Ytube Hàn nói về ktế VN: khó vượt bẫy thu nhập TB, phải cần phép màu mới thoát
1107 segments
Xin chào các bạn. Ở trên YouTube một
kênh tiếng Hàn người ta vừa làm một
video nói về nền kinh tế của Việt Nam.
Họ đưa ra những cái lý do vì sao Việt
Nam sẽ không thể thoát khỏi cái bẫy thu
nhập trung bình. Mặc dù những cái thời
gian vừa qua thì cho thấy được cái đà
phát triển tăng trưởng kinh tế của Việt
Nam rất là triển vọng. Nhưng mà thực
chất á nó là như thế nào. Thực ra hầu
hết các bạn là cũng đã biết nó là gì
rồi. Nhưng mà bây giờ chúng ta thêm cái
góc nhìn của một người làm video ở Hàn
Quốc nó ra sao. Đấy, họ so sánh với Đại
Hàn, quốc dân của họ ngày xưa nó có cái
gọi là kỳ tích sông Hàn, sự phát triển
kinh tế vượt bậc của một quốc gia nghèo
khô đách áo ôm lên trở thành một trong
những cường quốc mạnh nhất trên thế
giới. Chúng ta cứ ngỡ rằng là Việt Nam
sẽ có thể làm được một cái kỳ tích giống
như là Đại Hàn Dân Quốc hay là Nhật Bản.
Nhưng mà các nhà chuyên gia người ta đã
phân tích cho thấy rằng là kể cả những
người lạc quan nhất cũng không thể nói
rằng là Việt Nam sẽ có thể đứng sánh vai
ngang hàng với các nước phát triển. Họ
sẽ mắc vào một cái bẫy gọi là một cái
bẫy thu nhập trung bình mà không thể nào
có thể ngóc đầu lên dậy được. Trừ phi là
có một cái phép màu thần kỳ gì đó xảy
ra. phép màu ở trong cái video nói ngày
hôm nay nó là cái gì vậy? Rồi mình đã
dịch bài viết này sang tiếng Việt ở bên
phải. Như các bạn có thể thấy mình sẽ
vừa đọc vừa bình luận cùng với các bạn
nhé. Hôm nay chúng ta sẽ nói về một câu
chuyện có thể bạn chưa biết về một Việt
Nam đang đối mặt với bài toán chi phí
nhân công leo thang thiếu hụt công nghệ
và nguy cơ rơi vào bẫy thu nhập trung
bình. Vào tháng 10 năm 2024, tôi đã từng
đăng một video về nền kinh tế Việt Nam
với chủ đề kỳ tích song hàm thứ hai. Nội
dung chính là Việt Nam đang tăng trưởng
mạnh mẽ và làn sóng dịch chuyển sản xuất
khỏi Trung Quốc do căng thẳng Mỹ Trung,
chi phí nhân công tăng và bất ổn chính
trị đã giúp Việt Nam hưởng lợi lớn khi
trở thành cơ sở sản xuất mới của thế
giới. Năm 2025, Việt Nam ghi nhận mức
tăng trưởng khoảng 8% và dự kiến sẽ tiếp
tục đà này trong năm nay. Nhìn vào những
con số đó, người ta dễ nghĩ rằng Việt
Nam cứ thế mà tiến lên, rồi vài chục năm
nữa sẽ gia nhập hàng ngũ các nước phát
triển như Hàn Quốc. Thế nhưng thực tế là
gần như không có chuyên gia nào nhìn
nhận tương lai của Việt Nam một cách lạc
quan. Trong video trước tôi cũng đã đề
cập ở phần cuối rằng dù đang tăng trưởng
tốt triển vọng dài hạn của Việt Nam
không mấy sáng sủa. Video hôm nay sẽ đi
sâu vào phần đó. Đấy, chỉ có người Hàn
người ta mới biết được cái bản chất thật
sự của Việt Nam để mà họ có những cái
phân tích mà nó hợp lý nhất có thể rồi
các bạn. Chứ người Nhật người ta phân
tích ở Việt Nam người ta thường nhìn là
màu hồng lắm. Người ta khen rồi tăng bốc
Việt Nam ghê lắm. Mình không hiểu vì sao
Nhật Bản với Hàn Quốc có một cái ánh
nhìn của Việt Nam nó khác hoàn toàn như
vậy. Nhật Bản nhìn Việt Nam thì kiểu như
là nựng rồi vút ve này nọ ghê lắm. Còn
Hàn Quốc thì nhìn v kiểu một cái ánh mắt
mà nó vô cùng nghiêm khắc. Ngay cả những
bài viết hay bình luận thiện chí nhất
cũng chỉ dám nói rằng 20 đến 30 năm tới
sẽ là giai đoạn thử thách chứ không ai
dám lạc quan hơn thế. Trong bối cảnh cả
thế giới đang chật vật với tăng trưởng
thấp, việc một nền kinh tế đang bứt phá
như Việt Nam lại bị đánh giá tiêu cực.
Nghe có vẻ khó hiểu nhưng khi bạn nghe
xong câu chuyện hôm nay bạn sẽ thấy rằng
nếu không có một phép màu thực sự xảy ra
thì triển vọng của Việt Nam rất là khó
khả quan. Phép màu ở đây là cái gì vậy?
Nói thử mình nghe coi. Nếu không có phép
màu xảy ra thì chiến võ c Việt Nam là
khó khá quan. Phép màu ở đây là cái gì?
Thực ra nếu so sánh kỳ tích sông Hàn,
con đường Việt Nam phải đi còn gian nan
hơn nhiều. Thấy chưa? Đau đớn chưa? Tức
là ngày xưa Hàn Quốc đã trải qua một cái
thời kỳ gọi là kỳ tích sông Hàn. một cái
cụng từ mà mình hiếm khi nghe có lẽ là
chỉ có người Hàn Quốc hoặc là những
người nào ở Hàn người ta mới hiểu. Các
bạn đã biết là Hàn Quốc ngày xưa mà nó
còn thảm hơn cả Việt Nam, thảm hơn Việt
Nam nhiều. Thế bây giờ họ ở một cái vị
trí mà người Việt Nam chúng ta không thể
nào mơ tới được. Chúng ta cùng sống
chung một cái timeline, cùng chung một
cái thời gian biểu. Thế mà họ có thể làm
được những cái điều mà không thể nào
chúng ta có thể tưởng tượng tới. Chúng
ta có quá nhiều thời gian để mà làm được
cho đến tận ngày hôm nay. Vậy chúng ta
đã làm cái điều gì vậy? Chúng ta đã đi
đâu? Chúng ta đã làm gì? Làm cái gì mà
sao để kẹt đến cái mức độ như thế này 50
năm nay rồi mà vẫn còn bị tụt hậu xa đến
mức như thế. Hàn Quốc chỉ mất từng đấy
thời gian thôi và bây giờ nó đang ở đâu?
Hàn Quốc của thời đó ít nhất còn có
những điều kiện để phép màu có thể xảy
ra. Các bạn nghe thấy chưa? Có những
điều kiện để phép màu có thể xảy ra. Còn
Việt Nam thì ngược lại hoàn toàn. Để
hiểu tại sao, trước tiên ta cần nhìn lại
quá trình phát triển của Việt Nam. Năm
1975, chiến tranh kết thúc với chiến
thắng thuộc về Việt Nam nhưng nền kinh
tế thì rơi vào hỗn loạn. Đấy, nền kinh
tế tập trung rồi bao cấp rồi điều động
ra khu kinh tế mới đuổi người ta ra khỏi
nhà để mà đi vào mấy cái khu mà rừng
sâu, rừng xa, rừng thiên nước độc để mà
làm những cái thứ gọi là kinh tế mới.
Việt Nam đã bị nghèo đói mà sơ xát tới c
mấy chục năm luôn. Rất là khổ các bạn.
