Chuyện Xứ Thiên Đường Tập 39: Còn Đảng, Còn Mình? Thật Vậy Sao?
456 segments
Mày người Việt chả nhẽ anh là người
Trung Quốc à?
Ai biết được anh? Bố mẹ thì đặt hai
thằng họ Nguyễn hết. Em thì bây giờ vẫn
họ Nguyễn mà chả biết sao bây giờ anh
lại họ Hồ.
Mày nghe cái gì đấy?
Mày coi cái gì mà nổ súng đùng đùng đấy?
Em tát mẹ cho anh nhanh lên. Dạ em đang
coi biểu tình y gian nhá. Anh mà anh
đang định đi làm à?
>> Ừ.
Anh đang định đi diễn tập phòng chống
phản động. Dạo này nhìn bọn Ian
Venezuela, các cụ loạn hết cả lên. Mẹ
thôi chú mày tắt mẹ đi. Không có coi mấy
cái này nữa. Không có xem nữa. Tắt đi.
Ủa hay anh em xem tivi tí thôi mà cập
nhật tình hình thế giới xem nó thế nào
chứ. Nói chung là là thấy chúng mày về
nước thế là anh cũng yên tâm rồi. Nhưng
mà ở ngoài lâu nhiều cái chúng mày không
nắm được tình hình trong nước đâu. Giờ
xã hội nó ổn định chúng mày về thì lo
làm ăn. Đấy mấy bữa vào cơ quan nói
chung là không có nên phát ngôn linh
tinh. Còn những cái như thế này thì
không nên xem. Thế thôi anh bảo thế chú
hiểu.
>> Dạ vâng anh. Em về đợt này cũng tính là
ở đây lâu dài nên em mới muốn hiểu rõ
cái tình hình ấy mà. Hiểu rõ thì tốt
nhưng mà không phải cái gì phương Tây nó
cũng đúng. Hiểu chưa? Xem mấy cái tin
tức như thế này nó không có đúng đâu. Mẹ
toàn là bọn thư lực thủ địch không đấy.
>> Vâng em không mang cái tư tưởng của Tây
về đâu anh ạ. Em mang cái câu hỏi của
người Việt về thôi.
>> Thế bây giờ chú ở nhà cao cửa rộng như
thế này, chú đi học chú may mắn hơn biết
bao nhiêu người. Mẹ đất nước tốt đẹp như
thế chú còn đòi nhìn vào thực tế. Mà
thực tế của chú là thực tế như thế nào?
>> Dạ là người lao động anh ạ. là những
người mà không có đất, không có mối quan
hệ và cũng không có ô dù gì á. À ý là
chúng mày đang định tìm hiểu về đời sống
của người lao động ấy à người Việt Nam
cơ.
Thằng này lạ thế thì liên quan gì đến
mày? Chúng nó thì liên quan gì đến mày.
Ở đâu mà chẳng thế mẹ mày. Xã hội nào mà
chẳng có phân hóa?
Sống được no thân ấm cật thì cứ im mẹ
cái mồm mà sống đi.
Ba cái tư tưởng mẹ mày nữa. Nhưng mà anh
à, không phải xã hội nào nó cũng khiến
người ta bỏ nước ra đi nhiều như thế.
Anh cho em hỏi thật nhé. Anh nhìn thấy
xuất khẩu lao động là thành tích hay là
một cái vấn nạn, chúng mày về đây được 1
tháng rồi nhỉ?
Mày nói chuyện với bố mẹ với anh bữa giờ
là anh thấy cũng có vấn đề đấy. Chả nhẽ
anh tát cho mày một phát.
Thế chúng nó đi lao động xuất khẩu chả
phải thành tích là cái gì? Chúng nó đem
về ngoại tệ cho đất nước chả phải là
thành tích là cái gì? Đem tiền về cho
nhà chúng nó xài chứ đất nước được cái
gì? Chúng nó thích chúng nó đi thế thôi.
Vớ va vớ vẩn. Nhưng người ta đi xuất
khẩu lao động không phải là vì mơ ước gì
cả anh à. Họ đi vì họ không sống nổi ở
nhà này, không sống nổi ở cái đất nước
này. Làm quần quật vẫn không đủ nuôi
con, không mua nổi cái nhà, không có an
sinh khi ốm đau bệnh tật gì cả. Nếu đất
tước mà tốt ấy như anh nói thì tại sao
họ ra đi làm cái gì?
