Việt Nam Đã Có Dàn Lãnh Đạo mới. Đại Hội Đảng Và Người Việt Nam - Sao Lại Xa Lạ Đến Thế?
580 segments
Xin chào các bạn. Thì tôi vừa đọc một
cái thông tin ở trên Facebook là khói
trắng đã bóc lên trên tòa nhà Quốc hội.
Thì đây là một cái nghi lễ mà để đánh
dấu một cái dàng tân lãnh đạo mới của
Đảng Cộng sản Việt Nam. Thì như các bạn
cũng đã biết thì đại hội Đảng Cộng sản
Việt Nam lần thứ 14 đang diễn ra tại Hà
Nội và phiên trụ bị thì bắt đầu từ ngày
19 tháng 0 năm 2026 và khai mạc chính
thức vào sáng ngày 20 tháng 0 năm 2026
và ngày nay đã là ngày 22 tháng năm
2026. Cho nên là nếu tính ra phiên trừ
bị thì đã là 4 ngày. Còn nếu chỉ tính từ
ngày khai mạc thôi thì là ngày thứ ba.
Ban đầu á họ dự kiến là sẽ tổ chức một
tuần cho cái đại hội đảng này nhưng mà
sau rút ngắn lại còn lại 5 ngày và ngày
23 tháng là ngày mai đó các bạn. Thì dự
kiến sẽ bế mặt và nếu như không có biến
cố nào xảy ra thì chúng ta sẽ có một cái
dàng lãnh đạo mới của Đảng Cộng sản. Ở
Việt Nam của chúng ta thì cứ 5 năm một
lần người ta sẽ nói tới đại hội đảng và
cờ hoa rợp trời thì dĩ nhiên trong những
ngày này và trước đó thì tin tức dài đặt
những câu chuyện phe cánh sẽ được anh em
bèn luận và chính trị rôm rảng nếu những
ai quan tâm tới chính sự. Nhưng mà vấn
đề là rất nhiều người dân Việt Nam của
chúng ta vẫn thấy một cái điều gì đó nó
xa lạ vì không biết nó bắt đầu từ đâu,
qua bao nhiêu kỳ rồi và rốt cuộc là nó
có liên quan gì tới đời sống của mình
hay không. Thì hôm nay tôi muốn làm cái
clip này để nói về đại hội đảng. Nói nôm
na như thế này để các bạn dễ hình dung
ha. Đại hội đảng là một cái kỳ họp lớn
nhất của đảng cầm quyền tại Việt Nam và
đó là đảng cộng sản. Ở đó thì họ sẽ hợp
hành bầu bán về nhân sự, về đường lối
này kia. Thì mình nói một chút xíu về
lịch sử thì tới bây giờ này họ đã trải
qua 13 kỳ đại hội và bây giờ là đang là
những ngày bước vào đại hội thứ 14. C
đại hội thứ nhất họ tổ chức tại Ma Cao
năm 1935.
Đại hội thứ hai họ họp tại xã Vinh
Quang, chiêm hóa, Tuyên Quang vào năm
1951, thời điểm kháng chiến chống Pháp.
Đại hội thứ ba năm 1960 tổ chức tại Hà
Nội và đây là cái giai đoạn nội chiến
hai miền Nam Bắc và các cái kỳ đại hội
sau thì đa phần là diễn ra Hà Nội. Ví dụ
như đại hội sáu cái kỳ mà đổi mới kinh
tế đó các bạn tổ chức tại hội trường
Bình Hà Nội. Mình nói sơ sơ tóm lược vài
cái nhân sự chủ chốt gọi là những người
nắm đầu đảng ha. Thì theo danh sách tư
liệu chính thức đạn đã trải qua các đời
lãnh đạo cao nhất gồm Trần Phú, Lê ồn,
Phong Hà, Huy Tập, Nguyễn Văn Cừ, Trường
Trinh và ông Hồ Chí Minh có vai trò chủ
tịch đảng giai đoạn năm 1951 đến 1969 và
cũng được ghi nhận là giữ chức Tổng Bí
thư giai đoạn năm 1956 đến 1960. Rồi ông
Lê Duẩn, ông Nguyễn Văn Linh ông Đỗ 10,
ông Lê Cả Phiêu, ông Nông Đức Mạnh và
ông Nguyễn Phú Trọng và mới nhất là ông
Tổng Bí thư Tô Long. Và phía Chính phủ
và danh sách Thủ tướng, Chủ tịch Hội
đồng, Bộ trưởng do Cổng thông tin điện
tử Chính phủ công bố cho thấy từ năm
1945 tới nay có các cái tên tiêu biểu
như sau. Ông Hồ Chí Minh, ông Phạm Văn
Đồng, ông Huỳnh Tấn Phát, ờ ông Phạm
Hùng, ông Võ Văn Kiệt đầu tiên ông Võ
Văn Kiệt đầu tiên là quyền Thủ tướng,
sau đó rồi mới là thủ tướng chính thức.
