Chuyện Xứ Thiên Đường Tập 40: Cơ Chế Nịnh
266 segments
vào đi
anh ạ. Em có việc gấp báo cáo anh.
>> Thế có vấn đề gì ạ?
>> Dạ thưa anh, em có việc báo cáo anh về
cái tình hình phản ứng dư luận của ca sĩ
anh Tú được nhặt 96 năm thành lập đảng
á. Vừa qua nó không ổn lắm anh ạ. Dạ dù
đã lên bài tuyên truyền khen ngợi bao
che cho ca sĩ anh Tú ấy anh hết công
suất luôn và tốn rất là nhiều chi phí
nhưng có vẻ nó phản tác dụng đây này cái
lượt dislike trên YouTube ấy nó còn
nhiều gấp ba lần lượt like cơ dụ em đã
cho cái bọn dư luận viên nó vào nó live
bất chấp để mà cân bằng lại nhưng mà có
vẻ không ổn mẹ rách tiệc thế nhỉ anh đã
bảo cái thằng Trung ta thủy rồi có tổ
chức đại hội đại nhạc con mẹ gì đấy thì
cũng Không nên đặt hàng cái thằng Tú nó
như thế. Mẹ mày hát cái bài thưa đảng mà
nịnh bợ như thế thì quá lộ liễu. Mẹ mày.
Anh mày ngồi ở đây Bộ Chính trị tao
ngượng chiến cả người.
>> Ô anh em thấy bài đấy hay thế cơ mà.
Nghe hào hùng quá chứ ạ. Anh em bên dưới
mẹ chúng nó lên đồng khóc sụt sùi à. Mẹ
cái bọn hòa thân như chúng nó ấ mà nó
thấy tao thôi. Nó thấy sếp thôi là nó
khóc sùi bọt mét con mẹ nó rồi. Khóc thế
còn được. Hát như thế hát như thằng Tú
thế tho chủ trương nó lên đồng sướng
quá. Nhưng trả tiền đời khóc thì chả
khóc mẹ nữa.
>> Ơ kìa anh. Anh nói thế anh em nó lại tâm
tư. Anh không thấy hay thật à?
>> Mà hỏi anh thật đấy. Bỏ mẹ nhạc nó gớm
bỏ mẹ ra ai mà lại đi nghe nó ngang phè
phè. Anh chả phải nhạc sĩ nhạc nhẽo con
mẹ gì mà anh còn nghe như đấm vào tai.
Vấn đề là nhạc mình nó nó nó bây giờ nó
không ổn đấy mà nó không còn đất diễn
nữa. Chỉ là phản tác dụng với bọn dân
đen thôi. Anh nghĩ vậy mày xem anh em
cán bộ có ai mặt dày đến mức mà share
cái bài ấy về không? Toàn mấy con văn
công nó bài theo chủ trương theo lệnh
cái bọn nhân sĩ nó chửi như hát hay từ
hôm qua đến giờ như thế thì không biết
nhục cái gì. Hay ho con mẹ gì ở đây? Em
thấy có nịnh gì đâu anh. Đảng cho ta tất
cả như thế ta có nịnh đảng một tí thì có
sao có kêu tên ai đâu mà anh phải lo mà
anh cho em hỏi tí mà tại sao bây giờ
nịnh nó không còn tác dụng như trước nữa
vậy anh? Em thấy ngày xưa mẹ chỉ cần mấy
cái bài như thế này thôi là dân mẹ nó
khóc sốt xui cơ.
>> Đời này có phải như ngày trước đâu em?
Vì ngày trước cái dân chúng nó còn ngu
bỏ mẹ ra ăn thì có ăn thì lấy đâu ra mà
nghệ mới chả thuật sướng mới chả định.
Toàn dốt mới nghe làm theo năng lực
hưởng theo nhu cầu đấy. Người cày có
ruộng là chạy theo đồng tòng quân ngay.
