Việt Kiều culi NewZealand đổ nước sôi kính xe, than cuộc sống cực khổ xứ người
556 segments
Xin chào các bạn. Mấy bữa nay cộng đồng
mạng người ta bàn tán về bài viết này
quá. Lại bắt đầu cái văn vở chê tư bản,
chê nước ngoài, chê các nước phương tây,
vỡ mộng đổi đời ở New Zealand của một
gia đình Việt. Câu chuyện này kể về một
gia đình người Việt Nam, trong đó nhân
vật chính là chị Hằng, 44 tuổi. Bởi vì
làm ăn thất thoát tại Việt Nam cho nên
đi sang New Zealand để làm lại cuộc đời.
Nhưng mà đời không như mơ theo như báo
Viet Nam Express người ta viết cho nên
anh chị đã đi về trở lại Việt Nam làm
lại cuộc đời. Đó rốt cuộc cái bài báo
này ra đời để làm cái gì? Cuộc đời đau
đớn khổ sở của người ta. Thất bại một
lần ở Việt Nam xong rồi đi sang New
Zealand thất bại lần thứ hai xong rồi đi
về tiếp. Rồi rốt cuộc làm cái gì ở Việt
Nam để mà bớt thất bại? Đau đớn là như
thế nhưng mà câu chuyện của họ đã trở
thành một cái chủ đề để mà Vietnam
Express có để mà đăng lên để mà tô vẽ
một cái bức tranh rằng là cuộc sống bên
nước ngoài nó cũng khổ lắm không có
sướng đâu. Đấy mục đích là như vậy các
bạn nhá. Bây giờ mình sẽ đọc bài này cho
các bạn nghe. Vừa đọc vừa phân tích vừa
phản biện. Bán tài sản để sang New
Zealand làm việc. Vợ chồng chị Hằng nhận
ra thu nhập ở xứ người không cao nhưng
mình kỳ vọng và quyết định về nước làm
lại từ đầu.
Đây chị Hằng đây nhá. Cho các bạn coi
mặt chị Hằng đây nhá. Chị
ông nhân như chúng ta thôi. Kiếp Cyly
không bao giờ thoát được. 4:00 sáng ở
thành phố Auckland, chị Thúy Hằng bắt
đầu lái xe đi làm. Vào một số ngày mùa
đông, nhiệt độ ban đêm xuống 0 độ, chị
phải đổ nước ấm lên kính xe để làm tan
lớp băng mỏng rồi mới ra đường. Trong 20
phút lái xe đến công ty, người phụ nữ 44
tuổi thấy sống mũi cay xè đó. Viết văn y
chang như cái thời tiểu học viết vậy á.
Tôi thấy mình như thân cò nhưng phải
chấp nhận vì đã chọn con đường này. Chị
kể khổ nhờ đi làm lái xe buổi sáng thôi
mà cũng than khổ ta lạy luôn. Bấy nhiêu
đã than khổ rồi các bạn. Đấy thì qua đây
có hai cái chi tiết các bạn nhá. Chi
tiết thứ nhất là thành phố ở Oland tuyết
rơi ban đêm xuống không đổ đến mức mà
băng đóng trên cửa kính. Chi tiết thứ
hai là dùng nước ấm để mà đổ lên kính xe
để làm tan lớp băng mỏng. Hai chi tiết
này rất là su, tức là rất là khả nghi
đáng ngờ. Thì dân tình ở trên Facebook
người ta có điều tra là như sau. Đó là
New Zealand đã rất nhiều năm nay không
còn tuyết rơi nữa. Mình cũng ngạc nhiên
á, mình cũng không biết gì nhiều về New
Zealand lắm. Thành phố Aleand, New
Zealand rất là có tuyết rơi. Này là nói
móc đó các bạn. Lần cuối cùng tuyết rơi
ở thành phố Aleand, New Zealand là vào
năm 2011. tức là cách đây 15 năm trước.