Ông Đỗ 10, ông Phan Văn Khải, ông Nguyễn
Tấn Dũng, ông Nguyễn Xuân Phúc và cuối
cùng là ông Phạm Minh Chính. Ok. Tại sao
mà tôi lại sơ lược như vậy? Bởi vì tôi
nghĩ là các bạn nên nắm chút xíu bởi vì
cái vấn đề là người dân của chúng ta khá
là xa lạ với những cái kỳ đại hội đảng
như thế này. Vậy trong những cái cuộc
đại hội đảng như vậy họ có chủ đề hay
không? Thì theo tôi nghĩ là có. Bởi vì
theo trang tư liệu lịch sử của đại hội
ghi lại các chủ đề kiểu như là đại hội
lần thứ nhất họ nhấn mạnh về chống đế
quốc, chống chiến tranh. Đại hội thứ hai
thì là kháng chiến kiến quốc, đại hội
thứ sáu ví dụ chẳng hạn là quyết tâm đổi
mới và các kỳ đại hội sau này họ sẽ gắn
với công nghiệp hóa, hiện đại hóa này
kia đảng mạnh toàn diện, đổi mới xây
dựng đảng trong sạch vững mạnh chẳng
hạn. Thì dĩ nhiên là những cái khẩu ngữ
nó khá là đẹp đẽ nhưng cái vấn đề là họ
làm được hay không là một câu chuyện
khác. Thì chắc là những người quan tâm
tới chính sự ở Việt Nam chúng ta đều
biết điều này. Nhưng mà tại sao tôi vẫn
muốn nói? Bởi vì tôi biết rằng đại hội
đảng là một cái thứ nó rất là quan trọng
đối với người dân của chúng ta. Nhưng
chúng ta gần như cảm thấy xa lạ với nó.
Tại sao lại như vậy? Bởi vì ở Việt Nam
của chúng ta có bao nhiêu người họ nghe
tới đại hội đảng thực ra họ không quan
tâm luôn bởi vì những cái tin tức khác
nó tràn lang hết trơn. Có thể họ sẽ coi
thời sự, họ sẽ thấy cợ hoa, khẩu hiệu
rồi đại biểu đại hội đảng. Nhưng thực sự
mà nói về mặt bằng chung thì Việt Nam
của chúng ta gần như không biết đại hội
đảng là cái gì, không biết nó là cái gì
và không biết nó có ảnh hưởng trực tiếp
tới nội cơm của mình hay không, nó có
liên quan gì tới mình hay không. Có rất
nhiều người dân họ sẽ nghĩ là chuyện đó
của đảng và chẳng liên quan gì tới người
dân hết. Nhưng mà một sự thật rất là
quan trọng là ở Việt Nam chúng ta đại
hội đảng là nơi quyết định hướng đi của
cả đất nước. Nhưng mà lạ kỳ là người dân
của mình lại không biết gì hết. Chúng ta
cần phải biết về đội hào đảng bởi vì
chúng ta là một công dân ở Việt Nam.
Chúng ta đóng thuế, chúng ta thực hiện
về nghĩa vụ và trách nhiệm thì chúng ta
phải có quyền để biết về đại hội đảng.