Sao chúng mày cảm tính thế nhỉ? Thế
chúng nó thì liên quan gì đến mày? Thế
không phải là đồng bào của mình hả anh?
Em đang nói là đang nói từ cái đời sống.
Em hỏi thêm một câu có thể là anh sẽ rất
là khó chịu nhá. Tại sao người ta lại
chui vào một cái container đông lạnh để
mà sang Châu Âu để tìm một cuộc sống tốt
hơn rồi chết ngạt ở trong đấy?
Sao mày hỏi ngu thế? Thế đất nước này
bắt chúng nó chui vào thùng container à?
Chúng nó bị thiếu hiểu biết, bị lừa, bị
nghèo thế thôi. Chả ai bắt chúng nó chui
vào thùng container cả. Vơ va vơ vẩn.
Một người mà thiếu hiểu biết thì người
ta có dám đánh đổi mạng sống của chính
họ và gia đình họ không anh? Người ta
chỉ liều khi ở lại đây nó còn đáng sợ và
nó khó sống lắm. Người ta mới tìm đường
người ta đi như vậy. Anh nghĩ sai lầm
lớn nhất của bố mẹ đấy là cho mày đi du
học đấy. Tao nhá, một thằng công an nhân
dân của đất nước này mà mày bảo đất nước
thì đáng sợ. Thế là anh mày đáng sợ á.
Mày tìm ở đâu một đất nước nào như Việt
Nam chúng ta? Hiền lành, thân thiện, ổn
định, trật tự, đất nước phát triển bền
vững, chẳng có bom rơi đạn lạc, lại
chẳng có ăn kẹo đồng như bọn Mỹ đế.
Mày thần tượng chúng nó, mày qua mẹ đất
nước, chúng nó sống mẹ đi, mày về làm
gì?
>> Ừ, ổn định theo cái nghĩa của anh là
không bắn súng ấy. À thế những cái bài
báo mà bọn nó bắn súng hoa cải thì sao
anh? Rồi sao anh không so sánh những cái
tỷ lệ mà ổn định trong đời sống thì sao
anh? Tai nạn giao thông thì mỗi ngày ung
thư thì tăng nhanh, áp lực học hành, cơm
áo gạo tiền, áp lực gia đình rồi bạo lực
gia đình. Người ta không chết vì bom đạn
anh ạ mà chết từ từ vì kiệt sức. Sao mày
nãy giờ mày nói chuyện với anh mày phát
ngôn khách bọn phản động nhỉ? Chả nhẽ
trong nhà này nuôi một thằng phản động
nhỉ? Sao cái tư tưởng của mày lạ thế em?
Những cái chuyện vĩ mô như thế có đảng
và nhà nước nó lo.
Mày mẹ ăn cơm đảng mày lại lo chuyện bao
đồng cho người khác ngộ nhỉ.
Thế là bao nhiêu năm nay mày ăn học là
được có nhiêu đấy thôi à. Nếu không có
đảng, không có bác mày có được như ngày
hôm nay không?
Sao lại mày vô ơn thế em? Em chẳng vô ơn
gì anh à?
Em vẫn đóng thuế hàng ngày, vẫn tuân thủ
pháp luật,
vẫn là một người tốt. Thế như anh nói
nếu mà không có đảng, không có bác thì
làm sao được như ngày hôm nay đúng
không? Thế thì những cái triều đại trước
người ta không có đảng có bác thì người
ta chết hết à. Trong một đất nước á nếu
mà dân không được hỏi, không được nghi
ngờ, không được nói thật thì cái lo mà
anh đang nói đảng và nhà nước đang lo ấy
thì cái đó ai kiểm chứng.
Sao chú mày nói nhiều quá nhỉ?
Những cái việc như vậy không phải là
việc để mày mang ra đây để bàn với anh.
Việc của mày là phải biết chấp nhận. Đất
nước ngày hôm nay đang hòa bình, ổn
định, phát triển. Mày chỉ cần biết đến
như thế thôi. Lo tập trung ở nhà nghỉ
ngơi vài hôm ra cơ quan tiếp nhận công
việc. Mấy cụ đang lo.