Trước đó là năm 1939. Điều nữa là không
có ai đổ nước sôi lên kính xe bị đóng
băng vì thay đổi nhiệt độ nhanh chóng sẽ
gây vỡ kính. Phóng viên giống như học
lớp 3, khai lớp 7 đi viết báo Viet Nam
Express, địa lý cũng không biết, khoa
học tự nhiên cũng không thông. Ban biên
tập chắc cũng trả kiến thức cho cô giáo
hết rồi. Thì đây là câu trả lời bằng AI
nhá. Tuyệt đối không dội nước sôi lên
kính xe bị đóng băng. Sự thay đổi nhiệt
độ đột ngột từ cực lạnh sang cực nóng sẽ
gây sốc nhiệt, chiếc kính chắn gió sẽ bị
nứt, vỡ vụn hoặc hỏng nghiêm trọng. Thay
đó, hãy dùng nước ấm hoặc là dung dịch
rã đông chuyên dụng hoặc là bật sưởi xe.
Chi tiết thứ hai nhé, tuyết rơi tại
thành phố Aand, New Zealand là cực kỳ
hiếm gặp. Hầu như không xảy ra trong
điều kiện bình thường do khí hậu ôn hòa.
Lần nhất tuyết rơi là vào tháng 8 năm
2011 và trước đó là năm 1939. Đây chỉ là
cái thông tin trả lời bằng AI nhé. Nhưng
mà các bạn xác thực thử xem là đúng là
New Zealand là tuyết rơi hiếm hay không.
Bạn nào ở New Zealand trả lời giùm mình
nhá. Đấy. Thành phố ở đảo Bắc New
Zealand rất hiếm khi có tuyết rơi. Hầu
như không có tuyết, chỉ có lạnh và mưa
nhiều. Cái chi tiết lạ ở đây là nhá. Tại
sao cái trang báo Viet Nam Express này á
khi đăng lên Facebook thì họ nói là nước
sôi nhưng mà cái bài ở gốc ở trên cái
trang của họ thì họ nói là nước ấm. Cái
chỗ này nè. Chắc là họ sửa lại bởi vì
nghe nó mắc cười quá, nghe nó lừa đảo
quá. Một cái trang web là sửa được cái
nội dung rất là dễ thôi. Dùng từ nước
sôi thì nó thành nó sai với sự thật. Đổ
nước sôi lên là nó sẽ bể kính mất cho
nên phải dùng nước ấm. Rồi mình đọc tiếp
bài viết của Viet Nam Express nhé. Nhịp
sống này kéo dài gần 3 năm kể từ ngày
gia đình chị quyết định bán hết tài sản
nhà cửa rời Việt Nam sang New Zealand
theo diện visa lao động. Đọc đến đây là
mình đã ngửi thấy mùi nó lộ liễu rồi các
bạn. Tức là cái gia đình chị này á đã ở
New Zealand được 3 năm xong rồi quyết
định đi về lại nước. Tại sao nó lại tròn
trịa 3 năm các bạn? Theo như mình tìm
hiểu trên clot thì cái loại visa của
chồng chị này đi qua xong rồi bảo lãnh
ca gia đình ấy, đó là cái visa AGSCO.
Visa gì mà tên dài rồi khó nhớ khiếp
thật ấy. Thì cái loại visa này á nó được
chia ra làm năm cấp bậc. Thì cấp bậc thứ
nhất và thứ ba là cái kỹ năng công việc
cần cái trình độ cao các bạn sẽ ở được 5
năm. Còn cái kỹ năng thấp hơn bậc 4 đến
năm là các bạn chỉ ở được 3 năm mà thôi.
Ban đầu là nó ở được 5 năm xong rồi
người ta đổi luật giảm xuống còn có 3
năm thôi từ năm 2024. Đấy tức là sao?
Tại sao cái thời điểm gia đình này đi về
để mà viết một cái bài báo lên mị dân mị
thiên hạ là cũng là cái thời điểm visa
anh chị này hết hạn vậy?