Đảng Cộng sản là đảng cầm quyền duy nhất
tại Việt Nam. Điều này ai cũng biết. Cho
nên đại hội đảng là một cuộc họp quyền
lực cao nhất của cả nước và 5 năm họ sẽ
tổ chức một lần. Nó sẽ quyết định từ
đường lối chủ trương nhân sự hướng đi
chính trị kinh tế xã hội rất nhiều nha
các bạn. Tôi nói như vậy cho dễ hiểu nha
các bạn. Nếu đất nước của chúng ta là
một chiếc xe thì đại hội đảng là nơi họ
sẽ quyết định là sẽ đi về hướng nào
hướng bắc hay hướng nam hay hướng đông
hay hướng tây? Ai sẽ là người cầm lái
chạy như thế nào? Chạy nhanh hay chạy
chậm ra sao ha? Khi chúng ta đã biết đại
hội đảng là một cuộc họp quan trọng nhất
của đất nước thì chúng ta phải biết thể
lệ của nó. Để tham dự đại hội đảng người
ta sẽ cử ra 1500 tới 1600 đại biểu đại
diện cho hơn 5 triệu đảng viên. Hiện tại
bây giờ số liệu thống kê đã là 5,6 triệu
đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam rồi các
bạn. Và có một cái lưu ý rất quan trọng
nha các bạn. Những ông đại biểu này
1500, 1600 gì đó thì là những cái người
không phải do dân bầu ra mà là đảng viên
bầu ra trong hệ thống. Có nghĩa là 5.6
triệu tr.000 ông đảng viên sẽ bầu ra
khoảng 1500 1600 đảng viên này. Cho nên
đây không phải là đại hội của nhân dân.
Chúng ta phải xác quyết nó là như vậy.
Đây là đại hội của một tổ chức chính trị
lớn nhất. Họ đang nắm quyền toàn bộ
quyền lực nhà nước trên đất nước của
chúng ta. Trong cái cuộc họp này người
ta sẽ xác quyết những cái vấn đề như sau
các bạn. Và nói về đường lối thì người
ta sẽ thông qua những cái báo cáo chính
trị, thông qua những cái chiến lược phát
triển và thông qua những cái mục tiêu 5
năm. Khi họ thông qua những cái điều như
vậy để họ ưu tiên ổn định hay là cải
cách đời sống của người dân, họ sẽ siết
chặt lại xã hội hay là họ sẽ nới lỏng về
mặt kinh tế và họ sẽ ưu tiên cho những
cái mãng kinh tế nào và những cái doanh
nghiệp sân sâu nó sẽ ra sao. Tôi nói như
vậy đó các bạn. Và lúc này chúng ta sẽ
biết rằng công an và quân đội họ sẽ giữ
vai trò như thế nào trong đất nước của
chúng ta. Công an trị, công an phiệt
hoặc là công an để giữ gìn trật tự. Cái
phần này là cái phần lưu ý cực kỳ quan
trọng nha các bạn. Ờ trong những cái kỳ
đại hội đảng họ sẽ quyết định về nhân
sự. Đây chính là cái trục xương sống
quan trọng nhất trong mỗi kỳ đại hội
đảng. Thì họ bầu là bầu bán như thế nào?
Thì đầu tiên thì 1500 ông đại biểu hoặc
là 1600 ông đại biểu gì đó họ sẽ bầu ra
200 người và đây 200 người này là những
người nắm quyền xưng trá trong những
cuộc bầu cử tiếp theo. Sau đó trong 200
người đó họ sẽ chọn ra khoảng 15 tới 18
người vào Bộ Chính trị người ta gọi là
ủy viên Bộ Chính trị. Đó các bạn và đây
mới thực sự là nhóm quyền lực quan trọng
nhất của Đảng Cộng sản. Lúc này cái nhóm
15 tới 18 người này họ sẽ quyết định
những cái chính sách họ sẽ chỉ đạo toàn
bộ cho bộ máy nhà nước. Và cũng chính
cái bộ chính trị này 15 18 ông này họ sẽ
quyết định ai là Tổng Bí thư. Và khi
chúng ta nói tới đây thì chúng ta biết
rõ ràng là dân chúng ta không có bầu ra
Tổng Bí thư, không có tranh cử và chắc
chắn là họ sẽ không có đối thủ cạnh
tranh ngoại đảng. Tôi muốn giải thích
một chút xíu chỗ này cho các bạn. Chắc
là ở Việt Nam chúng ta thường nghe về
cái cụm từ tứ trụ nhưng mà không biết tứ
trụ là ai. Thì tứ trụ có Tổng Bí thư,
Thủ tướng, Chủ tịch nước và Chủ tịch
Quốc hội. Thì Tổng Bí thư là người đứng
đầu đảng là quyền lực tối cao của đảng.