Em không cần những cái công việc mà các
cụ đang lo cho em đâu anh ạ. Em nói thật
nhé. Em có năng lực, em tự kiếm tiền
được. mà nhiều khi suy nghĩ nếu như mà
em không sinh ra ở trong một cái gia
đình như vậy thì có lẽ em đã đi xuất
khẩu lao động hoặc là chui trong một cái
thùng container chết dí ở nơi nào đó
không biết sao mày láo thế em bố mẹ cho
mày đi học rồi mày nói chuyện như thế đy
à mày vô ơn như thế đy à mất dậy
chả nhẽo tát mày một phát em chả mất dậy
gì cả cái mà em học ờ được ở phương tây
ấy là biết suy nghĩ nghĩ biết trăn trở
và biết đồng cảm cho quê hương. Em chỉ
thấy lạ một điều ấy là một đất nước
mạnh, một đất nước phát triển, một đất
nước đang ổn định như anh nói thì tại
sao lại sợ những cái câu hỏi của người
dân nhỉ? Mày không cần phải lý luận ở
đây. Anh biết rằng mày cũng học hành
được đấy. Cũng có cái mày nói có thể
đúng đấy. Nhưng mày phải nhớ một điều
như thế này. Có thể một số vấn đề mày
thấy nó chỉ là bề nổi thôi. Có thể một
số cán bộ sai phạm thôi. Nhưng Đảng và
Bác luôn luôn đúng. Mày phải nhớ cái
điều ấy cho kỹ vào.
Thật sự em không hiểu anh ạ.
Cái mà anh nói cái đấy là niềm tin hay
là một cái nguyên tắc mà bắt buộc là anh
phải tin như thế? Máy tính lật sử đấy hả
em? Đấy là một cái sự thật lịch sử rành
rành ra đấy. Đảng ta là một chế độ ưu
việt trên mọi chế độ. Hiểu chưa? Không
có con đường cách mạng vô sản, không có
xã hội chủ nghĩa. Đấy thì làm gì mà có
đất nước như ngày hôm nay hòa bình, ổn
định, phát triển đi lên như thế này. Và
em hỏi anh nhá,
nếu đảng luôn đúng ấy thì khi sai ai là
người chịu trách nhiệm? Thì xử lý cán bộ
vi phạm, thằng nào sai thằng đấy chịu.
Chả nhẽ cứ thằng nào sai lại lỗi đảng ra
ngu thế nhỉ. Thế bây giờ mày phạm tội
lại bảo bố mẹ đi tù thay cho mày à? Ok.
Em tạm đồng ý với anh. Các cụ nhà mình
ấy mà khi hết thế rồi mới bị bắt thôi
chứ còn quyền trong tay, còn quan hệ
trong tay thì bố thằng nào dám đụng.
Nhưng mà thôi chuyện đó bỏ qua đi. Nhưng
chính sách sai thì sao anh? Chiến lược
sai thì sao?
Một cái quyết định nó ảnh hưởng đến cả
tương lai một đất nước cả chục năm, thậm
chí cả trăm năm. Cái hậu quả đấy thì ai
chịu? Sao chú mày có thể đánh cháo khái
niệm như thế nhỉ? Mẹ đúng bọn phương Tây
này nguy hiểm quá thật. Chắc anh phải
cho mày đi học tư tưởng đảng tầm vài
tháng cho mày tỉnh ra hỏng thôi em ạ.
Không
em đang hỏi về cái cơ chế chịu trách
nhiệm anh ạ. Anh cho em quay lại cái
điểm xuất phát của đảng nhá. Lý tưởng
ban đầu là cách mạng vô sản đúng không?
Quốc hữu hóa tư liệu sản xuất từ lực từ
cường làm theo năng lực hưởng theo nhu
cầu
nhưng mà thực tế bây giờ là gì? Tư nhân
hóa ngầm phụ thuộc FDI, bán tài nguyên
bán đất, công nhân làm thuê giá rẻ cho
nước ngoài. Thế thì anh gọi đó là gì?