Thế còn thấy không? Rốt cuộc là cái gia
đình này đi về bởi vì visa hết hạn. Đơn
giản như thế rồi các bạn. đi về bởi vì
đơn thuần visa không còn nữa chứ nếu mà
visa mà còn là họ vẫn còn ở tiếp ở New
Zealand chứ không có về. Đơn giản là như
vậy các bạn. Qua đó là nó lộ liễu đến
mức độ như thế rồi. Nói láo mà không
liền da non. Chị Thúy Hằng 44 tuổi ăn
bữa trưa ở công ty tại thành phố Ole
tháng 1 n 2026. Trước khi xuất ngoại chị
Hằng làm trong ngành xuất nhập khẩu. Còn
anh Thực chồng chị là quản lý thu mua
kiêm phiên dịch tại cửa khẩu quốc tế Lào
Cai. Năm 2018 họ dồn vốn liếng mở nhà
hàng nhưng dịch Covid-19 ập đến khiến
kinh doanh đình đốn. Chi phí mặt bằng và
vận hành 150 triệu đồng mỗi tháng khiến
họ rơi vào cảnh nợ nần sau hai năm nuôi
hy vọng làm lại cuộc đời. Anh thực chị
Hằng bán ô tô và căn chung cư ở Đông
Anh, Hà Nội để trang trải nợ nần và lấy
vốn đi xa. Tháng năm 2023 người chồng
lên đường. Hai tháng sau, chị Hằng bay
sang vào tháng tám cùng năm. Họ đón cả
bốn con qua. Nhưng khi đặt chân đến xứ
người thực tế không như những gì họ tính
toán. Vào xưởng anh thực là thợ học việc
với mức lương thực nhận là 23 New
Zealand dollar, tức là 23 đô New
Zealand. Hơn thế điều kiện của visa AEWV
là cái visa hồi nãy mình cho các bạn coi
đó. Yêu cầu người lao động chỉ được làm
việc cho doanh nghiệp được đã bảo lãnh.
Việc ra ngoài làm thêm là bớ hợp pháp.
Đúng rồi, giống như visa ở Nhật Bản
thôi. Do công ty thiếu việc giờ làm của
anh thực bị cắt giảm tại New Zealand,
tiền lương được tính theo tuần. Đồng
nghĩa các loại hóa đơn cũng phải thanh
toán hàng tuần thì có gì đâu. Tiền lương
được tính theo tuần là quá tốt rồi. Để
mà có cái tiền ăn hàng ngày dễ tính toán
chi tiêu hơn. Còn tiền lương hàng tháng
á là đôi lúc á không biết cách tính toán
chi tiêu là các bạn xài hết tiền đói móp
mỏ phải đợi đến tháng sau mới có lương
được. Trả theo tuần là tốt rồi đó. chứ
không phải là điều dở hay điều xấu đâu.
Nhiều thời điểm tiền lương đổ về tài
khoản chỉ khoảng 700 New Zealand đô la.
Nhiều rồi còn gì nữa. Dĩ nhiên mức sống
đó nó cao. Mỗi tuần 700 New Zealand đô
la. Trong khi đó giá thuê nhà trung bình
tại thành phố đất đó bậc nhất như lền
khoảng 630 New Zealand đô la mỗi tuần.
Viết cái tờ báo mà nó mị dân kinh khủng
nhá. Nó lấy cái tiền lương của gia đình
chị này một tuần là 700 New Zealand đô
la. Xong rồi nó lấy mức lương giá thuê
trung bình. Tức là sao? Cái thông tin
của một nơi khác. Tại sao nó không lấy
cái giá nhà thuê của gia đình chị này
luôn? Giá nhà thuê trung bình là 630 đô
mỗi tuần. Đâu phải có nghĩa là cái giá
thuê nhà của chị này là 630 đô mỗi tuần
đâu. Có thể gia đình chị ấy thuê nhà rẻ
hơn thì sao? Có 200 đô mỗi tuần thôi thì
sao? Có chứ. Người dân bản địa thì người
ta sẽ ở cái giá nhà thuê cao hơn cho nên
cái số liệu thống kê trung bình nó cao.
Còn người mà nhập cư như chị này á cần
gì phải ở nhà 630 đô mỗi tuần. Rốt cuộc
là nhà chị này ở bao nhiêu đô mỗi tuần?