Ông ta sẽ nắm quyền lực cao nhất và ông
sẽ chỉ đạo toàn bộ hệ thống chính trị
tại Việt Nam. Và thực tế thì ông Tổng Bí
thư vẫn là người có cái quyền lực tối
cao. Trừ cái thời của ông Nguyễn Tấn
Dũng thì nó có một cái chút xíu gì đó nó
hơi hơi hơi chênh lệch và cái cán cân về
mặt chính phủ. Tiếp theo là Chủ tịch
nước. ông sẽ đại diện đối ngoại, ông sẽ
làm những cái việc như là ký những cái
lệnh bổ nhiệm să phong hàm chức tước
hoặc là ký những cái lệnh ân xá cho tù
nhân. Tiếp theo là ông Thủ tướng thì ông
thủ tướng thì đã đứng đầu chính phủ Việt
Nam rồi. Thì đứng đầu chính phủ thì ông
sẽ có vai trò như thế nào? Ông sẽ quản
lý về mặt kinh tế, ông sẽ điều hành bộ
máy hành chính. Và tiếp theo là ông Chủ
tịch Quốc hội. Ông Chủ tịch Quốc hội là
đứng đầu Quốc hội Việt Nam. Ờ thì nói
chung về mặt cơ bản thì về mặt hình thức
thì Quốc hội chính là cơ quan đại diện
cho tiếng nói của người dân. thì vai trò
của họ sẽ là làm luật và giám sát quyền
lực. Nhưng tất cả những cái cơ quan như
vậy ờ ông Thủ tướng, ông Chủ tịch Quốc
hội, ông Chủ tịch nước tất cả gần như
đều phụ thuộc vào đảng. Bởi vì đa số là
đảng viên hết các bạn. Kể cả Quốc hội
thì 95 đến 98% đại biểu Quốc hội là đảng
viên. Và rõ ràng họ không hề đối lập với
chính phủ. Các bạn xác định như vậy luật
làm ra phải đúng định hướng của đảng.
Chúng ta nghe tứ trụ thì chúng ta tưởng
là bốn phe khác nhau nhưng không phải
nha các bạn. Tất cả họ đều nằm trong một
hệ thống quyền lực của Đảng Cộng sản
Việt Nam mà thôi. Vậy ông bố ông tứ trụ
này họ có đại diện cho nhân dân hay
không? Về mặt hình thức thì có. Trước
tiên thì họ đại diện cho đảng trước và
sau đó họ sẽ đại diện cho nhân dân.
Nhưng mà vấn đề là người dân của chúng
ta không có quyền bã nhiệm bằng lá phiếu
và không có những cái đảng phái đối lập
để kiểm soát quyền lực của họ và không
có cơ chế thay thế tế hòa bình qua bầu
cử đa đảng. Thì đây là một cái lộ hỏng
thì ai cũng biết trên các quốc gia đọc
đảng rồi. Ủa vậy rồi vai trò của người
dân ở đâu? Nãy giờ tôi nói quá trời về
đại hội đảng. Tôi nói về thông lệ, thể
lệ các kiểu rồi người dân nó nằm ở đâu
trong cái đống này tôi cũng không biết
luôn vì người dân của chúng ta không hề
bầu ông Tổng Bí thư, không bầu ra Bộ
Chính trị, cũng không tham gia đại hội
đảng, cũng không được chọn đường lối
chính sách gì luôn. Vậy người dân chúng
ta có cái vai trò nào trong cái câu
chuyện đại hội đảng này? Có chứ. Chúng
ta là tầng lớp nhận kết quả sau cùng. Là
sao? Có nghĩa là những cái chính sách mà
họ quyết định trong cái đại hội này á nó
sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới đời sống của
mình. Nhưng vấn đề là mình không có
quyền lựa chọn những người làm ra chính
sách đó. Rồi nói chung là nói như vậy để
cho các bạn biết đại hội đảng là cái nơi
mà họ sắp xếp cái quyền lực của họ thôi.