Chính quyền cộng sản miền Bắc đã áp đặt
mô hình kinh tế kế hoạch hóa xã hội chủ
nghĩa lên cả miền Nam và kết quả là thảm
họa như đã có thể dự đoán trước. kiểm
soát doanh nghiệp tư nhân tập thể hóa
nông nghiệp tất cả chỉ dẫn đến sự sụp đổ
kinh tế. Chiến tranh đã tàn phá không
chỉ công nghiệp mà cả hạ tầng nông
nghiệp lương thực phân phối không đủ.
Tập thể hóa nông nghiệp khiến không ai
muốn làm việc, sản lượng lao dốc và khu
vực tư nhân bị bóp nghẹt hoàn toàn. Dù
có ý tưởng hay đến đâu không ai có thể
làm gì được. Người ta thậm chí còn đùa
rằng chữ viết tắt chckn của xã hội chủ
nghĩa thực ra là viết tắt của xếp hàng
cả ngày trư ghê thật đấy. Cái ông làm
video Hàn Quốc này họ nói ổng điều tra
rất là kinh khủng các bạn. Biết được
những cái nuance tức là biết được những
cái gọi là hàm ý ám chỉ ở trong tiếng
Việt. Mức độ như thế mà không biết người
Nhật người ta có biết được những cái
điều này không mà cái ông làm video Hàn
Quốc này ổng biết đấy kinh khủng thật
đấy. Người Hàn người ta biết về văn hóa
Việt Nam không hề tồi đâu. Điều duy nhất
giúp Việt Nam cầm cự được là viện trợ từ
Liên Xô. Nhưng đến thập niên 80 khi Liên
Xô suy yếu và không khí chiến tranh lạnh
dịu bớt, nguồn viện trợ đó cũng cạn dần
và nền kinh tế Việt Nam sụp đổ đến mức
không còn trụ nổi nữa. Tưởng đã chạm
đáy, hóa ra còn có tầng hầm phía dưới.
Trời ơi là trời.
Các bạn nghe cái câu này đau đớn chưa?
Tưởng đã chạm đáy nhưng mà xuống đáy nó
còn có tầng hầm ở dưới nữa. Tức là nó
tụt sâu. Không những là về zero mà nó
còn về -1- 20. Đấy là mình nhớ đến Nhật
Bản có cái bộ phim gọi là Minus One nghe
rất là đau thương các bạn. Tức là Nhật
Bản xuống đáy của đáy nó về số không
luôn rồi đó các bạn. Nhưng mà vì
Godzilla cho nên Nhật Bản nó tụt xuống
còn minus one. Nhật Bản mà họ đó minus
one thì chắc là Việt Nam là minus 100
đúng không các bạn? Lạm phát lên đến
454%.
60% dân số sống dưới mức nghèo khổ và
Việt Nam trở thành một trong những quốc
gia nghèo nhất thế giới. GDP bình quân
đầu người năm 1986 chỉ vào khoảng 84 đô
la bằng 1/10 Bắc Triều Tiên lúc bấy giờ.
Kinh khủng chưa? Bằng có 1/10 Bắc Triều
Tiên thôi. Đến năm 1986 không thể tiếp
tục như vậy nữa. Việt Nam quyết định
thay đổi và đưa ra chính sách đổi mới.
Nghĩa là đổi mới và cải cách. Nội dung
cốt lõi là thừa nhận sở hữu tư nhân. cho
phép doanh nghiệp tư nhân hoạt động cuối
cùng cũng cho tư nhân hoạt động trở lại
và tiếp nhận kinh tế thị trường tư bản
thay vì kinh tế kế hoạch hóa nhưng vẫn
duy trì thể chế độc đảng của đảng cộng
sản. À tức là cái gì các bạn? Tư bản chủ
nghĩa nhưng mà theo định hướng của xã
hội chủ nghĩa. Nghe mà nó ngồi thôi chứ
một cái brand, một cái sản phẩm mà cả
cái nhân loại người ta mới lên đồ người
ta nghe đã là tư bản rồi mà lại còn được
định hướng bởi xã hội chủ nghĩa gọi là
hybrid đó các bạn. Giống như là một cái
chiếc xe nó vừa đi được xe xăng vừa đi
được xe điện đấy. Nhưng có điều là
hybrid là là cái xe ngầu. Còn đây là cái
thứ gì người ta gọi đây là kinh tế thị
trường định hướng xã hội chủ nghĩa.
Ghê thật. Cái ông Hàn Quốc này ông làm
video điều tra rất là kinh khủng. Các
bạn nói trước được cái điều mà mình định
nói luôn. Nhưng thực chất đây gần như là
tuyên bố từ bỏ chủ nghĩa xã hội. À thấy
chưa? Thực chất đây là từ bỏ chủ nghĩa
xã hội thế thôi. Đi sang định hướng chủ
nghĩa tư bản hoàn toàn Việt Nam thực ra
bây giờ là chủ nghĩa tư bản mà tư bản sơ
khai các bạn nhá. Tư bản sơ khai chứ
không phải là nó phát triển mức độ tột
độ nhưật Bản hay là Mỹ hay là Nam Hàn
hay gì cả. Tuy nhiên, tuy nhiên vì không
thể nào thừa nhận điều đó một cách công
khai sau tất cả những gì đã trải qua để
bảo vệ hệ tư tưởng này, người ta đã khéo
léo dùng từ đổi mới. Đổi môi lúc nào mấy
cái video mà YouTube Mỹ nói về Việt Nam,
lịch sử Việt Nam cũng dùng cái từ này
đôi môi đổi mới để truyền đạt rằng chúng
ta không từ bỏ lý tưởng. Chúng ta đang
điều chỉnh cho phù hợp với thời đại.
Cũng giống như Trung Quốc đôi khi còn
trông tư bản hơn cả các nước tư bản thì
thực chất đây là chuyển đổi sang kinh tế
thị trường, chỉ là không gọi thẳng tên
ra mà thôi. Trời ơi cái thằng Hàn Quốc
này giỏi làm đúng ý chữ những gì mình
suy nghĩ luôn các bạn.
Thực chất là không phải là cái gì cả. Nó
đổi sang thị trường luôn, đổi sang tư
bản luôn. Việt Nam nó là một nước tư
bản. Bây giờ Việt Nam tư bản các bạn. Nó
chỉ là cái tên xã hội chủ nghĩa thôi. Dù
chi tiết có thể không hoàn toàn tự do
nhưng bản chất thì cũng gần như vậy. Ví
dụ trong nông nghiệp nếu sản lượng vượt
mức quy định phần dư có thể tự do bán ra
thị trường. Dù sao đi nữa, việc giới
thiệu kinh tế thị trường vào Việt Nam đã
giúp Việt Nam cất cánh từ một nước thiếu
lương thực và phải nhập khẩu gạo. Việt
Nam trở thành nước xuất khẩu gạo vào năm
1989. Sau khi rút khỏi Campuchia và cải
thiện quan hệ quốc tế, Việt Nam thành
công thu hút vốn đầu tư nước ngoài, dân
số đông lao động rẻ và nghịch lý thay,
thể chế độc đảng lại trở thành yếu tố
đảm bảo ổn định chính trị khiến Việt Nam
trở thành lựa chọn ưu tiên cho các công
ty đạt cơ sở sản xuất. Cho đến hết thập
niên 90, Trung Quốc vẫn được ưa chuộng
hơn. Nhưng từ những năm 2000, đặc biệt
là sau 2010, chi phí nhân công Trung
Quốc tăng lên. Việt Nam bước vào thời kỳ
Hoàng Kim. Samsung vào Việt Nam từ năm
1995 nhưng nhà máy đầu tiên, một nhà máy
điện thoại di động tại Bắc Ninh chỉ được
xây dựng vào năm 1000 vào năm 2008. Đến
nay, Samsung đã đầu tư khoảng 23 tỷ đô
la vào Việt Nam và Việt Nam chiếm đến
50% tổng sản lượng điện thoại Samsung
toàn cầu. Khiếp chưa? Việt Nam sẵn sốt
ra Samsung quá chừng luôn. Không cần nói
thêm nhiều, Samsung là nhà đầu tư trực
tiếp nước ngoài lớn nhất tại Việt Nam,
đồng thời cũng là doanh nghiệp có doanh
thu cao nhất cả nước. Tính đến năm 2024,
Samsung chiếm 13,2% GDP và 13,4%
tổng kim ngạch xuất khẩu của Việt Nam.