Nói coi tự nhiên mà đi lấy cái số liệu
của người khác để mà đắp vào. Chị Hằng
cũng nếm bùi thất bại khi kế hoạch ra
chợ mở sạp buôn bán đổ bể vì mù mờ luật
bản địa. Chị xoay sang xin việc thời vụ
như mổ sò dọn dẹp phụ pha chế nước. Sau
gần một năm, chị xin vào được dây chuyền
sản xuất đồ ăn hàng không để bù đắp
khoảng thâm hụt tài chính của chồng.
Người vợ làm việc 6 ngày mỗi tuần từ
4:30 đến 15:00 chiều. Tốt rồi. 4:00 sáng
đến 15:00 chiều về 15:00 chiều là tính
ra là mỗi ngày 15 - 4 là 11 tiếng rưỡi
trừ đi 1 tiếng nghỉ là 10 tiếng rưỡi trừ
đi thời gian đi lại n là 9 tiếng rưỡi.
Tức là làm việc có 9 tiếng rưỡi mỗi ngày
thôi là cũng tương đương rồi cái thời
gian lao động ở nước khác rồi. Ở Việt
Nam cũng vậy thôi. Đòi cái gì nữa. Ở
Việt Nam kinh doanh mà làm bục mặt thứ
bảy chủ nhật mà cũng phải làm việc để mà
tính toán thuế má trả tiền mặt bằng công
nhân. Mà lẽ vậy là còn lỗ vốn mà chỏng
vó mới đi sang đây làm có cái gì đâu mà
khó gì đâu mà khổ ráng mà chịu đựng đi.
Các con bước qua tuổi 16 cũng phải đi
làm thêm để kiếm tiền phụ gia đình. Trời
ơi là trời. Bắt trẻ con mà 16 tuổi mà đi
làm luôn các bạn. Khổ nói chung là người
Việt Nam nó khổ khổ vô cùng. Tình cảnh
của gia đình chị Hằng là một lát cắt
trong bức tranh về sự chật vật của cộng
đồng người Việt nhập cư ở New Zealand.
Theo dữ liệu điều tra dân số năm 2023,
quốc gia này có hơn 14.000 người gốc
Việt. Khiếp thật, đi đâu có người Việt
dù thuộc nhóm dân cư có tuổi trung vị
30, thu nhập cá nhân của họ chỉ đạt
38.000 New Zealand đô la một năm. Trời
đất ơi là trời. Trời ơi là trời. Sao
thấp dữ vậy trờ? Mới tương đương với
lương Nhật Bản rồi. New Zealand là một
nước Châu Âu đúng không? Mà 38.000 New
Zealand đô la là coi như tương đương với
lương của Nhật Bản rồi. Mà với cái mức
sống của New Zealand là coi như thất bại
rồi các bạn. Xong thấp hơn đáng kể so
với mức trung bình 66.000 đến 80.000 đô
la New Zealand. Tỷ lệ sở hữu nhà ở mức
39% trong khi trung bình là 66%. Trong
giai đoạn 2023 đến 2024, Ủy ban nhân
quyền New Zealand đã liên tục cảnh báo
về sự lạm dụng visa AEWV,
nhiều giao lao động, nộp hàng chục nghìn
đô la cho môi giới nhưng sang đến nơi
lại không có việc làm, thử việc không
lương hoặc bị trục xuất khi các công ty
ma phá sản. Bức tranh kinh tế xã hội New
Zealand giai đoạn 23 đến 25 cũng có
nhiều biến động tiêu cực theo số liệu
của cơ quan thống kê quốc gia Stat New
Zealand. Cái này mình tìm hiểu kỹ một
chút thì chắc là nó lòi ra cái sự lấp
liếm số liệu này thôi. Báo Viet Nam
Express thì đừng có tin các bạn. Nó
thường hay là sử dụng cái số liệu mà
theo cái định hướng của tụi nó lắm. Tức
là số liệu nó một đằng nhưng mà nó lấy
cái số liệu đó để làm một nẻo. Mặc dù là
có con số đó thật đấy nhưng mà nó cái
cách nó diễn giải nó khác với cái cách
diễn giải ban đầu người ta. Tỷ lệ thất
nghiệp tại đây đã tăng liên tục và chạm
mốc 5,4% vào cuối năm 2025. Mức cao nhất
một thập kỷ. Rồi chỗ này là cái chỗ mà
nó nó nói láo này mà nó tìm hiểu và thấy
được cái sự nói láo của nó. Cùng với đó
cục khủng hoảng chi phí sinh hoạt khiến
giá thuê nhà, điện nước và thực phẩm
tăng vọt bào mòn sức chịu đựng của người
dân. Áp lực kinh tế này không chỉ đánh
gục những lao động nhập cư mà còn kích
hoạt một làn sóng di cư. Tiếng riêng năm
2024 đã có gần 13.000 người, 130.000
ngàn người New Zealand rời bỏ quê hương,
phần lớn sang Australia tìm cơ hội. Mức
cao kỷ lục từng được ghi nhận trong lịch
sử nước này. Đấy thì cái cụm này nha các
bạn nhá, cái cụm này là cụm nó nó nói nó
nó nói láo nói xạo. Tính riêng năm 2024
đã có gần 130.000 người New Zealand rời
bỏ quê hương. Thực chất là sao các bạn?