Vậy cái vấn đề là ngày xưa nó chả có
internet không có mạng xã hội không có
thể so sánh được. Chúng nó còn ăn bo
nhiều khi còn bo mà ăn. Thế là cứ nghe
đài phát thanh cả ngày chỉ có một luận
điệu duy nhất đấy. Đảng là Quang Vinh
đấy. Niềm tin sáng ngời chõi lóa. Nghe
một phát là thấy như chân lý ngay. Thế
cái ông nhà thơ gì Tố Hữu đấy viết tiếng
đầu đời con gọi Stalin thế mà dân chúng
nó vỗ tay ầm ầm mẹ mừng rơn nước mắt
chảy xuôi chảy ngược cái vấn đề đấy là
dân lúc đấy chúng ta có biết ông Stalin
là ai đâu cứ nghĩ rằng là cái ông thần
thánh vương nào đấy ban ơn bỏ mẹ nó chứ
khổ vậy chứ không phải à
>> ôi thôi chết ngủ thế cơ hả anh bảo sao
lúc ấy ông Trường Trinh mẹ còn đấu tố
cha mẹ mình cơ ông Chu Văn Biên là còn
xử cả mẹ ruột của mình thật sự đảng ta
tuyên truyền kinh thế anh nhỉ.
>> Không phải dễ lịnh đâu mà. Cái vấn đề
đấy lúc đấy nhá chỉ có một mình đẳng ta
kể chuyện cho dân chúng nó nghe thôi.
Chả có cái nguồn nào khác cả. Bố ai biết
là đảng ta nói đúng hay là nó sai. Bây
giờ ví dụ cái phòng anh đây này, mày địt
mẹ cái cửa vào không cho ánh sáng nào
lọt vào cái phòng này cả. Nó cứ tối om
như vậy xong mày giơ cái cờ đảng lên mày
bảo là chỉ có đảng mới là cái người mang
lại cái nguồn sáng duy nhất. Thế thì nó
chứ bố chúng nó cụ kỵ. Chúng nó còn nghe
mày còn khóc chứ. Mày cứ nghĩ vậy. Dễ
cái gì mà dễ em
>> quá nhỉ. Chúng ta cũng tuyên truyền kinh
phết đấy chứ anh. Cũng 700 tờ báo, 300
kênh truyền hình và hàng nghìn fanpage
của cái bọn dư luận viên và vệ tinh của
chúng nó. Chúng nó định hướng cả ngày
thế cơ mà. Nâng b đảng ta mỗi ngày mỗi
giờ vẫn không ăn thua. Thằng Tú nó cũng
hát đúng mấy cái câu đảng ta quang vinh
như là đạo văn của Tú Hữu thôi mà. Vậy
mà lại bị phản tác dụng.
>> Vấn đề là bây giờ thế giới nó phẳng cho
em ạ. Mày ở Mỹ, tao ở Việt Nam mẹ ba
giây sau là nhìn thấy nhau rồi. Giờ có
muốn bịp chúng nó cũng không bịp được
nữa. Định hướng thì cái định hướng thế
thôi. Ngu dân được đứa nào thì ngu dân
đứa đấy. Mày không thấy chúng nó thả ha
trên mấy cái bài phát biểu của đồng chí
anh em ta sao? Chúng nó chẳng dám nói gì
thêm. Bởi vì cái vấn đề đấy mở mồm ra là
chúng ta cho nó đi chăn kiến cho nên
chúng nó không dám nói. Nhưng mà nghịch
một cái đấy là chúng nó đang đói thối
mồm ra. Mày cho cái thằng Văn Công anh
Tú nó đứng trên sân khấu nó hát Đảng
Quang Vinh soi sáng con đường thì khách
được châu ngư chúng nó chúng nó cay là
đúng rồi.
>> Vâng em hiểu rồi. Ý là dân chúng nó nghĩ
á đảng làm anh như cứt thế mà thằng Tú
nó lên nó nịnh được. Thay vì chửi đảng
thì sợ bị bắt thì chúng nó quay qua
chúng nó chửi thằng Tú cho thỏa mãn đúng
không anh? Chứ còn gì nữa. Cái dòng nhạc
nịnh đây á mà thấy vậy đấy chứ khó hát
đấy. Hát mà không đúng hoàn cảnh là xúc
phạm dòng nhạc này đấy. Không phải đơn
giản đâu. Tầm mà tố hữu đấy mà sinh ra
cái thời này thì chỉ có đi bốc vác thôi.
Ngày xưa đấy, dân chúng nó đói thối mồm
nhưng mà chúng nó không biết là mình đói
sao đâu. Thì mày hát cái gì cũng được,
mày nịnh ai cũng được, mày nịnh Stalin,
mày nịnh Mao Trạch Đông chả ai quan tâm.