Nike thì sao? 5% giày dép và khoảng 30%
hàng may mặc của Nike được sản xuất tại
Việt Nam. Đây là con đường điển hình các
nước thu nhập thấp, tận dụng lao động
giá rẻ và sản xuất lên mức thu nhập
trung bình và Việt Nam đã thành công
theo đúng mô hình đó. Nhưng cũng vì đi
theo con đường điển hình, những vấn đề
điển hình cũng bắt đầu xuất hiện trong
xã hội Việt Nam từ giữa đến cuối thập
niên 2010. Vấn đề lớn nhất cũng giống
như Trung Quốc là chi phí nhân công tăng
lên. Lý do chính mà các tập đoàn toàn
cầu đặt cơ sở sản xuất ở nước ngoài là
nhân công rẻ. Nhưng khi nhân công Việt
Nam ngày càng đắt hơn, lý do đầu tư vào
Việt Nam dần mất đi. Ngay trong khu vực
Đông Nam Á đã có hàng loạt quốc gia có
chi phí nhân công thấp hơn Việt Nam, sẵn
sàng cạnh tranh về thuế và các ưu đãi
khác. Rồi cuộc chiến thương mại Mỹ trung
nổ ra, kết hợp với bất ổn chính trị nội
bộ Trung Quốc khiến các tập đoàn toàn
cầu phải tìm kiếm Post China, tức là sau
China, một cơ sở sản xuất thay thế.
Nhưng cơ sở thay thế đó không chỉ cần
nhân công rẻ, còn phải đảm bảo chất
lượng sản phẩm ở mức nhất định, ổn định
chính trị, hạ tầng cơ bản. Lực lượng lao
động chăm chỉ, không bị gián đoạn bởi
các yếu tố tôn giáo hay văn hóa, cơ cấu
dân số tốt và tốt hơn nữa, nếu tỷ lệ
sinh còn cao. Việt Nam đáp ứng tất cả
những tiêu chí đó. Vì vậy, thay vì bị
đứt đà tăng trưởng, Việt Nam lại càng
bứt phá hơn. Đây cũng là lý do nền kinh
tế Việt Nam vẫn duy trì được đà tăng
trưởng cao cho đến tận bây giờ. Với các
hiệp định FTA, Việt Nam cũng không gặp
trở ngại gì trong việc xuất khẩu sang Mỹ
và các nước giàu khác. Đấy như mình đã
nói lần trước các bạn là Việt Nam xuất
siêu sang Mỹ đến mức độ mà Mỹ nóng mặt
luôn các bạn. Nước Mỹ nhập vô Việt Nam
được tí xíu tí đỉnh mà Việt Nam nó xuất
sang Mỹ tới gấp phải trăm lần. Nước Mỹ
người ta mới nóng mặt cháy mặt luôn. Hay
thật. làm thế nào mà chơi được như vậy
hay thật ấy. Cũng nhờ thế mà thu về
không biết bao nhiêu là đô la luôn.
Nhưng mà vấn đề là cái đô la đó có được
giữ hay không hay là đô la đó là chảy
vào túi doanh nghiệp của nước ngoài.
Nhưng đến đây những ai tinh ý có lẽ đã
nhận ra. Dù tóm tắt ngắn gọn toàn bộ quá
trình tăng trưởng kinh tế của Việt Nam
không hề có sự tham gia của doanh nghiệp
nội địa hay công nghệ nội sinh. Tăng
trưởng kinh tế Việt Nam đến từ hai
nguồn. Thứ nhất là vốn đầu tư trực tiếp
nước ngoài FDI và nhân công giá rẻ. xuất
khẩu lao động sang Nhật Bản, Hàn Quốc và
Đài Loan. Dù Việt Nam cũng đã đầu tư
nhiều vào hạ tầng, mục đích suy cho cùng
cũng chỉ là để thu hút thêm FDI đấy. Cho
FDI cho doanh nghiệp nước ngoài thôi chứ
không có tập trung phát triển những cái
thứ mà nội lực ở trong nước. Nói thẳng
ra, nhìn một cách lạnh lùng, nền kinh tế
Việt Nam không có bước tiếp theo. No
next step, vượt qua bẫy thu nhập trung
bình. Nếu không có phép màu là điều bất
khả thi và phép màu đó như đã nói từ đầu
còn vĩ đại hơn cả kỳ tích song Hàn rất
nhiều. Kinh khủng chưa? Tức là cái phép
màu mà đưa Việt Nam ra khỏi cái mức thu
nhập trung bình á là nếu mà có thật nhá
là nó còn vĩ đại, nó còn to tát hơn cái
kỳ tích sông Hàn nhiều. Giống như là một
cái thiên thạch mà đập xuống một phát
vậy á. Hủy như con người luôn á. Cái kỳ
tích nó phải kinh khủng hơn thế nhiều.
Bởi thu nhập trung bình là gì? Đặt vô
hỏi chấm. Nói đơn giản đó là hiện tượng
các nước thu nhập thấp, tăng trưởng mạnh
lên đến mức trung bình nhưng không thể
bứt phá vào hàng ngũ các nước thu nhập
cao, tức là các nước phát triển rồi
khựng lại ở đó. Cũng như việc nâng điểm
từ mức một điểm lên điểm năm thì dễ
nhưng mà lên đến điểm 7 8 9 thì cực kỳ
khó. Kinh tế quốc gia cũng như vậy. Vấn
đề là nếu không thể bứt phá lên thành
nước phát triển, hậu quả không chỉ dừng
lại ở việc mắ kệ ở mức trung bình, không
tụt xuống nước thu nhập thấp đã là mayấ
là may rồi các bạn. Cho nên đó lý do vì
sao mà nhiều đứa mà nó tỏ vẻ nó biết ơn
lắm. Ơ biết ơn quá nhờ lãnh đạo tài tình
mà nước ta đã có như ngày hôm nay thì
đúng thật cũng có chứ phải không? Từ một
cái nước mà cái khố rách áo ôm mà lên
được mức thu nhập trung bình ghê rồi
đúng không các bạn? Rất tốt rồi. Nhưng
mà để mà ngó lên được cái tầng lớp như
là Nam Hàn rồi Nhật Bản á thì không biết
mẹ sống đến mấy kiếp nữa mới được như
vậy nữa. Khi thất bại trong việc leo lên
tầng cao hơn, vị thế trở nên rất dở
gian. Nhân công không còn rẻ như hồi còn
là nước thu nhập thấp, hạ tầng không đủ
tốt như nước phát triển. Chất lượng nhân
lực không đạt đẳng cấp phát triển, bất
bình đẳng ngày càng sâu sắc và rơi vào
tình trạng sinh thấp, già hóa ở mức
không nghiêm trọng như nước phát triển.
Nhưng cũng đủ gây khó khăn. Công nhận
cái bài viết này nó viết mà nói rất là
chính xác các bạn. Những cái câu tường
của nó phải nó không có nể năng cái gì
cả mà nói rất là chính xác. Nó không có
che giấu mập mờ hay lấp liếm cái gì. Nó
nói giảm nói bớt cái gì hết á. Nó nói
rất là chính xác. Già hóa không ở mức
nghiêm trọng như các nước phát triển như
là Nam Hàn và Nhật Bản. Dĩ nhiên là Việt
Nam nó vẫn sinh nhiều hơn Nam Hàn với
Nhật Bản chứ. Nhưng mà nhiêu đó thôi là
cũng đủ gây cho Việt Nam có một cái vấn
đề rất là đau đầu rồi. Chỉ ít Nhật Bản
với Nam Hàn người ta còn có cơ sở hạ
tầng. có automation, máy móc rồi có
những cái thứ thay thế là con người. Các
bạn cứ nghĩ đơn giản thôi. Nhật Bản với
Nam Hàn người ta đâu cần những cái vị
trí làm việc nhân công mà nó tào lao tào
bình giống như là bảo vệ mà giữ cho quán
cà phê rồi người trẻ tuổi mới đi lái
taxi, lái cra. Người ta đâu cần nhân lực
làm những cái việc đấy. Những công việc
đó là thường là người ta cho máy móc làm
hoặc là những người già người ta làm chứ
ai là người trẻ đi lái taxi đi lái crap
bao giờ. Mình hiếm bao giờ mình thấy
người trẻ nào mà lái taxi mà lái Crap
bên này lắm. Ở Nhật Bản làm gì có Crap
nhỉ? Người ta có Uber thôi. Ý mình muốn
nói là mức sinh ở Nhật Bản và Hàn Quốc
người ta thấp nhưng mà không thành vấn
đề. À nó là vấn đề đấy nhưng mà nó không
trầm trọng như các bạn tô vẽ. Chúng ta
phải nên hiểu như vậy. Còn Việt Nam thì
chưa có cái gì. Cái nguồn tài nguyên duy
nhất của Việt Nam đó chính là xác thịt,
là con người, là nhân lực. Thế vậy mà
giảm cái tỷ lệ sinh đi thì lấy đâu ra?
