Người Việt Thương Người Việt
174 segments
Xin chào tất cả các bạn. Tôi là Trần
Long Phi và bữa nay tôi làm cái video
này để tâm sự với các bạn. Những người
đang coi cái video clip này, những người
đã đồng hành và ủng hộ chúng tôi cho cái
tiến trình dân chủ rằng chúng ta không
hề cô đơ như chúng ta đã tưởng. Chắc các
bạn cũng biết rồi. Tôi thì tôi đi tu
nghiệp năm 2018
vì xuống đường biểu tình phản đối luật
đặt khu và luật an ninh mạng. Thì lúc đó
tôi tuổi và năm 2024 thì tôi đi tu
nghiệp về. Tôi muốn kể để các bạn cảm
nhận tốt hơn rằng đi tu nghiệp thực ra
nó không có cái gì đáng sợ cả. Nhiều
người cứ nghĩ đi tù là khổ mà nó thật sự
nó khổ thiệt. Thật ra lo lắng lớn nhất
nó không phải là nằm ở những cái năm
tháng mà mình bị ừ ở trong tù mà là
khoảng khắc sau khi mình ra tù. Đau đớn
lớn nhất của một người tù chính trị là
khoảng khắc mà họ dằn xé nội tâm sau khi
mà ra tù. Ra tù rồi còn tiếp tục hay là
không. Nếu im lặng thì làm gì được tiếp,
chấp nhận được hay không? Cam chịu được
hay không, yên phận được hay không? Nó
rất nhiều cái câu hỏi nó chạy trong đầu
và nó xuất hiện ờ để mình tự hỏi, tự trả
lời. Tôi cũng vậy thôi. Nhưng có lẽ tôi
còn may mắn hơn những anh chị là tôi còn
trẻ, còn thanh xuân. Và rồi tôi đi tiếp
chứ bây giờ bắt tôi im lặng để mà sống
yên ở nhà coi như là không biết gì về
thời cuộc thì cái cảm giác như là mình
chết ngay khi đang còn sống vậy. Có
những câu nói mà tôi chắc chắn rằng
nhiều anh chị tụ nhân chính trị đều phải
gặp phải từ gia đình. Đó là ra tù rồi có
sống yên được không?
Ờ thôi yên đi, đừng có làm gì nữa mà
chưa đủ thiệt thòi, chưa đủ khổ sở hay
sao rồi em làm vậy thì làm gì được tụi
nó, cháu làm sao được tụi nó, đừng có
làm mấy cái tàu lao nữa. Kiểu kiểu như
vậy. Thưa thật là
tôi chỉ biết im lặng thôi chứ biết nói
gì bây giờ. Có những thứ mà nếu mà mình
giải thích được cho người thân á thì nó
đã không còn là cái niềm tin nữa. Nói
chung là những cái câu nói trên nó cũng
đều xuất phát từ tình thương, tình yêu
của gia đình dành cho chính mình thôi.
Tôi biết có nhiều người cho rằng cái con
đường này nó hơi bớt khả thi. Nó là con
đường của sự cô độc, của sự lạc lỏng của
vài cá nhân chống lại cả một cái hệ
thống nó quá lớn đi. Nhưng tôi thì cho
rằng đó là sự thật hoàn toàn ngược lại.
Tôi không có đơn như các bạn nghĩ và anh
em tôi cũng vậy, kể cả các bạn cũng vậy.
Chúng ta vẫn đang nhìn nhau đó thôi,
không cần phải gọi điện hay là một cái
ôm hay là một cái bắt tay gì cả. Đôi khi
chỉ là một cái bình luận, một cái dòng
tin nhắn, một cái clip cũng đủ cảm nhận
rằng à chúng ta không hề có rơi. Có đôi
khi những lời nói những hành động ngày
hôm nay á nó chưa trả lời được cái tương
lai khi nào tới nhưng chắc chắn nó đang
là năng lượng để cho chúng ta dịch
chuyển tới tương lai. Bởi vì dân chủ hóa
là xu hướng tất yếu phải diễn ra cho dù
có còn chúng ta hay là không. Vậy thì
mắt mớ gì chúng ta không hành động. Bởi
ta không hành động bây giờ thì là con
cháu chúng ta là phải gánh cái hậu quả
trực tiếp đó. Tôi thì tôi chưa bao giờ
hứa hẹn tương lai cho ai cả nhưng tôi
hứa hẹn tương lai cho chính tôi. Tôi
luôn tụ nhủ rằng là cùng lắm thì mình
lót đường cho mấy đứa nhỏ nó đi thôi.
Đôi khi chỉ vậy thì tôi lại có thêm
những cái động lực để mình bước tiếp. Vì
chính những cái điều mà tự nhủ nhỏ nhặt
như vậy á thì những người khác khi mà
chạm được đến cái năng lượng của tụi tôi
cũng sẽ cảm thấy mình nó không cô rộc
giữa cái dòng nước ngược này. Mà các bạn
tin tôi đi, chắc chắn nó sẽ thành công.
Các bạn có để ý không? Khi mà mình nhìn
thấy ai đó trên mạng cùng quan điểm với
mình, dù chả quen biết gì nhưng mà chỉ
cần nhìn nhau là hiểu. Cả hai đều đang
mang trong lòng cùng một cái câu hỏi về
cái đất nước này.