Thực chất là ấy trong 130.000 người này
á là trong nó bao gồm cả culy ngoại quốc
rời khỏi New Zealand chứ không phải là
chỉ mỗi người New Zealand các bạn nhé.
Cái con số 130.000 là chắc là cái báo
Viet Nam Express nó lấy từ đây nè. A
total of 131,000
people left New Zealand in this period.
Nó chỉ nói là people thôi nhá, tức là
người chứ không nói là New Zealanders
hoặc là New Zealand citizens. Chỗ này
người ta nói nè, New Zealand có khoảng
30.000 người rời khỏi New Zealand đi
sang Australia vào cuối năm tính đến
cuối năm 2024. net migration loss của
người New Zealand. Tức là người ta tính
cái số lượng người trở lại và số lượng
người ra đi cộng đi trừ lại thì ra
30.000 người đã rời New Zealand đi sang
Australia. Qua đây thì mình cũng ngạc
nhiên một cái chi tiết là New Zealand
cũng không có mức sống tốt đẹp lắm nhá
các bạn nhá. Thua xa Nhật Bản. Nhật Bản
là người ta có net migration plus. Tức
là cái số lượng người nhập cư và Nhật
Bản là cao hơn so với số lượng người rời
đi. Nhật Bản có một cái vấn đề về tỷ lệ
sinh của người bản địa chứ không có vấn
đề về tỷ lệ người xuất đi sang xước xứ
khác. Nhật Bản mà đi sang nước khác là
toàn đi sang các nước châu Âu. Mỗi năm
là chắc tầm khoảng vài ngàn người á đi
sang Châu Âu rồi sang Châu Mỹ sống hoặc
sang đi sang Úc đi qua bởi vì gia đình,
vì công ty hay là để mà đi làm những
công việc khác. So với New Zealand là
Nhật Bản ít người đi xuất ngoại hơn.
Nhưng mà ở đây ý mà nói rằng là cái con
số 130.000 người này là quá thể là quá
quách quá mức. 130.000 người này là bao
gồm các culy ngoại quốc trong đó là chỉ
có 30.000 người New Zealand thực sự thôi
là đi rời khỏi New Zealand. Mặc dù
30.000 người là cũng nhiều lắm rồi các
bạn chứ không phải là thấp hay cái gì
cả. Nhưng mà cái báo của Vietnam Express
này là nó lừa đảo đến cái tầm cao mới
các bạn nhá. Chính xác hơn là 30.000
người New Zealand rời khỏi New Zealand
đi sang Australia. Rồi, chính xác là như
vậy. Báo Viet Nam Express lạm dụng số
liệu ở bên báo nước ngoài để bể hướng
theo cái ý của họ nhá. Chị Thúy Hằng bên
cửa sổ căn hộ thuê ở thành phố Lin năm
2024.