nô lệ lấy đâu ra lao động để mà đi culy
m gửi hoại ngoại hối về đóng góp cho nền
kinh tế của nước nhà rồi mình đọc tiếp
nhá. Các vấn đề xã hội của cả nước phát
triển lẫn nước thu nhập thấp đều đồng
thời xuất hiện. Kinh tế có phát triển ở
mức độ nhất định nhưng quản trị nhà nước
từ vĩ mô đến hàng chính vi mô chưa theo
kịp khiến tham nhũng và tiêu cực dễ dàng
sinh sôi. Đương nhiên đầu tư cũng khó
kéo vào. Giống như là mình đã phân tích
ở cái video trước cho các bạn nghe. Việt
Nam ấy có thể nhập khẩu những cái thứ
vật chất giống như là xe hơi, công nghệ,
những cái thứ mà hữu hình từ nước ngoài
về Việt Nam thì rất là dễ, rất là nhanh.
Đem cái tàu điện của Nhật Bản về Việt
Nam một phát là coi như là Việt Nam
nghiễm nhiên là một quốc gia có tàu
điện. Nhưng mà cái thứ á mà không thể
nào mà dễ dàng mà nhập khẩu được đó
chính là cái khả năng của con người, cái
đạo đức, cái tư duy. Cái đó là cái thứ
không thể nào mà dễ dàng mà du nhập được
các bạn. rất là khó và có khi phải mất
mấy thế hệ thì mới có thể mà đào tạo
được hoàn toàn. Cho nên á đôi lúc bo đo
nó cứ thấy là Việt Nam ô tô chạy đầy
đường là nó nghĩ Việt Nam là phát triển.
Nhưng thực chất nó cái đó là chỉ là cái
thứ mà chúng ta được hưởng sái đến từ
các nước khác mà thôi. Chúng ta đứng
trên cái vai của người khổng lồ. Thử hỏi
trên nếu mà trên cái thế giới này không
có các nước mà phát triển sản xuất ra
những cái chiếc xe hơi đó thì Việt Nam
lấy đâu ra những cái chiếc xe hơi? Đời
nào Việt Nam làm được những cái thứ đó
hả các bạn? Không bao giờ có. Chúng ta
đứng trên những cái vai người khổng lồ
rồi ảo tưởng nhờ những cái người khổng
lồ đó mà nâng đỡ chúng ta lên được ngày
hôm nay xong rồi cứ mở màu ngoạc ra cái
là phản. Nhưng mà đâu biết rằng để mà
giống được nhữ những người khổng lồ đó
thì chúng ta phải có những cái tư duy
giống như những người khổng lồ. Liệu
chúng ta đã có được những cái tư duy đó
chưa? Rồi đọc tiếp. Thế thì chính trị để
làm gì? Cuối cùng kinh tế phải do khu
vực tư nhân do doanh nghiệp tạo dựng.
Các chính trị gia không phải phù thủy,
không thể vỗ tay tạo ra các doanh nghiệp
đủ sức kéo kinh tế đất nước lên. Nhà
nước muốn tự mình dẫn dắt thì hiệu quả
cực kỳ thấp, không thể cạnh tranh với
doanh nghiệp tư nhân nước ngoài. Muốn
giải quyết bất bình đẳng bằng cách phân
phối lại thì lại có nguy cơ thụt lùi về
mức thu nhập thấp. Muốn dồn lực tăng
trưởng thì cũng không có giải pháp nào
đã rõ ràng với những hạn chế đã nêu.
Muốn tăng tính cạnh tranh bằng cách cắt
giảm thu nhập hay kéo dài giờ làm thì
đơn giản là không thể thắng cử. Nói tóm
lại, một khi đã thất bại trong lần đột
phá đầu tiên, việc thử lại là cực kỳ
khó. Không thể lùi, không thể tiến mắc
kẹt trong vùng xám. Chính vì vậy, phải
tận dụng đúng giai đoạn đang tăng trưởng
mạnh để đột phá. Và dù không đột phá
được ngay, ít nhất phải xây dựng được
nền tảng cho tăng trưởng bền vững. Nền
tảng đó chính là công nghệ có khả năng
cạnh tranh toàn cầu và công nghệ đó phải
do doanh nghiệp tạo ra. Quốc gia đang bị
mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình
điển hình nhất hiện nay chính là Trung
Quốc. Trộm cắp công nghệ nước ngoài,
ngăn doanh nghiệp nước ngoài vào để bảo
hộ nội địa, bơm tiền khổng lồ vào doanh
nghiệp tư nhân để bù lỗ và thúc đẩy R&D.
Tất cả đều có thể hiểu theo lăng kính
này. Tăng trưởng đã chậm lại, chi phí
nhân công cũng đã tăng cao. Nếu dừng lại
lúc này thì không thể thử lại được nữa.
Vì vậy dù Mỹ có đánh thuế, chỉ trích hay
làm gì đi nữa, Trung Quốc cũng phải tiến
lên. Ngay cả trong nội bộ Trung Quốc,
người ta đã bàn đến khả năng không thể
hay thậm chí là bất khả thi vượt qua bẫy
thu nhập trung bình. Vậy mà so với Trung
Quốc, tình hình Việt Nam thì còn thảm
hơn nhiều. Khung phân tích chiến lược 3L
à quên 3i chứ mà ngân hàng thế giới đưa
ra cho các nước đang phát triển càng làm
rõ điều này. Giai đoạn đầu là investment
đầu tư. Các nước thu nhập thấp đầu tư
vào hạ tầng cơ bản như đường xá, cản
biển, dùng lao động giá rẻ làm vũ khí,
thu hút đầu tư và tạo ra tăng trưởng
mạnh. Giai đoạn hai là investment cộng
với infusion tức là đầu tư và tiếp thu.
Vượt ra ngoài việc chỉ thu hút vốn đầu
tư đa quốc gia, quốc gia tiếp nhận công
nghệ và phương thức kinh doanh tiên tiến
từ nước ngoài để nội hóa vào toàn bộ nền
kinh tế trong nước. Nói cách khác là
nhận chuyển giao công nghệ. Đấy, đó là
những gì mà Nhật Bản đã làm vào cái thời
kỳ Miracle of Japan. Nhật Bản đã học từ
Mỹ rất là nhiều, gửi những cái nhân tài
đi sang Mỹ học xong rồi đem những cái
công nghệ của nước Mỹ vào Nhật Bản. Lúc
đó Nhật Bản còn thua kém Mỹ rất là nhiều
nhưng mà người Nhật người ta học rất là
nhanh. Người ta đem về những cái công
nghệ là kiến thức lõi của nước Mỹ về học
xong rồi tự làm ra cái của bản thân họ.
Đây thường là các giai đoạn các doanh
nghiệp nội địa được sinh ra. Giai đoạn
cuối là innovation, đổi mới sáng tạo.