Là nơi mà họ quyết định rằng ai đứng
đầu, ai đứng sau, ai đứng cuối. Và dĩ
nhiên người dân của chúng ta sẽ không
được can thì vào đó. Khi mà chúng ta
biết về đại hội đảng rồi các bạn thì
chúng ta hiểu về vì sao cái xã hội này
nó vận hành như vậy và tại sao cái tiếng
nói của người dân của chúng ta lại bị
coi rẽ. Người dân của chúng ta là người
ảnh hưởng trực tiếp. Chúng ta sẽ là
những người ảnh hưởng và chịu va đập với
những cái chính sách của họ. Không cần
nói gì quá xa xôi đâu các bạn. Chỉ cần
nói những cái chuyện như đi làm giấy tờ,
những cái chuyện đất đai, những cái oan
khuyên, chuyện học hành, giáo dục hoặc
là những cái chuyện về công an bắt kẹt
này kia thôi là chúng ta đã thấy những
cái đó là chính sách thích á các bạn.
Không phải ngẫu nhiên mà họ làm như vậy
đâu. Không so sánh thì không đâu thương.
Nhưng tôi vẫn muốn chỉ ra vài cái thiệt
thòi của người Việt của chúng ta. Đầu
tiên là cái thiệt thòi lớn nhất. Chúng
ta không có quyền lựa chọn người lãnh
đạo cho chúng ta. Đây là điều chắc chắn
mà ai cũng thấy được. Ờ các nước văn
minh đó các bạn Hoa Kỳ, Đức hoặc là Nhật
Bản họ sẽ trực tiếp người dân họ sẽ trực
tiếp bầu ra người lãnh đạo. Họ sẽ có
nhiều đảng phái, có nhiều chương trình
khác nhau và họ sẽ đi vận động cử tri
rất là ồ ạt để người dân có cái góc nhìn
đa chiều và rộng mở hơn với những cái
người lãnh đạo đất nước của mình. Tại
sao họ lại vận động cử tri một cách ồ ạc
và bỏ ra nhiều tiền bạc để đi vận động
người dân? Bởi vì họ biết rất rõ nếu họ
không thuyết phục được người dân thì họ
sẽ bị thay thế ngay lập tức nếu họ làm
tầm bậy tầm bạ.
Ha ví dụ chút xíu ông A ổng hứa rằng ổng
sẽ giảm thuế lúc đó ổng đang đi vận động
cử tri đó hãy bầu cho tôi đi, tôi sẽ
giảm thuế cho các bạn. Nhưng khi ổng lên
làm vị trí ổng được bầu lên rồi ổng
không làm được là người dân người ta
đuổi cổ xuống liền. Không có cái chuyện
là quan ngại hay là rút kinh nghiệm.
Không có chuyện đó không có rút kinh
nghiệm làm không được là nghĩ không nói
nhiều. Việt Nam của chúng ta thì cái
người cầm quyền người lãnh đạo trớ trêu
lại không được người dân của chúng ta
bầu ra. Bởi vì họ không có tranh cử,
không có những cái đối thủ chính trị
ngoài đảng các bạn. Cho nên mới có cái
nghịch lý á là chính sách á họ quyết
định nó ảnh hưởng trực tiếp tới cuộc
sống của mình nhưng mình lại không có
quyền chọn ra người quyết định những cái
chính sách đó. Đây là một cái điều mà
tôi cảm thấy nó rất bất hạnh cho người
dân của mình. Cái thiệt thòi tiếp theo
của người dân Việt Nam của chúng ta đó
là thiệt thòi về mặt kiểm soát quyền
lực. Có nghĩa là sao? Có nghĩa là khi
những cái ông lãnh đạo ổng làm sai thì
chắc chắn phải có những cái ông đứng ra
kiểm soát cái quyền lực của ổng. Ví dụ
ổng làm bậy, làm bạ, thất thoát, tham
nhũng hay là ổng lạm quyền đi thì phải
có những cái người đứng ra soi xét, kiểm
tra, điều tra, ngăn chặn ổng hoặc thậm
chí là lật độ ổng nếu ổng làm bậy bạ.