Ở đâu ra thì có cái tấm ảnh này để mà
đăng lên vậy hả? Vietnam Express ngoại
trừ cái sự thật rằng là chị Thúy Hằng đó
gửi cái tấm ảnh này cho họ để họ viết.
Đấy, hay lắm các bạn. Làm sao mà hay vậy
á? Cái mối quan hệ của bà này với báo
Viet Nam Express là sao? Và các bạn coi
nhá. nó lừa chỗ khúc này thôi nhá. Cái
tấm ảnh của bà này nó có một cái con số
là 2023 tháng 9 ngày 17. Tức là cái tấm
ảnh này chụp vào năm 2023. Vậy tại sao
lên bá Express nó lại nói đây là ảnh năm
2024? Nó mâu thuẫn nó lừa đảo đỡ khắp
nơi luôn các bạn. Tấm ảnh chụp năm 2023
mà nó nói là tấm ảnh chụp 2024.
Mẹ một cái tờ báo ngắn cuốn vậy thôi mà
nó mâu thuẫn, nó lừa đảo ở khắp nơi. Tôi
hỏi xem có chịu nổi không các bạn. Vậy
thì mấy cái tính chân thực của tờ báo
này là rốt cuộc nó còn bao nhiêu phần
trăm? Bỏ qua gánh nặng tài chính, cuộc
chiến bào mòn sức lực nhất lại diễn ra
trong tâm lý anh thực. Từ một quản lý ở
Việt Nam sang xứ người anh khoác lên vai
bộ đồ thợ sơn lấm lem. Thì sao? Quản lý
ở Việt Nam thì cũng là cy thôi mà. Mà
culy ở Việt Nam á là toàn là cy mà lao
động mà trả lương bóc lột không à. Mang
cái tiếng là quản lý như thực ra toàn
lương bóc lột không lương mà trấn lột
không có sống được cái gì hết á. Còn đi
sang xứ người làm cy cấp thấp vẫn có một
mức lương đủ sống. Đừng có so sánh khập
khiễng nhá. Lao động cấp thấp ở nước
ngoài là nó xịn hơn cả cái chức giám đốc
ở Việt Nam nhá. Đừng có mà hiểu lầm. Giờ
làm ít nhịp sống của anh chỉ uẩn quanh
sau vô lăng đưa đón con. Thứ bóc nghẹt
tôi nhất là cảm giác mất đi vị thế trụ
cột gia đình. Anh chia sẻ thấy mắc cười
thế nào? Thấy lạ lạ thế nào các bạn? Lột
pháp New Zealand mà sao nó nghe nó lỏng
lẻo thế? Đi sang mà không có việc như
vậy là lẽ ra là phải được trợ cấp với
cái gì. Nếu mà ở Nhật Bản nhá. Cái công
ty mà thuê các bạn mà không có đảm bảo
được cái số giờ làm việc như vậy á là
chắc chắn các bạn sẽ được hỗ trợ chuyển
việc hoặc là phải được trợ cấp cái gì
rồi. Không lẽ bây giờ New Zealand mà nó
tệ đến mức độ vậy sao? Nó tệ hơn Nhật
như vậy rồi hay sao? Hay là mẹ báo Viet
Nam Express là mình không có tin tưởng
được mình không biết đâu các bạn chứ
mình thấy qua mẹ nó tô vẽ tô màu nế New
Zealand nó còn tệ hơn con Nhật Bản gấp
bội lần nữa. Giữa năm 2025 một đồng
nghiệp ngã dàn giáo gãy cổ và bị trả về
nước khiến anh thực bừng tĩnh. Cùng lúc
đó tin tức từ quê nhà báo sang mẹ để an
bệnh xương khớp thôi bắt đầu lại kể khổ.