Chính trị đối với tôi nó không nằm ở cái
điều gì xa vời đâu mà nằm ở những cái
kết nối rất là nhỏ. Như vậy thứ liên kết
vô hình nhưng nó bền bỉ, không cần chứng
minh mà nó vẫn tồn tại. Nếu như anh chị
cô chú đi trước á không miệt mài giữ lửa
thì ngày hôm nay làm gì? Có những thằng
như anh em chúng tôi nói tới đây thì cho
tôi xin gửi lời cảm ơn đến họ. Những
người đàn anh, những chú, những bác, họ
là những chiến sĩ không cầm súng và họ
là một chiến binh.
Tôi cảm thấy rất là may mắn trong cái
hành trình này vì tôi có anh em bên
cạnh, có anh Phong, có anh Dũng là những
người anh mà luôn truyền cho tôi những
cái cảm hứng, truyền cho tôi kiến thức,
truyền cho tôi năng lượng tích cực để mà
bước tiếp. Không những vậy, tôi học được
rất là nhiều thứ từ các anh. Ngược lại
thì tôi đem lại cho các anh một cái đứa
em đầy sức trẻ và vô tư lự. Kể tới anh
Dũng, anh Phong thì tôi cũng phải nhắc
tới ông anh cùng vụ của tôi đó là anh
Huỳnh Đức Thanh Bình. Giờ thì anh vẫn
còn đang ở trong tù
nhưng tôi biết cái tánh của ảnh và tôi
đoán được chắc là cái tương lai mà sau
khi ảnh ra tù ảnh sẽ như thế nào luôn á.
Và hiện tại thì tôi sẽ cố gắng thêm để
làm thay luôn cái phần của ảnh. Tôi và
anh em phải tiếp tục đứng vững để cái sự
hy sinh của các thế hệ cha ông mình nó
không trở nên vô nghĩa. Người ta hay hỏi
anh em tụi tôi rằng làm vậy có đáng
không? Có hy vọng gì không? Có chắc
thắng không? Nhưng thật lòng mà nói tôi
không quan tâm tới mấy cái điều mấy cái
câu hỏi đó lắm. Vì khi đã lựa chọn đi
trên cái con đường này á thì nó không
còn là câu chuyện mà thắng hay là thua
nữa mà vấn đề là mình có còn tôn trọng
chính bản thân mình hay không. Thôi tôi
muốn nói với những người mà đang nghe,
đặc biệt là những người mà đang còn im
lặng rằng cái sự im lặng của các bạn nó
không làm cho các bạn nhỏ bé đi nếu mà
các bạn vẫn còn biết trăn trở cho quê
hương mình. Và sự lên tiếng của chúng
tôi nó cũng không làm cho chúng tôi dũng
cảm hơn hay là to lớn hơn gì cả. Chúng
ta chỉ đang đứng ở một cái vị trí khác
nhau trong cùng một cái không gian này
thôi. Và điều quan trọng nhất bây giờ á
là không phải ai nói to hơn mà là ai giữ
được cái ngọn lửa bên trong mình lâu
hơn. để đợi ngày mai tới. Nếu hôm nay
các bạn chưa thể bước ra, hãy giữ lấy
cái sự tử tế và sự tỉnh táo của mình vì
chính những điều đó là nền móng cho ngày
mai của đất nước chúng ta. Và nếu như
bạn bước ra rồi thì hãy nhớ rằng bạn
không hề đơn độc. Chúng ta vẫn luôn ở
đây, vẫn luôn là người Việt, vẫn hiểu,
vẫn lắng nghe và vẫn luôn tin rằng những
con người nhỏ bé đó không biết bỏ cuộc
ngày hôm nay sẽ cộng hưởng thành một cái
sức mạnh, sức lây chuyển quyền lực vào
một ngày nắng lên. Thế hệ của chúng ta
phải cố gắng gìn giữ được cái ý chí, giữ
được tình người và không bỏ rơi nhau
trên cái con đường này. Như vậy là đủ để
tiếp thêm lửa cho nhau và bước tiếp. Cảm
ơn các bạn đã lắng nghe tới đây. Thật sự
nắng sắp lên rồi đó anh em. Và ta hãy
nhắc nhau nghe rằng người Việt thương
người Việt và tôi là Trần Long Phi đến
từ nói hay chết.
Đ
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Trong video này, Trần Long Phi chia sẻ về trải nghiệm đi tù và những suy nghĩ sau khi ra tù. Anh nhấn mạnh rằng nỗi sợ lớn nhất không phải là ở trong tù mà là những đấu tranh nội tâm sau khi ra tù, về việc có nên tiếp tục con đường đấu tranh hay im lặng. Phi thừa nhận sự lo lắng từ gia đình nhưng khẳng định anh không thể im lặng vì cảm giác như chết khi còn sống. Anh tin rằng dù con đường này cô độc, cá nhân chống lại hệ thống lớn, nhưng thực tế không phải vậy, vì có sự kết nối vô hình giữa những người cùng chí hướng. Anh cũng gửi lời cảm ơn đến thế hệ đi trước đã giữ lửa cho phong trào dân chủ và nhắc đến những người anh em bên cạnh đã truyền cảm hứng. Phi cho rằng việc đấu tranh không quan trọng thắng thua mà là tôn trọng bản thân. Anh nhắn nhủ những người đang im lặng rằng sự trăn trở cho quê hương là quan trọng, và những người đã lên tiếng không hề to lớn hơn ai. Anh kêu gọi giữ gìn ngọn lửa bên trong, tử tế, tỉnh táo và không bỏ rơi nhau trên con đường hướng tới một tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước.
Videos recently processed by our community