Mẹ chúng nó cứ biết là đầ đồng người cày
có ruộng đi theo làm theo năng lực hưởng
theo nhu cầu thôi chứ bây giờ chúng nó
đói nhưng mà chúng nó biết rất rõ là
mình đang bị đảng làm cho đói. Thế thì
mày càng nịnh đảng thì chúng nó càng
cay, chúng nó càng cáu vậy thôi.
>> Nhưng mà chúng nó có làm gì được đâu hả
anh? Thằng nào lố quá thì mình bắt chúng
nó lại. Em vừa cho bắt cái con Hồng Thái
Hoàng đấy anh. Thế mày không thấy gì đấy
sai sai hả em? Dạ sai gì ạ? Cái thằng
ngu này nữa mẹ mày. Thế mày bắt cái con
Hồng Thái Hoàng thì mày đã khẳng định
rằng là cái đảng của ta còn đạo lý gì để
nói chuyện với bọn dân đen súng nó nữa
đúng không? Thế bây giờ chỉ còn biết mẹ
dùng súng ống và nhà tù thôi. Mẹ mày
đúng là chúng nó không bật được nhưng mà
nhà tù nào mà chứa hết nổi cái bọn dân
đen đây thì mình cứ cho bắt vài đứa ră
đe còn lại tự động chúng nó cục đuôi hết
đấy mà anh. Và lại chúng nó sợ chúng nó
câm mồm hết thôi. Ta vẫn cứ ổn định và
phát triển. Thế mày đang cho rằng là tao
ổn định thật hả em?
Thế phải bỏ tiền ra nuôi cái đám cẩu nô
tài dư luận viên làm gì?
Nuôi chúng nó lên bịt mõm dân để làm cái
gì? Mẹ mày tiền không cả đấy. Cái bọn nó
mất dậy như thế đấy nhưng mà vẫn phải
dùng chúng nó để mà ổn định. Ổn định là
ổn định cái gì? Cái bài thưa đảng mà
không thấy à? Chúng nó dislike các kiểu.
Nhân sĩ tri thức chúng nó chửi như hát
hay. Dân hùa theo chửi thằng Tú mẹ mày.
Mày tưởng chúng nó chửi thằng Tú đấy à?
Có đâu.
>> Thì dân nó đang chửi thằng Tú cơ mà. Anh
ý anh là sao ạ? Ngu gì mà ngu thế? Em
dạy mãi không khôn. Dân chúng nó đấy
đang tát thẳng vào mặt của đảng ta đấy.
Tát thẳng vào mặt của cái hệ thống này
đang nuôi béo chúng mày đấy. Thế mà
chúng mày vẫn còn ngu còn chưa biết à?
Nhưng mà thằng Tú nó chỉ là một thằng
văn công đứng sau nó là đảng thôi mà.
Anh chửi nó thì liên quan gì đến mình? Ơ
thằng này giải thích đến thế rồi vẫn
ngu. Thằng Tú nó là cái loa nịnh đảng
cho một số thằng làm cái nhạc hội đấy
chứ có phải thằng Tú nó thích định đâu.
Hiểu chưa? Nó làm theo đặt hàng. Những
cái thằng mà nịnh đảng đấy là nó đặt
hàng thằng Tú nịnh đảng nịnh cái hệ
thống nuôi dưỡng chúng nó, nuôi béo
chúng nó. Thế là khi người ta chửi thằng
Tú đấy, tức là người ta chửi những cái
thứ mà thằng Tú nó hát bài đấy để đại
diện cho. Hiểu chưa?
>> Vâng, em hiểu rồi ạ. Tức là dân nó chửi
bài hát nhưng trong đầu nó là đang chửi
đảng ta phải không anh? Thông minh ra
rồi đấy. Nó rõ 111 như 1 c 1 bằ 2 đấy mà
hỏi cái gì nữa em?
>> Dạ vâng anh anh minh quá. Thế nhưng tại
sao cái thằng Tú này nó lại dám nhận cái
đơn đặt hàng của mấy tay đẳng viên nhà
ta thế anh? Giờ dân chúng nó mẹ chửi như
hát hay mẹ cái thằng này nữa anh mới
khen thông minh xong giờ lại ngu rồi là
sao? Dân chúng nó chửi nhưng dân có cho
tiền thằng Tú không? Thế nhưng đảng cho
tiền thằng Tú cho tiền nó. Đã vậy nhá.