Dĩ nhiên rồi. Cái số phận mà kiếp cu ly
của người Việt đi sang xứ ngoại là nó
phải đau đớn như thế chứ không phải là
bản chất của New Zealand là người ta dở
là người ta không có hay. Các bạn phải
nên hiểu là các bạn cái phận là người
Việt Nam là cái phận rất là héo úa, nhục
nhã và đau đớn. Không có ở được xứ mình
mà phải đi sang xứ người. Đấy, gia đình
bản thân phải rất là xa. Mỗi khi mà gia
đình, cha mẹ, ông bà mà đau bệnh, đổ
bệnh hoặc là có ai nó võng tư là các bạn
phải đi về rất là khổ. Chứ không như là
nước người ta. Cha mẹ hay bị ốm là các
bạn chỉ cần bút cái tàu hoặc bút cái máy
bay đi sang tỉnh khác rất là nhanh. Xong
việc cái là đi về ngay nó không có khổ.
Còn Việt Nam mà nó khổ nó như vậy đó một
nửa quả địa cầu có vấn đề là phải đi về
đau đớn vô cùng. Mà một lần đi về là chi
phí nó tốn rất là nhiều. Cái này là về
cái bản chất là do cái số phận người
Việt Nam nhục nhã chứ không phải là ở
New Zealand. Các bạn phải hiểu rõ cái
điều đấy. Hiểu chưa? Người New Zealand
cũng cùng cái vấn đề đó. Họ bắt buýt họ
đi về thôi. Còn người Việt Nam là phải
bắt máy bay họ đi về hẳn luôn. Một lần
mà đi về coi như là mấy ngàn đô la mà
lấy đô ra mà tiền đi về. Đi về là đi về
luôn. Đúng là chúng tôi đã vỡ mộng nhưng
ít nhất là chúng tôi đã dám đi, dám làm
và dám đối mặt. Chị Hằng nói về hành
trình 3 năm qua của gia đình thả xông
pha để biết giới hạn của mình. còn hơn
bỏ lỡ cơ hội rồi cả đời chìm trong tiếc
nối than thân trách người, trách phận là
sinh ra người làm Việt Nam đi. Ừ các bạn
nên nhớ cái thời điểm bây giờ là tháng
năm 2026 là rất là trùng hợp với cái
thời điểm mà vợ chồng chị này đi về bởi
vì hết hạn visa. Chi tiết này nhá. Tháng
2023 người chồng lên đường tức là vừa
tròn 3 năm trước các bạn. Vừa tròn 3 năm
trước. Tại sao đi về Việt Nam mà lại
tròn 3 năm như vậy? Tháng 2 2023 là gia
đình này đi qua New Zealand rồi họ đi về
ngày nào tháng nào? Họ đi về vào tháng 2
năm 2026 ở đây đầu tháng 2 gia đình sáu
người gấp lại tấm visa vẫn còn hạn rất
dài. Mày nói xạo mày nói xạo tại sao về
mà tròn trịa 3 năm thế? Tháng
2023 là đi qua New Zealand xong rồi đến
tháng 2026 là đi về Việt Nam. Tại sao
lại tròn 3 năm như vậy? tròn trịa 3 năm
như thế đi về là đi về nó chi ít là nó
phải một con số lẻ cái gì đó cho các bạn
chứ có nên nó tròn 3 năm nó đi về thế mà
nó lại nói là gấp lại tấm visa vẫn còn
hạn rất dài để về nước mày nói xạo lên
trên mạng t mình ra rồi là visa lao động
thấp là chỉ được có 3 năm thôi ông chồng
đi qua đó thì công việc thì m tào lao
tào đình bị cắt giờ làm không có được
bao nhiêu giờ cả không được tăng ca đến
mức độ con vợ xin lỗi nhá đến mức độ mà
chị vợ phải đi làm rồi con cái 16 tuổi
phải đi làm luôn luôn một cái công việc
mà kiểu trình độ thấp như thế thì được 3
năm là may mắn rồi. Lấy đâu ra 5 năm thì
khả năng rất lớn là 3 năm thôi rồi cút
về hết visa cút về chứ nếu mà còn visa
là ở tiếp rồi chứ không có chuyện mà làm
tờ báo rồi đâu nhá. À à à còn cái chi
tiết nữa. Nhờ kinh nghiệm quản lý trước
đó anh thực nhanh chóng tìm được vị trí
trợ lý giám đốc cho một công ty Nhật Bản
tại Bắc Ninh.