Nhưng ở Việt Nam của chúng ta không có
cái điều đó. Đảng, lãnh đạo Nhà nước,
Quốc hội đa số là đảng viên hết các bạn.
Tòa án á thì họ phải chịu ảnh hưởng
chính trị. Có nghĩa là về mặt tư pháp
của đất nước của chúng ta nó nằm dưới
quyền lực các bạn. Báo chí thì lại nằm
trong hệ thống nói lúc nào cũng phải là
định hướng theo cái Ban tuyên giáo hết.
ban giáo của Đảng các bạn. Và kết quả là
sao các bạn? Quyền lực á nó không bị
kiểm soát từ bên ngoài mà chủ yếu họ sẽ
tự kiểm soát bên trong nội bộ. Và người
dân của chúng ta thì hoàn toàn không thể
biết ở bên trong nội bộ đó là cái gì
hết. Chúng ta chỉ thấy kết quả thôi. Và
khi có bất cứ một cái sai phạm nào đó
thì người dân chúng ta lãnh đủ. Còn câu
chuyện của họ cùng lắm nha các bạn. Nếu
trong những câu chuyện thanh trừng phe
phái chịu không nổi thì họ bị phanh phui
ánh sáng. Nhưng cuối cùng người dân của
chúng ta đã lãnh hậu quả rồi. Cái thiệt
thòi thứ ba của người dân chúng ta là
thiệt thòi về mặt pháp quyền. Chúng ta
cần một nền tư pháp độc lập. Nói nôm na
như vậy. Ở các quốc gia khác những quốc
gia đa đảng dân chủ á thì luật pháp nó
sẽ phải đứng trên quyền lực. Ai cũng
phải công bằng dưới luật pháp hết trơn.
Nhưng ở Việt Nam của chúng ta thì những
người lãnh đạo họ có khả năng đứng ở
trên luật là chuyện bình thường. Tôi ví
dụ như thế này. Các bạn đã bao giờ thấy
người dân kiện chính quyền về vấn đề đất
đai bị giải tỏa này kia mà chiến thắng
gần như không có. Người dân mà đi kiện
công an gần như không có cửa, hiếm lắm.
Cái thằng công an đó nó phải xui rủi lắm
nó mới thua thôi các bạn. Và người dân
mà khi kiện doanh nghiệp thân chính
quyền trong những cái câu chuyện giải
tỏa, giải phóng mặt bằng thì nó cứ đi
lòng vòng lòng vòng, nó không có đi đâu
vào đâu. Cuối cùng người dân mệt mỏi.
Vấn đề tại sao lại như vậy? Vì luật pháp
nó không có độc lập các bạn và tòa án nó
không có đứng ngoài hệ thống chính trị
mà nó nằm luôn ở trong hệ thống chính
trị. Cho nên làm cái gì cũng phải sợ
liên đới á. Các bạn hình dung nó nằm ở
dưới chân của đảng hết. Cho nên lúc này
á nó dẫn tới một câu chuyện là luật pháp
nó mất đi cái vai trò bảo vệ người dân.
Đó là lý do mà người dân Việt Nam của
chúng ta họ phải học cái cách mà để bôi
trơn, học cái cách để nhúng nhường luồng
lách, khôn lõi, sinh xỏ này kia đó các
bạn. Bởi vì họ không tin vào luật pháp
nữa đúng không? Nếu mà họ tin rằng cứ
làm đúng sẽ được pháp luật bảo vệ thì
câu chuyện nó sẽ khác. Hệ thống này nó
tạo ra những cái vấn đề như vậy. Cái
thiệt thòi thứ tư của người Việt của
chúng ta là thiệt thòi trong truyện đất
đai. Chắc là nhiều người biết rồi. Ở
Việt Nam chúng ta đất đai là nỗi đau gần
như lớn nhất của người dân Việt Nam và
hiện đại bây giờ. Đã quá nhiều câu
chuyện từ Đồng Tâm, Dương, nội, Văn
Giang rất rất nhiều bây giờ kể ra không
hết người dân oan bây giờ căng đăng roll
biểu tình ở trước tòa nhà Quốc hội là
chuyện bình thường các bạn. Tại sao lại
có những cái hoàn cảnh như vậy? Bởi vì ở
Việt Nam của chúng ta đất đai nó sở hữu
toàn dân, nhà nước quản lý và họ có
quyền thu hồi. Hệ quả là dẫn tới người
dân của chúng ta lúc nào cũng bị yếu thế
hết. Bởi vì đất đai không thuộc sở hữu
của mình. Nó không có tơ hữu hóa như ở
các quốc gia phương Tây. Nhà nước muốn
lấy thì phải thương lượng, phải bồi
thường sòng phẳn thì người dân họ có ok
hay không nữa. Nhưng ở Việt Nam thì
không. Chúng ta rất dễ bị ép giá nếu như
họ lên một cái dự án nào đó. Và nếu mà
phản kháng thì rất dễ dẫn tới những cái
câu chuyện như Đồng Tâm, họ đưa quân vào
và gần như cả làng Đồng Tâm sụp đổ ở
trong đêm và của Lê Đình Kình đã chết vì
những cái câu chuyện giữ đất Đồng Tâm.