Không chỉ là đổi mới văn hóa hay cách
làm việc theo kiểu của phương Tây mà
phải sở hữu được công nghệ hoặc kỹ thuật
độc quyền có khả năng cạnh tranh trên
quy mô toàn cầu. Tức là Nhật Bản cạnh
tranh với cả Mỹ, Hàn Quốc cạnh tranh với
cả nước Mỹ luôn chứ không phải chỉ là
một cái mini America America phiên bản
thứ hai. Giống như là Việt Nam bây giờ
là cái gì? Mini China. China version 2.
Đi theo đúng cái con đường mà Trung Quốc
nó làm ngày xưa thôi. Nam Hàn và Nhật
Bản người ta không có như vậy. Người ta
học theo nước Mỹ. Ngày xưa họ là mini
America, America 2.0 nhưng bây giờ họ đã
là một nước hoàn toàn khác. Nghe thì đơn
giản nhưng trong thực tế đây là điều gần
như phải có phép màu mới làm được. Cần
những doanh nhân có tầm nhìn và vốn
liếng. Người có thể nhìn ra tương lai
biết nên đầu tư vào đâu, tập trung vào
lĩnh vực nào, cái gì sẽ được thị trường
chấp nhận và bền vững và liệu mình có
thể thành công và giành được vị thế
trong cạnh tranh hay không. Giả sử có
người như vậy họ còn phải muốn làm đã
giàu có, đủ ăn đủ sống qua nhiều đời
chưa chắc họ muốn liều lĩnh đặt cược các
tài sản và một canh bạc mà thất bại
không được nhà nước bảo hiểm.
Các bạn hiểu chưa? Doanh nghiệp không
dám mạo hiểm các bạn. Người ta muốn ở
cái vùng an toàn cho nên nó phải phụ
thuộc vào nhà nước rất là lớn. Phải giúp
đỡ những cái doanh nghiệp mà có cái tầm
nhìn táo bạo đó. Không phải là cái công
ty quốc doanh đâu nha. mạo hiểm thì nó
cũng phải có cái sự khôn khéo, có tầm
nhìn thấu đáo chứ không phải là kiểu
mượn công nghệ của nước người khác xong
rồi lắp cái logo của mình vào nhá. Giả
sử họ muốn thì còn phải có điều kiện để
làm mà điều kiện quan trọng nhất là nhân
lực. Phải có đội ngũ nhân tài được đào
tạo bài bản trong nước không phải một
hai người mà phải rất nhiều. Nhìn lại
thực trạng của Việt Nam. Việt Nam đang ở
giai đoạn một dù mức tăng trưởng và thu
nhập cho thấy đáng lẽ phải tiến vào giai
đoạn thứ hai rồi. Thực tế không phải như
vậy. Nếu mà các bạn quên rồi thì giai
đoạn một là giai đoạn đầu tư thì Việt
Nam đã đi qua được cái giai đoạn này.
Investment. Giai đoạn tiếp theo là tiếp
thu. Infusion là lẽ là Việt Nam bây giờ
đang vào giai đoạn thứ hai này là tiếp
thu nhưng mà thực tế là Việt Nam vẫn
chưa vào giai đoạn thứ hai các bạn nhá.
Vẫn đang kẹt ở giai đoạn thứ một. Bằng
chứng rõ ràng nhất 98% hàng điện tử xuất
khẩu của Việt Nam là do các doanh nghiệp
có vốn đầu tư nước ngoài thực hiện. Đó
thấy chưa? Tức là những cái ngoại hối mà
thu được từ nước ngoài về là vào túi của
doanh nghiệp nước ngoài. Ví dụ như Hàn
Quốc chứ không có vào tay của người Việt
Nam. Chúng ta gọi là những con cá rỉa
ngoài lông ngoài vìa các bạn mới biết
con cá tầm gửi á. Mấy con cá mà nó ăn
bám và mấy con cá lớn hơn các ở trong
Hải Dương học đấy. Con cá mà nó sống bám
vào một con cá cá khác nó ăn nó rỉa rỉa
thôi. Nó không đủ sống được rồi. Kiểu
vậy á. Nói trắng ra gần như không có sản
phẩm điện tử nào doanh nghiệp Việt Nam
tự làm và xuất khẩu. Đau đớn chưa? 98%
là của nước ngoài rồi. Còn 2% còn lại là
cái gì vậy? Việt Nam làm được cái gì mà
ra 2% vậy? Được 2% là cũng là ngạc nhiên
rồi đó. Mình cứ tưởng là phải zero chứ.
Toàn bộ 100% là nước ngoài cơ. Lý do lớn
nhất khiến Việt Nam bị kẹt ở giai đoạn
một là khác với ngày trước các tập đoàn
toàn cầu hiện nay đã tuyệt đối không
chuyển giao công nghệ cho nước sở tại.
Kinh chưa? Kinh chưa? Kinh chưa? Kinh
chưa? Các bạn thấy chưa? Ngày xưa nước
Mỹ người ta rất là hào phóng, người ta
chuyển giao công nghệ cho Nhật Bản, cho
Hàn Quốc. Còn bây giờ Việt Nam làm cy
cho Hàn, Hàn Quốc không đời nào nó giao.
Các bạn nghĩ sao vậy? Nước Mỹ người ta
là một đất nước phương Tây. Người ta
luôn luôn người ta nghĩ cho nhân loại
nói chung. Nước Mỹ rất là tốt các bạn.
Người ta làm việc người ta rất là tốt.
Người ta chuyển giao công nghệ cho Nhật
Bản, cho nam Hàn. Còn Việt Nam làm curry
cho Nam Hàn. Nam Hàn không đời nào nó
chuyển giao công nghệ cho. Không đời nào
nó cho. Nó chỉn các bạn ở cái mức là làm
cy cho nó thôi. Đấy. Cứ tiếp tục chửi Mỹ
đi. Bo đo. Tiếp tục chửi đi. Chơi với
thằng Hàn cho nhiều vào. Rồi là cứ nhìm
Mỹ xuống. Nên nhớ rằng là chỉ có chơi
với Mỹ mới ngóc ngóc đầu dậy được. Còn
chơi với Hàn là chỉ gọi là rỉa rỉa rỉa
bên ngoài nên để gọi là nó cho các bạn
tiền chơi tiêu vặt để sống tạm thôi chứ
không đời nào mà thấy ngóc đầu được
ngang hàng với người ta được. Nghe thấy
chưa? Đọc lại nhá. Các tập đoàn toàn cầu
hiện nay tuyệt đối không chuyển giao
công nghệ cho nước sở tại. Nó ngu gì
chó. Ta cho tự mày để mà tao làm mất đi
cái vị trí ưu thế của tao. À trong quá
khứ đôi khi công nghệ được trao đổi,
chia sẻ hay ít nhất là có thể học hỏi
được. Nhưng bây giờ con đường đó đã bị
chặn hoàn toàn. Nói cách khác, thời kỳ
FDI còn đóng vai trò chiếc thang kéo
trình độ công nghệ của nước tiếp nhận đi
lên đã kết thúc. Thực tế, phần lớn doanh
nghiệp Việt Nam địa phương chỉ là nhà
thầu phụ cấp hai, cấp ba không phải làm
linh kiện cốt lõi hay nắm giữ công nghệ
mà chủ yếu cung cấp các dịch vụ như là
bảo vệ, vệ sinh, catering,
thấy chưa? Rồi gì nữa? Vứt rác, rồi xử
lý shí của những công nhân làm việc ở
chỗ đấy. Ờ nó nghe đau đớn vậy á. Chúng
ta làm xử lý rác những thứ chất thải của
doanh nghiệp ta thải ra. Chúng ta là bãi
rác công nghệ của họ. Không phải Việt
Nam hoàn toàn không có doanh nghiệp lớn.