À tức là cũng kiếm được một cái kèo công
việc khác rồi làm cu cho Nhật Bản tại
Bắc Ninh. Chị Hằng cũng có một việc tại
một khách sạn quốc tế. Nói chung là
người ta đi về có lý do thôi. Không vậy
các bạn. Dù gì chăng nữa thì New Zealand
cũng đâu phải là dễ sống đâu các bạn. Đi
sang xứ người mà đâu phải dễ dàng. Chỉ
những người nào thực sự có bản lĩnh rồi
có tài năng rồi có tầm nhìn rồi có biết
được cái tính toán hơn được thua phải
thì người ta đi sang nước ngoài người ta
mới không có bị ngắp ngoải được. Còn
đằng này là cả một gia đình tới bốn đứa
con thì phải. Làm cái gì mà sinh ra tới
bốn đứa dữ vậy hả? Nhà đã nghèo mà sinh
tới bốn đứa là thế nào? sinh ra mà lực
lượng cy để mà đóng góp cho xã hội Việt
Nam. À đó nó là như vậy nhá. Đừng có
dùng từ là vỡ mộng. Cái này là phụ thuộc
vào cá nhân thôi. New Zealand vẫn là một
cái ước mơ cho rất nhiều người Việt Nam.
Bằng chứng là có hàng chục ngàn người
giờ đang định cư New Zealand ấy. New
Zealand mà không có mơ mộng thì người ta
đi qua làm cái gì? Đi qua đông đảo như
vậy để làm cái gì hả? Rồi tính được bao
nhiêu người New Zealand đang ở Việt Nam?
Cái vấn đề ở đây là cái level chơi game
của người Việt Nam là nó quá khó. Đừng
có nói New Zealand mà đi đâu cũng vậy,
đi đâu cũng khó hết. Đi sang nước ngoài
là nó sẽ khó. Đấy, bây giờ mình thấy là
chỉ có Nhật Bản là đi qua là thấy dễ
nhất thôi. Thấy dễ sống rào cản thì
không có cao, mức sống thì cũng rẻ,
chính phủ thì phải trợ cấp đầy đủ, mà
sinh ra đứa nào là trợ cấp ngập mồm đứa
đó. Phải nói sao Nhật mà nó tốt thế
không biết nữa. Tốt với ngoại quốc đến
cái mức độ mà nóng mặt luôn mà thử hỏi
xem là sao mà nhiều người Nhật người ta
phản đối cũng lý do đúng thôi. Đôi lúc
nó mới qua được có làm được có tầm có
vài tháng thôi, đóng thuế được có vài
tháng thôi. Thế mà nó đẻ vài đứa ra là
nó ăn một cái cục trợ cấp mà giống như
là bất kỳ người nào hết á. Nó lạ vậy á.
Đóng thuế được có vài tháng thôi là nó
đẻ ra một đứa hai đứa gì đấy là nó ăn
một cục trợ cấp một cục rất là to. Một
cái điều mà nhiều người người ta làm tới
mấy chục năm trời, có khi người ta mới
đẻ được một đứa con cả cuộc đời người ta
mới được nhận được một lần. Còn họ đi
qua được có vài tháng thôi mà nó đẻ ra
tới hai ba đứa vậy đó. Xong nó ăn tới
hai ba cục luôn. Xong nó ăn trợ cấp cho
đã. Xong nó quay sang nó chửi Nhật. Lạ
đời là vậy đó. Các bạn cứ nói là mình
càng thấy mắc cười thôi.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này phân tích một bài báo của Vietnam Express về một gia đình người Việt sang New Zealand làm ăn và thất bại. Người nói chỉ ra nhiều điểm mâu thuẫn, sai sự thật trong bài báo, từ chi tiết thời tiết, quy định visa, số liệu thống kê cho đến hình ảnh và thời gian đăng bài. Người nói cho rằng gia đình này về nước chủ yếu do hết hạn visa chứ không hẳn vì thất bại hoàn toàn. Video cũng so sánh khó khăn ở New Zealand với Nhật Bản, cho rằng Nhật Bản có chính sách hỗ trợ người nước ngoài tốt hơn.
Videos recently processed by our community