Đó các bạn ví dụ như chị Cấn thì theo
anh Trịnh Bá Phương thì cũng là những
người đi tù về câu chuyện giữ đất ở
dương nội. Bởi vì tòa án ở Việt Nam họ
xử lý theo định hướng đó các bạn. Đây
không phải là cái chuyện hiếm nữa mà đây
là cái vấn đề nhức nhối nó trở thành một
cái quốc nạn các bạn. Đây là một cái vấn
đề trong chính hệ thống này mà ra. Cái
thiệt thòi thứ năm của người Việt của
chúng ta là thiệt thòi về mặt tiếng nói.
Tại sao lại thiệt thòi về tiếng nói? Bây
giờ ở Việt Nam ai dám gấp ý chính quyền
không? Thật sự nói ra là phản động liền.
Bây giờ mà nói mà mạnh bạo một chút xíu
là bị theo dõi, thậm chí là có thể bị đi
tù. Nếu mà nói dài quá mức họ không cho
phép cái điều đó họ không cho phản biện
vì vấn đề là bây giờ Việt Nam bây giờ
tới mức là bình luận cũng có thể mất 7
triệu rủi thì các bạn một cái bài share
người ta còn không dám, một cái like đôi
khi còn không dám nữa. Cho nên nó hình
thành một cái thứ văn hóa gọi là văn hóa
im lặng. Các bạn thấy kinh khủng chưa?
Đây là những thứ mà tôi luôn luôn muốn
nói ra với người Việt của chúng ta. Tôi
nhắc đi nhắc lại để chúng ta nhớ cái
điều này. Không phải là vì người dân
mình họ ngu dốt hay họ hèn kém gì đâu
các bạn. Nhưng bây giờ họ biết rằng đụng
là chết. Họ thấy rõ ràng có rất nhiều
người bị đi tù rồi, có rất nhiều người
bị phạt hành chánh rồi, có rất nhiều
người bị bôi nhọ danh dự rồi. Vậy tại
sao phải nói ra nó rủi ro cho mình thì
ai mà chịu thôi. Cứ im lặng là sẽ an
toàn hơn đúng không? Không những văn im
lặng nó còn hình thành nên bạo lực nữa
các bạn. Và đây là cái điều mà tôi muốn
nhấn mạnh trong cái thiệt thòi của người
Việt. Và đây là cái nền gốc mà khiến cho
đạo đức người Việt của chúng ta đang
xuống cấp một cách trầm trậc. Bởi vì
chúng ta thiệt thòi về nhân phẩm công
dân. Tôi nói khúc này có thể các bạn cho
tôi là sính ngoại nhưng tôi vẫn phải
nói. Các bạn có thấy những người hàng,
người Nhật, người Đài Loan, người Châu
Âu họ có cái cử chỉ nó khác biệt không
các bạn? Bởi vì ở quốc gia của họ họ là
chủ, công dân là chủ của đất nước, chính
quyền, chính phủ chỉ là những người đi
làm thuê và điều hành đất nước cho họ mà
thôi. Rất rõ ràng. Cho nên họ rất tự
tin. Còn ở Việt Nam của chúng ta rất
nhiều lúc nha các bạn, người dân chính
là đối tượng để quản lý và nó hình thành
một cái cơ chế gọi là cơ chế xin cho ha.