đấy là điều chỉnh cho phù hợp với thực
tiễn của thế giới. Hay là rõ ràng các
anh biết lý tưởng sai nhưng mà các anh
vẫn không từ bỏ được cái quyền lực ấy.
Chúng mày phải nhớ rằng chưa có một thể
chế chính trị nào ư việt như thể chế
chính trị của chúng ta. Còn cái vấn đề
cơ chế kinh tế thị trường đấy mà định
hướng xã hội chủ nghĩa đấy là một phát
minh cực kỳ vĩ đại.
Đấy là một phát minh mà không thể xem
thường được. Chúng mày đừng có nói như
thế. Thế định hướng đó là gì anh? mốc
nào, tiêu chí nào và bao giờ đạt 95 năm
rồi. Anh chị em xem xã hội chủ nghĩa nó
đang ở đâu, thiên đường đấy nó đang ở
đâu? Ừ,
mới có 95 năm mà chú mày cứ đòi lên
thiên đường sau chủ nghĩa là như thế
nào? Cứ từ từ, không có gì phải gấp gáp
cả. Đảng ta đang định hướng
một con đường mà đi mẹ gần trăm năm rồi
vẫn chưa thấy đích đến thì người ta có
cái quyền nghi ngờ chứ. Anh có nước nào
mà xây dựng xã hội chủ nghĩa thành công
chưa? Em chưa thấy Liên Xô thì mẹ tan
dã, Đông Âu thì chuyển đổi, Trung Quốc
thì tư bản hóa mạnh mẽ hơn ai hết. Vậy
mình đang học ai anh? Hay chỉ học cách
tồn tại để bảo vệ cái quyền lực của bộ
máy này?
Chúng mày sao so sánh khập khiễng thế?
>> Không, em thấy nó không khợp khiển. Chả
phải là nhà nước ta luôn tuyên truyền là
Liên Xô vĩ đại, Trung Quốc là một nước
đáng học tập hay sao? Đấy là thủ thuật
tuyên truyền em ạ. Phải giữ vững ổn định
chứ chả nhẽ cứ kêu ta đi một mình. Anh
chỉ biết rằng chế độ của chúng ta là một
chế độ ư việt thế thôi, không có cãi
thêm. Em không cãi, em chỉ đang hỏi
thôi. Anh cứ luôn nói về ổn định. Nhưng
ổn định là để làm gì anh? Nếu như người
trẻ, người ta chẳng thấy cái tương lai
họ ở đâu. Người giỏi thì liên tục rời đi
vì không có cơ hội. Anh phải thừa nhận
với em một điều này á là đất nước mình
đang vận hành và đang sống bằng cái sợ
hãi hơn là niềm tin.
Chẳng có cái gì gọi là ổn định mà lòng
dân nó bất mãn cả.
Dân họ im lặng vì sợ các anh thôi. Họ sợ
chính quyền này chứ không phải là họ tin
các anh. Anh có dám cởi bỏ cái bộ quân
phục mà anh đang mặc không? Và đối chất
với một người tri thức, anh làm gì có lý
lẽ để mà nói chuyện đối chất với họ và
em biết
anh sẽ lại đe dọa và dùng bạo lực để mà
khiến họ không thể mở mồm ra được.
Mày câm mẹ mồm mày lại bất dậy.
Dừng ở đây.
Không phải cứ học cao thì muốn nói cái
gì thì nói. Những chuyện như thế này
chẳng đến lượt mày bàn. Không phải vì em
học cao mà em nói em nói vì em là người
Việt. Thế thôi.
>> Anh có cảm giác rằng là mày đang nói về
những cái lý thuyết sáo rỗng á nhỉ?
Bọn tư bản chúng nó cho mày cái gì?
Thực tế mà nói đi, kinh tế chúng ta vẫn
đang tăng trưởng, GDP vẫn tăng ầm ầm,
phát triển như thế mày còn đòi hỏi cái
gì nữa? Mày người Việt chả nhẽ anh là
người Trung Quốc à?
Ai biết được anh? Bố mẹ thì đặt hai
thằng họ Nguyễn hết. Em thì bây giờ vẫn
họ Nguyễn mà chả biết sao bây giờ anh
lại họ Hồ. Không xoáy mấy cái chuyện đấy
nữa. Mày có phải thừa nhận với anh rằng
kinh tế đang phát triển không? Em chưa
bao giờ phủ nhận chuyện tăng trưởng cả.
