa như vậy và
kể cả bây giờ có rất rất nhiều người vẫn
còn đang phải dăng băng roll ở trước các
ủy ban nhân dân Hà Nội hoặc là Sài Gòn
để người ta đòi đất. Và quý vị phải hiểu
rằng là cái nỗi đau của người ta là
những cái điều mà chúng ta thật ra rất
là khó để diễn tảh lời. Đó là những cái
từ khóa mà cả ngàn hàng triệu kết quả
trên Google. Bởi vậy đơn giản thôi. Khi
thực hiện đền bù thì có người đồng ý có
người không. Những người không đồng ý có
thể là vì giá chưa hợp lý hoặc đơn giản
họ muốn sống, muốn canh tác trên cái
mảnh đất, mảnh ruộng do ông bà, cha mẹ
để lại nhưng chung quay lại họ có quyền
giữ đất của họ. Ờ nhưng mà bây giờ đó
quý vị với cái luật mà mới đây n với cái
quy định này thì nếu mà chủ đầu tư chỉ
cần thỏa thuận được với 75% cộng một
trường hợp rồi thì gần 25% còn lại người
ta không quan tâm nữa. Tôi ví dụ có 100
người trong một cái khu đất mà người ta
quy hoạch. Bây giờ người ta chỉ cần 75
người ok, còn 25 người còn lại không
đồng ý thì không vấn đề. Chỉ cần cộng
một người thôi là 76 người thôi. Thì 24
người còn lại là coi như vô hiệu đó quý
vị. Quý vị thấy cái sự nguy hiểm chưa?
Có nghĩa là bây giờ đây cho dù là đất ra
ông bà mù mã tổ tiên tôi không quan tâm
nhưng bây giờ nó đang nằm ở trên đất
doanh nghiệp đã thỏa thuận được với 76
người là 76%. Còn 24 người còn lại thôi
kệ tụi mày tao không quan tâm. Bởi vì
luật nó đã quy định là tao có quyền lấy
quý vị. Thì nhà nước họ sẽ cưỡng chế cho
cái doanh nghiệp đó. Quý vị thấy không?
Như vậy là rất là nguy hiểm chắc chắn đó
quý vị. càng ngày rồi sẽ có càng nhiều
những cái tiếng khóc, tiếng than của
người dân của mình trên khắp cả nước.
Tôi nói với quý vị bởi vì những cái
doanh nghiệp sân sau của Việt Nam là
những doanh nghiệp họ làm giàu lên nhờ
đất là chủ yếu. Quý vị có thể coi những
cái tập đoàn lớn nhất cả nước hiện nay
họ giàu vì điều gì? Vì đất quý vị có thể
thấy nói chung là thực sự là tôi cảm
thấy rất là thương cảm cho người Việt
của chúng ta thời đại bây giờ. Tôi thì
tôi không muốn thấy những cái cảnh cượng
chế đất nó lặp lại đâu. Nhưng tiếc đó
chỉ là cái điều mà tôi muốn thôi. Còn về
thực tế cuộc sống thì tôi chỉ sợ tôi và
các bạn sẽ phải thấy một lần nữa và
nhiều lần nữa phải chứng kiến
những cái trường hợp đau lòng đó xảy ra.
Vì trường trường hợp 75% cộng 1 á chỉ là
trường hợp đối với chủ đầu tư tư nhân
thôi. Còn nếu mà dự án của nhà nước á
thì họ còn được cái quyền thu hồi đất để
thực hiện dự án. khu thương mại tự do
trong khu trung tâm tài chính quốc tế ở
bất kỳ đâu và bất kỳ khi nào mà họ muốn
mà không cần phải ai đồng thuận cả chỉ
có họ đồng thuận là được bởi vì cái nghị
quyết và luật đất đai là họ thông qua
như vậy rồi mà
>> thật là đáng tiếc các bạn ạ khi mà người
dân chúng ta cứ phải sống trong một cái
chế độ mà dân chủ không ra dân chủ cộng
hòa chả ra cộng hòa tôi xin xin lỗi là
tôi phải nói như vậy bởi vì sao bởi vì
là người cộng sản Ấy họ rất cuồng tín
cái nguyên tắc mà thiểu số phục tùng đa
số ấy và họ cho rằng à như thế tức là
cái nguyên tắc mà thiểu số bài phục tùng
đa số là cộng hòa được con gì nữa.
Tôi không cho là như vậy. Bởi vì sao?
Bởi vì tôi nhìn nhận cái nguyên tắc đó
của họ. Ờ ơ thì cũng cộng hòa đấy nhưng
mà lại là cái cộng hòa soi chủ nghĩa
Việt Nam cơ. Đấy tức là cái cộng hòa so
chủ nghĩa. Bởi vì sao? Bởi vì là có lẽ
là họ có thể là họ chưa bao giờ được
nghe hoặc là có thể là họ đã được nghe
rồi nhưng mà họ chưa có hiểu rõ lắm về
cái nguyên tắc phủ quyết tuyệt đối. Đấy
tôi đang muốn nói về một cái nguyên tắc
đó là có nguyên tắc phủ quyết tuyệt đối.
Đúng vậy. Bởi vì ngoài nguyên tắc bỏ
phiếu để cho thiểu số phục tông đa số ra
thì trong nhiều trường hợp cá nhân còn
được giữ quyền phủ quyết tuyệt đối nữa.