Sau này con đường văn công của nó phải
gọi là thênh thang quan lộ em ạ. Thích
hát cái gì thì hát, thích sâu nào thì có
sâu đấy. Cứ vậy mà tiến lên con đường
nghệ thuật rồi bắt đầu nhá. Nghệ sĩ ưu
tú rồi nghệ sĩ nhân dân. Sau này cứ thế
lại trở thành cục trưởng hay cục phó cục
nghệ thuật biểu diễn. Đấy, nắm quyền
sinh sát trong tay cái đám văn công còn
lại đấy. Lúc này nhá, cái đám văn công
còn lại đấy, muốn hát cái gì thì phải
qua kiểm duyệt của nó. Tích tụ quyền lực
là tích tụ như thế. Khi tích tụ đã xong
đấy là bắt đầu bật cái cơ chế ngồi tại
chỗ để cái bọn văn công còn lại mà phục
vụ. Hiểu chưa?
>> Ôi giời ơi, hay quá anh ạ. Một vòng tuần
hoàn anh nhỉ. Anh cán bộ ở dưới ấy thì
lại đi lệnh anh cán bộ ở trên. Mà xong
anh cán bộ ở trên ấy lại đi nịnh anh cán
bộ ở cao hơn nữa. Thế là cả bộ máy mẹ
thi nhau nịnh. Nịnh xong lại ra tiền. Ra
tiền xong lại đi nịnh. Đi nịnh là được
thêm quyền. Mà khi có quyền xong ấy là
được nịnh lại. Đúng là hệ thống của đàng
ta thật là thiên tài. Chả mấy chốc mà
đưa dân ta lên trên đường ấy anh ạ. Cái
đấy đấy nó gọi là cơ chế phát triển tuần
hoàn khép kín không qua đối lưu. Cơ chế
phát triển tuần hoàn khép kín
không qua đối lưu
chưa? Nó rất là sáng tạo. Nịnh một cách
rất là nhân văn, rất là sáng tạo. Không
những thế nó còn rất là văn minh. Cái
quan trọng ấ vẫn là phục vụ lễ của nhân
dân trên hết. Hiểu chưa ạ?
>> Dạ vâng. Chả mấy chốc mà dân ta bước vào
kể nguyên vươn mình anh ạ. Bây giờ đang
vươn đây còn gì nữa em. Thôi anh nghỉ
ngơi mày kiếm cho anh hai con bé sinh
viên nó qua nó đấm bóp cho anh. Anh mỏi
ngửi quá. Chú coi sắp xếp dư luận sao
cho nó xong cái đại hội đi nhá. Đi đi.
Dạ vâng. Em cho chúng nó triển khai rồi
anh yên tâm ạ. Em xin phép nha anh.
Thế hóa ra cái cơ chế này nó nịnh nhau
để mà sống à.
Thế thì khác thì đi đại tiện xong rồi tự
ngửi luôn nhỉ? Lạ thật.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này thảo luận về sự thay đổi trong cách tuyên truyền và phản ứng của công chúng đối với các bài hát ca ngợi Đảng. Ban đầu, việc ca ngợi Đảng trong các bài hát được cho là hiệu quả vì dân chúng còn thiếu thông tin và dễ tin vào những gì được nghe qua đài phát thanh. Tuy nhiên, trong thời đại internet và mạng xã hội, thông tin đa chiều khiến công chúng trở nên tỉnh táo hơn, nhận ra sự khác biệt giữa lời ca nịnh bợ và thực tế cuộc sống. Bài hát của ca sĩ Anh Tú với nội dung ca ngợi Đảng đã nhận về nhiều lượt dislike, cho thấy sự phản tác dụng của tuyên truyền này. Cuộc thảo luận cũng chỉ ra rằng, việc chửi bới ca sĩ Anh Tú thực chất là cách công chúng bày tỏ sự bất mãn với Đảng và hệ thống. Hơn nữa, cơ chế trong hệ thống được mô tả là một vòng tuần hoàn của việc nịnh bợ lẫn nhau để thăng tiến, từ đó tạo ra quyền lực và duy trì sự ổn định bằng cách kiểm soát thông tin và đàn áp bất đồng.
Videos recently processed by our community