Vin Croup là tập đoàn tư nhân lớn nhất
được nhà nước hậu thuẫn và thường được
gọi là Samsung của Việt Nam. Nhưng về
công nghệ và nhiều tiêu chí khác, sự so
sánh này khá khập khiếng. Giống như đặc
trưng chung của các doanh nghiệp Đông
Nam Á, Vin Group tập trung vào thị
trường nội địa hơn là xuất khẩu. Đâu
người ta đang cố gắng xuất khẩu chứ. Nhớ
hồi 2021
không, người ta định xây nhà máy ở nước
Mỹ cơ mà. Có điều nó không có đi đúng
hướng lắm. Cho nên bây giờ họ trở lại về
với về đất mẹ bán cho người Mỹ khó quá
đi về lại Việt Nam bán thôi. Vấn đề này
thì chúng ta cũng đã biết rồi, đưa tin
cũng nhiều rồi. Vin Group đã lẫn sân
sang hơi và điện thoại thông minh nhưng
mảng điện thoại đã rút lui. Mảng điện
thoại đã rút lui làm không nổi các bạn.
Khó lắm để làm được những thứ đó là cần
bộ não. Và như mà nói các bạn Việt Nam
ấy nhập khẩu những thứ hiện hữu thì dễ
nhưng mà nhập khẩu tư duy á là còn mơ.
Mấy thế hệ nữa chưa chắc đã có được cái
tư duy của người ta. Còn xe hơi vẫn đang
ngụp lặn trong thua lỗ, khó có thể trông
đợi Vin Group trở thành đầu tàu phát
triển công nghệ. Thế thì bỏ qua các giai
đoạn trung giam, nhảy thẳng và tự phát
triển công nghệ được không? Đặt dài chấm
Ngày xưa thì khó nhưng còn khả thi. Bây
giờ thì là bất khả thi các bạn. Bất khả
thi. Ngày xưa là kiểu thế giới nó còn
khai sinh thô sơ. Một cái ý tưởng mà nó
rất là tào lao tào đình, nó cũng có thể
là một cái đột phá. Nhưng mà bây giờ một
cái ý tưởng mà nó bèo nheo nó nó tí xíu
thôi là cũng không thể nào mà có thể
đánh bại được các cạnh tranh đối thủ.
Bây giờ nhân tài ở thế giới mẹ nó ở khắp
nơi, start up mẹ nó nhảy ra ở khắp nơi.
Làm sao các bạn có thể nghĩ ra được cái
những cái thứ nào mà nó hơn được người
ta được? Khó vô cùng các bạn. Khó vô
cùng khó. Không phải là do các bạn dở mà
do các bạn sinh ra mẹ sai thời điểm, sai
thế hệ. Công nghệ đã tiến quá xa trong
vài chục năm qua. Không chỉ vậy, các
doanh nghiệp ở các nước phát triển đang
hướng đến những tầng tiếp theo. Nhật Bản
và Hàn Quốc người ta đang tính đến những
cái thứ khác rồi nên dù đuổi kịp được họ
đã đi trước rồi và khả năng cao vẫn chỉ
mắc kẹt ở mức thu nhập trung bình. Còn
đầu tư nhà nước thì sao? Chỉ tiêu R&D
của Việt Nam tức là research and
development tức là những cái chi tiêu
cho nghiên cứu và phát triển. Research
là nghiên cứu, development là phát triển
chứ không phải là lấy công nghệ của ta
vào. Xong rồi slap cái logo của Việt Nam
lên rồi nói rằng đó là Vietnamese made
không phải chi tiêu R&D của Việt Nam chỉ
chiếm 0,44%
GDP, thấp hơn cả Thái Lan 1,2% và
Malaysia 1%. Chưa nói đến Hàn Quốc 5%
hay Đài Loan 4%. Khủng khiếp chưa? Qua
đó cho bạn đã thấy được là những nước
người ta phát triển hơn là người ta đầu
tư rất là nhiều và nghiên cứu và phát
triển. Việt Nam ý thức được điều này và
Tổng Bí thư người nắm quyền lực cao nhất
đã tuyên bố sẽ nâng chi tiêu R&D lên 2%
trong 5 năm tới. Nhưng đa số nhận định
rằng đây là quá muộn. Không phải muộn
theo nghĩa tuyệt đối mà là vì nhìn vào
bức tranh toàn cầu đầu tư vào lúc này
liệu có còn ngành công nghiệp nào trong
lĩnh vực công nghệ cao để bắt kịp hay
không? Tức là bây giờ có đầu tư mà R&D
lên tới 2% như là Tổng Bí thư Tô Lâm đã
nói thì liệu còn có cái mãng cái nich
nào mà Việt Nam có thể nhảy vào được nữa
hay không. Bây giờ thế giới người ta
dành hết rồi các bạn. AI bây giờ có thì
người ta cũng nhảy người ta làm hết rồi.
Không còn cái thứ gì mà mới mẻ để mà làm
ra được nữa. Trừ phi là các bạn phát
minh ra được một cái cỗ máy mà dịch
chuyển tức thời giống như là cái cánh
cửa Docema, cái cánh cửa thần kỳ của
Doraemon thì lúc đó mới lật đổ được Nhật
Bản với Hàn Quốc hoặc là máy dịch chuyển
thời gian time machine đi về quá khứ.
Việt Nam mà làm được cái đó thì mẹ đạp
cả nước Mỹ xuống chân luôn cũng được.
Thêm vào đó, bên cạnh chi phí nhân công
leo thang, bối cảnh địa chính trị hỗn
loạn cùng xu hướng near shoring. Near
shoring là gì? Ủa sao bản dịch gọi là
near shoring mà hình ảnh minh họa là
resoring nhỉ? Không biết thằng nào đúng.
Thôi mình cứ đọc tiếp đi. Nhưng mình
nghe từ near shoring rồi. Tức là các
nước dẫn đầu là Mỹ kéo nhà máy về nước
mình càng khiến việc thu hút đầu tư trở
nên khó khăn hơn. À tức là bây giờ ngày
xưa là người ta để nhà máy ở các nước
kém phát triển nhưng bây giờ người ta
nghĩ lại rồi giống như Nhật Bản vậy á.
Người ta kéo hết những cái công ty của
Nhật Bản ở Trung Quốc đi về trở lại với
đất mẹ. Come on over, trở về với nước mẹ
đi. Những cái nhà máy mà họ đã cất công
xây dựng ở nước ngoài bao nhiêu năm nay,
bây giờ người ta đập phá người ta dỡ
hết. Trở lại về với đất mẹ về lại Nhật
Bản. Công ty của Mỹ thì về lại Mỹ. Công
ty của Hàn thì về lại Hàn. Dạng như vậy
đó các bạn. không còn cái điểm gì mà hấp
dẫn ở mấy cái nước kém phát triển kia
nữa. Bởi vì giờ mức thu nhập của họ cũng
không còn là cái điểm thu hút, càng
khiến việc thu hút đầu tư trở nên khó
khăn hơn. Và khi nhà máy thông minh trở
thành hiện thực, lợi thế, nhân công rẻ
cũng đang dần mất đi tính hấp dẫn theo
thời gian Việt Nam đang bị đánh mất công
việc cho máy móc. Tất cả điều này có
nghĩa là tăng trưởng của Việt Nam có thể
sẽ đứt gãy nhanh hơn các nước thu nhập
trung bình khác và trong vài năm tới khả
năng tăng trưởng có thể biến mất hoàn
toàn. zero% bây giờ là còn thấy được con
số 8% là mừng lắm. Vui yeah vui vui yeah
vài năm nữa mới tụt xuống còn có 1% lúc
đó mới biết được mới đắng cay mùi đời.
Nhưng biết đâu phép màu vẫn có thể xảy
ra. U nhưng biết đâu phép màu vẫn có thể
xảy ra. Đặt dấu hỏi chấm. Biết đâu nhiên
một AI điển cao được phát triển tại Việt
Nam. Ờ ghê chưa? Việt Nam làm được một
cái AI đỉnh cao, phép màu còn chưa đủ vì
ngay cả điều kiện để phép màu xảy ra
cũng không có. Úi mẹ cái thằng viết bài
này mà nó nó nó dập nó nó dìm cho không
còn ngóc đầu gì luôn. Các bạn viết cái
bài mà nó tàn nhẫn thì thôi chứ phép màu
còn chưa đủ vì ngay cả điều kiện để phép
màu xảy ra cũng không có. Trời nó trời
sao mày dập dậm vừa phải thôi đi chứ.