Thực ra á là cái vấn đề này thật ra nó
đơn giản thôi. Ví dụ như là trong một
tập thể có 100 người chẳng hạn, có 76
người đồng ý về việc ném đa đen chết đi
một cá nhân nào đó đi. Đấy như vậy là
đạt được đa số rồi đúng không nào? Thế
nhưng mà đấy chúng ta chúng ta là những
con người với nhau phải không ạ? Chúng
ta là những con người có học thức chúng
ta không thể nào thực hiện cái việc nem
ra đến chết đó được. Bởi vì sao? Bởi vì
quyền sống là quyền con người cơ bản
nhất ở thế giới văn minh rồi đấy. Đơn
giản vậy thôi. Còn quay lại cái trường
hợp đất đai này thì tôi tiếp tục lấy ví
dụ mà nó cũng đơn giản thôi. Ví dụ như
là trong tră người đó ok có đến 99 người
đồng ý bán đất rồi mà một người ok vâng
đúng rồi chỉ một người thôi nhá họ không
đồng ý thì các ông cứ lấy đất của 99
người đồng ý kia. Ok. Nhưng các ông
không thể nào cưỡng chế đất của cái
người mà họ không đồng ý kia được. Bởi
vì sao? Bởi vì họ có quyền đất đai và đó
cũng là một nhân quyền cơ bản mà các
quốc gia văn minh phải tuân theo. Đây là
tôi đang nói đến các quốc gia văn minh
tuân theo thôi nhá. Thế nhưng mà ở cái
nước mà Cộng hòa này, Cộng hòa soi chỗ
nghĩa đấy thì tiếc thay là là họ lại
không có cái nguyên tắc đó. Đấy và cái
quyền con người là họ quy định rất là
tối thiểu. Họ viết rất là nhiều về quyền
con người. Trong Hiến pháp cái từ quyền
con người cũng lặp lại rất là nhiều. Thế
nhưng mà thật ra ấy cái quy định thực tế
về quyền con người này nó ít lắm. Kể cả
là về vấn đề đất đai cũng thế mà thôi.
Đất đai thì họ quy định là cái gì nhỉ?
Đất đai họ quy định là ôi đất đai là sở
hữu toàn dân do nhà nước thống nhất quản
lý. Đấy, gây dần qua sở hữu cái quái gì
đâu. Đấy, bởi vậy cho nên là về cái
quyền con người nói chung này này và cái
quyền đất đai nói riêng này này. Đấy là
họ không có hiểu rõ lắm đâu. Hoặc là họ
hiểu rất rõ nhưng mà họ cố tình không
hiểu. Cho nên là họ quy định kiểu đấy.
Cuối cùng là người dân chả sở hữu cái gì
cả. Mà một khi mà người dân mà mất quyền
sở hữu đất đai hoặc là mất quyền quyết
định đối với đất đai của họ thì họ cũng
đã mất nhân quyền rồi đấy quý vị ạ.
Chúc quý vị cũng nghe anh Dũng vừa nói
xong. Thì nói chung là chúng ta cũng đã
đi kinh qua những cái câu chuyện về kinh
tế và giáo dục về đất đai ở Việt Nam.
Rồi chúng ta thấy đó cũng cộng hòa nhưng
mà tiếc là đất nước của chúng ta lại là
đất nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt
Nam. Vậy thôi. Vì thời lượng có hạn thì
chúng tôi sẽ cố gắng để trong những cái
video khác chúng tôi sẽ làm nhiều hơn để
có thể phân tích kỹ hơn. Còn ở trong nội
dung video này chúng tôi chỉ có thể nói
tới đó thôi. Cảm ơn quý vị rất nhiều.
Cảm ơn quý vị đã theo dõi nói chết và
tôi là Nguyễn Phong.
Tôi Trần Long Phi,
>> tôi Nguyễn V Trung. Chúc quý vị bình an
và nhiều may mắn trong năm mới.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này thảo luận về những thay đổi luật pháp và chính sách mới ở Việt Nam, có hiệu lực từ năm 2026, bao gồm kinh tế, giáo dục và đất đai. Các tác giả nhấn mạnh rằng việc người dân không hiểu hết các luật mới có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống của họ. Họ tập trung phân tích những khía cạnh tiêu cực của các chính sách này, cho rằng đó là nhiệm vụ của họ để lên tiếng vì lợi ích của người dân, thay vì ca ngợi chính quyền. Trong lĩnh vực kinh tế, video chỉ ra quy định mới về khấu trừ và kê biên tài sản đối với hộ kinh doanh, có thể ảnh hưởng đến tài sản riêng của các thành viên trong hộ, ngay cả khi họ không tham gia kinh doanh. Khuyến nghị được đưa ra là nên đăng ký kinh doanh dưới dạng công ty trách nhiệm hữu hạn để bảo vệ tài sản cá nhân. Về giáo dục, luật mới có đề cập đến việc tăng lương giáo viên nhưng cũng cảnh báo về nguy cơ lạm phát do việc tăng lương thiếu cơ sở kinh tế vững chắc. Việc quay trở lại sử dụng một bộ sách giáo khoa duy nhất cũng được xem là một bước thụt lùi. Cuối cùng, video bàn về luật đất đai mới, cho phép thu hồi đất nếu chủ đầu tư đàm phán được với hơn 75% diện tích và người dân, gây lo ngại về việc mất đất của những người không đồng ý, đặc biệt là khi so sánh với các nguyên tắc bảo vệ quyền tài sản ở các nước văn minh. Video kết luận rằng dù Việt Nam theo chế độ cộng hòa, nhưng cách thức thực thi pháp luật và bảo vệ quyền con người, quyền tài sản còn nhiều bất cập, gây thiệt thòi cho người dân.
Videos recently processed by our community