Đi làm giấy tờ thì phải nhờ phải vả giờ
muốn đi kêu oan cũng không biết kêu ai.
Luật sư nhiều khi cũng không dám nhúng
tay sợ nhiều cái vấn đề. Luật sư nhân
quyền mà còn phải lưu vong mà các bạn.
Vậy thì muốn yên thân nó dẫn tới cái
biết điều. Những cái thiệt thòi như vậy
nó không đo được bằng tiền đâu các bạn.
Nó bào mòn lòng tựa trọng của con người
ta. Người Việt của chúng ta tư chất rất
là tốt nhưng tại sao chúng ta vẫn nghèo?
Đừng có nói chúng ta lười. Chúng ta
không bao giờ thua kém các dân tộc khác
về mặt tư chất, về độ thông minh. Vấn đề
là chúng ta đang sống trong một cái hệ
thống mà quyền lực nó không xuất phát từ
người dân. Tất cả những cái bầu bán đều
đến từ những người ở trong nội bộ của
đảng. Và chính cái điều đó nó dẫn tới họ
không bao giờ biết chịu trách nhiệm
trước người dân. Xả lũ xả lý. Cuối cùng
họ cùng lắm họ quay ngại là xong rồi các
bạn. Họ không biết xin lỗi luôn đó các
bạn. những cái cải cách mà đảng mà nhà
nước họ đang làm thì người dân mình lại
coi như ân hòa bởi vì họ làm giống như
một sự ban phát cho 100.000 cho 500.000
cho 1 triệu xin lỗi tiền nói tiền của
người dân hết chứ nhà nước làm gì ra
tiền. Tại sao tôi lại đặt cái tập
podcast này tên là Người Việt đại hội
đảng? Nó gói gọn trong hai chữ xa lạ.
Không phải vì người Việt của chúng ta
không quan tâm đất nước đâu các bạn mà
chúng ta không được phép quan tâm. Những
quyết định lớn nhất của đất nước lại
diễn ra ở một nơi mà người Việt của
chúng ta lại không có mặt ở đó. Trừ
những người đảng viên Đảng Cộng sản.
Người ta nói về vận mệnh dân tộc, người
ta nói về những cái quyết sách, người ta
nói về những chủ trương, người ta nói về
tương lai của đất nước. Nhưng người dân
của chúng ta lại chỉ được nghe sau khi
mọi thứ đã hoàn tất. Có lẽ là nhiều
người sẽ nghĩ rằng nó diễn đả đại hội
ngay giữa lòng thủ đô rất là gần gũi với
người dân Việt Nam của chúng ta. Nhưng
khoảng cách đó nó đã kéo dài qua nhiều
thế hệ rồi các bạn. Nó rất âm thầm. Đôi
khi chỉ là một bức tường thôi nhưng mà
nó xa thăm thẳng luôn các bạn. Và sau
cái tập podcast này có lẽ điều đầu tiên
chúng ta cần làm là không phải là chúng
ta cố gắng tin vào đảng hoặc là chúng ta
phản đối đảng cộng sản không phải mà là
chúng ta phải hiểu gốc rễ của vấn đề nó
nằm ở đâu. Hiểu để biết đất nước của
mình đang đứng ở đâu, tại sao nó lại như
vậy, vị thế của dân tộc mình sẽ như thế
nào. Hiểu để biết rằng tại sao dân tộc
của chúng ta có tư chất tốt như vậy mà
lại không sống được một cuộc sống tử tế
hơn.
Nhắc nhau nghe r.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video thảo luận về Đại hội Đảng Cộng sản Việt Nam lần thứ 14 và sự xa lạ của người dân đối với sự kiện quan trọng này. Diễn giả giải thích cấu trúc, lịch sử, quy trình bầu cử nhân sự cấp cao và các chính sách được quyết định tại Đại hội. Điểm nổi bật là người dân không có quyền tham gia bầu cử hay kiểm soát quyền lực, dẫn đến nhiều thiệt thòi về quyền lựa chọn lãnh đạo, kiểm soát quyền lực, pháp quyền, đất đai và tiếng nói, từ đó ảnh hưởng sâu sắc đến đời sống và phẩm giá công dân.
Videos recently processed by our community