Không có con người để thực hiện hóa đổi
mới sáng tạo. Thấy chưa? Cuối cùng là
cũng là con người các bạn. Cuối cùng
cũng là con người, human tư duy, tỷ lệ
nhập học đại học chưa đến 30%. Cứ 20.000
người thì có chưa đến 10 người làm trong
lĩnh vực R&D và hơn 80% trong số đó làm
việc trong khu vực công, tức là đi xuất
khẩu lao động rồi cy này nọ ấy. Những
người thực sự tài năng và có tầm nhìn
thì đơn giản là ra đi. Thấy chứ đau đớn
chưa? Những người tài giỏi, những người
có tư duy, có trình độ cao là người ta
đi ra nước ngoài ta định cư hết mẹ rồi,
đâu có còn ở Việt Nam ở đâu. Làm nhân
tài ở nước ngoài hết. Điều mà ngày trước
còn khó nhưng bây giờ thì không. Họ đến
các nước phát triển vì dù xét về đãi
ngộ, cơ hội hay môi trường làm việc Mỹ
đều hơn Việt Nam rất nhiều. Nếu bạn đủ
năng lực cần gì phải đánh cược cuộc đời
của các bạn ở một đất nước mà chúng ta
chưa biết tương lai phát triển ra sao.
Trong khi chúng ta có thể nhảy cóc cái
sự phát triển nó bằng cách là định cư
sang nước ngoài. Nhảy cóc nhanh nhất đó
chính là sang nước ngoài sống. Đó là lý
do vì sao mà bao nhiêu quán quân Olympia
cả hàng chục người vậy á chỉ có một vài
bóng bây giờ đang ở Việt Nam thôi và bây
giờ không biết là đang làm cái gì còn
lại là định cư ở Úc Châu hết. Từ 10 năm
trước, người ta đã nói rằng chiếc thang
dành cho các nước đi sau đã bị chặt đứt.
Và bây giờ tôi không khỏi tự hỏi liệu
chúng ta có đang bước vào một thời đại
mà ngay cả phép màu cũng không còn đủ
nữa không? Câu chuyện về Việt Nam xin
dừng tại đây. Cái thằng này nó viết cái
bài này coi như là đọc xong cái là coi
như là ngấp ngoải rồi các bạn. Nó dập
cho phát coi như là không có còn dám
nhìn lên bầu trời với một cái ánh mắt
đầy tương lai tia sáng hy vọng. Nó dập
đi cái ánh sáng hy vọng khỏi con mắt của
những người Việt Nam luôn. Mấy cái ông
Hàn Quốc này nó viết bài mà công nhận
tàn nhẫn thôi á. Người Nhật không bao
giờ mà có một cái bài viết kiểu như này
với Việt Nam đâu. Nếu mà các bạn thuê
người Nhật người ta viết bài về Việt Nam
là người ta viết màu hồng ghê lắm. Đó là
cái tư duy khác biệt giữa Nhật Bản với
Hàn Quốc. Mình nói các bạn rồi, Hàn Quốc
là nước duy nhất mà nó có một cái ánh
nhìn với Việt Nam mà nó rất là real
lity, rất là thực tiễn. Rồi bây giờ
xuống phần bình luận nha. Khi tôi đi du
lịch nước ngoài, mọi người thường gọi
Hàn Quốc là địa ngục Josion. Đây bây giờ
chúng ta có một cái định nghĩa mới đó là
địa ngục Chion. Các bạn coi mấy cái kênh
YouTube ở bên nước ngoài ví dụ như là
YouTube Mỹ này, rồi Việt Nam này, nói
Hàn Quốc kiểu giống như là địa ngục ghê
lắm. Địa ngục trần gian rồi khoảng cách
giàu nghèo rồi này nọ nó tô Hàn Quốc
giống như một cái đất nước mà kinh khủng
vậy. Nhưng mà thực chất là như thế nào
các bạn? Nhưng mà thành thật mà nói nếu
bạn đến thăm các nước đang phát triển
bạn sẽ thấy rất nhiều người đang phải
vật lộn vì họ thậm chí còn không có cơ
hội. Tôi sống và biết ơn vì được sinh ra
ở Hàn Quốc.
Sao cái văn này nghe quen ấy nhỉ các
bạn? Cái văn này nghe quen ấy nhỉ? Mình
chưa bao giờ mình thấy nghe thấy người
Nhật nào mà nói câu này. Tôi sống mà
biết ơn vì được sinh ra Nhật Bản. Chưa
bao giờ nghe thấy nghe luôn. Các bạn đọc
bình luận không bao giờ nghe nhưng mà có
một cái bride, có một cái lòng tự hào
đến từ người nam Hàn này. Và chí ít là
họ tự hào, chính đáng. Họ có lý do để tự
hào các bạn. Kinh tế của họ là một trong
những cái top trên cái thế giới này. Cho
nên họ nói câu này thì nó không nghe mắc
cười. Còn Việt Nam bây giờ chúng ta nói
câu này, tôi tự hào vì làm người Việt
Nam. Không biết tự cụ thể tự hào là cái
gì. Tự hào vì cái gì vậy? Người Việt Nam
thường hay hỏi rằng bạn có sợ sự tiến bộ
không? Lúc nào cũng vậy á. Mình thấy mấy
cái công ty Việt Nam Are you afraid of
innovation? Bạn có sẵn sàng để mà tiến
bộ không? Cái mồm nói giỏi lắm, nói hay
lắm các bạn. Nhưng kỹ năng chuyên môn
của họ thì hoàn toàn không có gì cả.
Lúc nào cũng vậy á. Tiến bộ phát triển
rồi đừng có sợ hãi nhưng mà thực chất họ
chẳng có cái gì cả. Kỹ năng chuyên môn
không có rồi cơ chế cơ sở hạ tầng không
thể làm cái gì bứt phá được. Nhưng mà
nói rất là hay, nói rất là giỏi. Làm cái
gì mà bứt phá đột phá tí là bị kiểm
duyệt ngay. Thế mà nói như đúng rồi á.
Sau khi cân nhắc mọi thứ, sự thật là thế
hệ đi trước của chúng ta đã dốc toàn bộ
tâm sức hy sinh để đảm bảo con cái họ có
cuộc sống tốt đẹp. Đó là thời kỳ mà vô
số bậc cha mẹ phải làm việc 6 ngày một
tuần, thậm chí làm thêm giờ không được
trả lương mỗi ngày, ngã mũ, khán phục
với những thế hệ đi trước của Hàn Quốc.
Các bạn Việt Nam chúng ta thế hệ cha mẹ
cũng rất là cố gắng và hy sinh nhưng mà
cái sự hy sinh đó có vẻ là chưa có được
đền đáp đủ. Cũng cùng chung một cái sự
hy sinh đó nhưng mà con cái của họ được
hưởng rất là tốt đẹp. Chúng ta phải cảnh
giác với những giãn điệp nội bộ đang cố
gắng đánh cắp công nghệ. Một áo ánh được
xây dựng trên vốn đầu tư nước ngoài, một
cấu trúc sẽ sụp đổ ngay sau khi nhà đầu
tư rút vốn. Những cái con số phát triển
đẹp của Việt Nam thời gian gần đây nó sẽ
sụp xuống còn zero nếu mà FDI người ta
rút hết hoàn toàn. Bạn hỏi bạn có sợ sự
phát triển của Việt Nam không? Và tôi
trả lời Việt Nam có thực sự phát triển
không? Càng chứng kiến những điều như
thế này, tôi càng nhận ra đất nước của
chúng ta tuyệt vời đến nhường nào. Khi
tôi nghĩ về những gì Việt Nam đã làm với
chúng ta trong thời kỳ Covid. Việt Nam
đã làm gì với người Hàn Quốc thời Covid
vậy? Đất nước chúng ta được xây dựng bởi
thế hệ đi trước, những người đã làm việc
cật lực. Vì vậy chúng ta thực sự nên
biết ơn vì giờ đây chúng ta đã trở thành
một quốc gia phát triển và có thể sống
thoải mái. Một quốc gia chỉ toàn bong
bóng bất động sản khổng lồ, thu nhập chỉ
bằng 1/5 nhưng giá bất động sản còn đắt
hơn nữa cơ. Một chế độ độc tài tham
nhũng không bao giờ có thể trở thành một
quốc gia phát triển.
Là người thường xuyên đến thăm Việt Nam
từ năm 2005, tôi có thể khẳng định rằng
người dân và xã hội Việt Nam đã thay đổi
trong 10 đến 20 năm. Tương tự như sự
thay đổi của Hàn Quốc trong 50 năm. Họ
đã quá nhanh chóng bị cuốn hút bởi tiền
bạc và có quá nhiều người tìm kiếm cơ
hội kiếm tiền dễ dàng. Thay vì tập trung
vào các công nghệ cốt lõi, họ lại xa vào
việc sao chép và bắt chước. Họ thiếu
những công nghệ hay công ty thực sự xuất
sắc và họ chỉ đơn giản là yêu tiền. Hơn
nữa, nhiều người Việt Nam ở Hàn Quốc chỉ
muốn sống ở đây chứ không muốn kiếm tiền
để trở về quê hương theo đuổi ước mơ của
mình. Tôi đã sống ở Việt Nam 5 năm. Tôi
chắc chắn rằng là họ sẽ không bao giờ
trở thành một quốc gia phát triển. Thứ
nhất, tất cả các kế hoạch thủ tục đều
ngắn hạn. Thứ hai, thiếu các giá trị tin
tưởng. Thứ ba, trình độ học vấn của giới
lãnh đạo suy giảm do chế độ cha truyền
con nối. Thứ tư, giới thượng lưu tập
trung vào đầu tư bất động sản. Thứ năm,
chi phí cho các thủ tục hợp pháp cao hơn
nhiều so với chi phí cho các thủ tục bất
hợp pháp. Trời đất ơi, cái số năm là gì
đây? Làm những công việc hợp pháp mà nó
còn đắt đỏ, nó còn cao hơn cả những cái
chi phí thủ tục bất hợp pháp thế nào?
Tức là đi cái con đường sau cửa hậu đó
các bạn, nó còn rẻ hơn là đi chính đáng.
À đây cái bình luận nãy giờ mình kiếm
mãi tại sao nó nằm tít dưới đây tới 1.2k
like luôn mà nằm tít ở dưới đây. Mình
đang kiếm cái bình luận này để cho các
bạn coi nè. Tôi là một người Hàn Quốc
sống ở Việt Nam 13 năm. Việt Nam hầu như
không có khả năng sản xuất quạt điện và
máy điều hòa bằng công nghệ thuần túy
của riêng mình. Điều đáng buồn hơn nữa
là 10 công ty hàng đầu theo vốn hóa thị
trường hoàn toàn thuộc lĩnh vực bất động
sản và cổ phiếu ngân hàng cho vay. Có vẻ
như sẽ thật kinh khủng nếu bong bóng bất
động sản này vỡ vào một ngày nào đó. Tôi
nghi ngờ đất nước này thậm chí không có
ngành sản xuất công nghiệp nào và quy mô
nền kinh tế ngầm là rất lớn. Thảo luận
về các vấn đề kinh tế vĩ mô là điều vô
nghĩa. Trong 13 năm qua, tôi đã gặp rất
nhiều người, các quan chức, chính quyền
địa phương cấp cao, giới tinh hoa địa
phương, luật sư, bác sĩ và cán bộ công
an cái gọi là tầng lớp thượng lưu. Tôi
thậm chí không biết họ có đạo đức hay
không. Họ thiếu chuyên môn trong lĩnh
vực của mình và về cơ bản dường như họ
không có khả năng tư duy logic. Nếu giới
lãnh đạo đã như vậy thì những người
thường dân thì họ còn đến mức độ như thế
nào? Ôi chẳng còn hy vọng gì nữa. Đau
đớn các bạn, quá đau. Và đúng thật, khi
mình đọc đến khúc này dường như họ không
có khả năng tư duy logic là hoàn toàn
mình hiểu. Hoàn toàn mình hiểu. K
Việt Nam thiếu một cái thứ gọi là tư duy
rất là kinh khủng, rất là nặng. Chúng ta
có thể có IQ đấy, tức là trí thông minh,
học thuật. Nhưng mà cái EQ các bạn biết
cái EQ mới là cái thứ mà quan trọng hơn
cả IQ. Không phải là các bạn cái trình
độ học thuật chuyên môn cao là các bạn
hơn người. Không phải. Những nhà khoa
học, những doanh nhân, những người mà
lỗi lạc nhất ở trong thế giới từ trong
lịch sử từ xưa đến giờ là những người đó
có một cái điểm chung. Ngoài IQ cao họ
còn có một cái chỉ số EQ rất là cao.
Giống như là Mary Cury nè, Albert
Einstein nè. Chúng ta cứ chỉ toàn nghĩ
rằng là họ những người thông minh nhưng
mà họ còn là những người có chỉ số EQ
rất là cao. Chỉ số EQ cao tức là gì các
bạn? Tức là người có đạo đức, người có
thể suy nghĩ được một cách logic, tư
duy, biết, phân biệt được đúng, sai,
phải, trái, biết được cái điều gì là tốt
đẹp, có lòng nhân văn, có lòng thương
người, có lòng thấu cảm. Đó là điều mà
đã giúp cho các nước phát triển như là
Hàn Quốc, rồi Nhật Bản, rồi Mỹ được có
được như được những ngày hôm nay. Đó là
nhờ vào cái chỉ số EQ của họ cực kỳ cao.
Các bạn phải học được cái ngôn ngữ của
họ, nói chuyện và giao tiếp với họ. thì
các bạn mới biết được là cái tư duy của
họ đến mức độ như thế nào. Nó không có
tầm thường như là chúng ta biết bị mắc
kẹt trong một cái bong bóng, chúng ta
chỉ nói chuyện với nhau chúng ta không
thể hiểu được đâu. Tư duy của họ ghê lắm
chứ không phải là chỉ biết làm toán giỏi
là có nghĩa là các bạn giỏi đâu. Không
có đâu nhá. Ừ. Giải phân trình là nhị
phân là tích phân rồi hàm số thì rất là
nhanh, rất là giỏi nhưng mà tư duy, đạo
đức, lối suy nghĩ thì rất là kém. Như
thế thì không có làm được cái gì đột phá
được đâu nhá. Rồi cảm ơn các bạn đã lắng
nghe. Chúc các bạn một buổi tối vui vẻ,
tốt lành.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video này phân tích về nền kinh tế Việt Nam và nguy cơ mắc kẹt trong bẫy thu nhập trung bình, dựa trên góc nhìn của một kênh YouTube Hàn Quốc. Mặc dù Việt Nam có đà tăng trưởng kinh tế ấn tượng, các chuyên gia cho rằng quốc gia này khó có thể sánh ngang với các nước phát triển như Hàn Quốc hay Nhật Bản. Bài viết so sánh quá trình phát triển của Việt Nam với 'kỳ tích sông Hàn' của Hàn Quốc, chỉ ra rằng Việt Nam đối mặt với nhiều thách thức như chi phí nhân công leo thang, thiếu hụt công nghệ, và sự phụ thuộc vào vốn đầu tư nước ngoài (FDI). Lịch sử kinh tế Việt Nam được điểm lại từ giai đoạn bao cấp khó khăn đến chính sách Đổi Mới, nhưng cách tiếp cận "kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" và việc thiếu nội lực, công nghệ tự chủ được cho là những rào cản lớn. Bài phân tích cũng nhấn mạnh sự khác biệt trong cách nhìn nhận của Nhật Bản (lạc quan) và Hàn Quốc (thực tế, nghiêm khắc) đối với Việt Nam. Cuối cùng, video kết luận rằng để thoát khỏi bẫy thu nhập trung bình, Việt Nam cần có một "phép màu" lớn hơn cả kỳ tích sông Hàn, bao gồm việc phát triển công nghệ nội sinh, nâng cao năng lực con người, và cải thiện quản trị nhà nước, nhưng những yếu tố này hiện đang thiếu vắng.
Videos recently processed by our community