GDP có tăng nhưng đa phần nó phụ thuộc
vào FDI. Cái đấy thì sao anh không nói?
FDI đầu tư vào đất nước mình vì chúng ta
có sức dân, có nguồn lực lao động giá
rẻ. Đấy gần như là một cái thế mạnh duy
nhất. Họ đầu tư vào đây họ được gì? Lấy
đất rẻ này, dùng lao động giá rẻ này, xả
thải ra môi trường, lợi nhuận thì họ
mang về nước họ. Còn mình thì được cái
gì?
lương thấp, công nghệ lõi không có, ô
nhiễm để lại. Khi họ rời đi thì mình lại
trắng tay. Anh gọi đấy là phát triển à.
Anh nên nhớ là 10 năm nữa Việt Nam bắt
đầu giả hóa dân số đi á, lúc đấy thế hệ
con anh, con em là người phải gắn chịu
cái hậu quả đấy. Vì những cái quyết sách
hôm nay của các cụ đấy. Cái vấn đề quan
trọng là bây giờ phải giải quyết công ăn
chuyện làm cho người dân. Mẹ không có
việc làm thì chúng mày kêu. Có việc làm
thì chúng mày bảo là mẹ đánh đổi môi
trường, đánh đổi tài nguyên. Thế ngộ
nhỉ? Tạo ra việc làm mà không tạo ra
tương lai thì chỉ có kéo dài nghèo đói
thôi anh à. Anh có thấy lạ không? Đất
công rơi vào tay ai? Dự án lớn về tay
ai? Thua lỗ thì nhà nước gãnh lãi thì
doanh nghiệp nó hưởng. Đấy không phải là
thị trường, đấy là tư bản thân hữu.
>> Những thằng con như mày làm sao mà biết
được những cái đường đi nước bước của
các cụ mà mày phán xét ở đây?
Nếu mà các cụ giỏi như thế, các cụ đã lo
hết như thế thì sao người trẻ lại không
dám sinh con? Người giỏi thì người ta
tìm đường để mà đi ra nước ngoài để lao
động hết. Dân thì sống bằng vay mượn, xã
hội thì căng như dây đàn. Còn đất nước
mà tốt ấy thì là nơi dân người ta muốn ở
lại, không phải nơi mà dân người ta tìm
cách đi hết như thế. Anh à anh cho em
hỏi thật con cái lãnh đạo người ta học ở
đâu?
Chuyện của lãnh đạo mày hỏi làm gì?
Chuyện đấy, chuyện gia đình của người ta
liên quan gì đến mày? Liên quan chứ anh.
Nếu mà cái hệ thống này, cái xã hội này
nó tốt ấy thì tại sao người thiết kế ra
nó lại không gửi con em mình vào đó mà
lại gửi ra nước ngoài hết thế? Anh trả
lời giúp em. Anh cũng biết là anh là
công an thì anh biết cái lương của công
chức như thế nào rồi. Nhưng mà em hỏi
thật, biệt phủ xe sang, con cái m sống
xa hoa như vua chúa thì tiền ở đâu ra?
Nếu là trong sạch thì tại sao dân lại
không được biết?
>> Chú mới học mấy cái vớ vẩn ở phương Tây
về rồi tưởng mình hiểu đời đấy à? Ở nhà
này tao là anh mày ngoài xã hội, tao là
người giữ trật tự. Những cái gì mày đang
nói nãy giờ đấy là tao cảm thấy mày đang
xúc phạm danh dự cán bộ, xúc phạm danh
dự lãnh đạo, xúc phạm danh dự đảng.
Mày hỏng hỏng rồi, em chẳng xúc phạm gì
cả. Anh tự hỏi bản thân mình xem.
Anh làm lương tháng được bao nhiêu mà
sao giờ này nhà cửa vài căn, xe hơi hai
ba chiếc, hai đứa con anh thì học tận
trường quốc tế cơ. Anh phải thừa nhận ấy
là cái cơ chế này nó đang đục khoét của
nhân dân để mà sống. Nó mới không dám
nghe những cái câu hỏi của người dân.
Các anh cứ chèn ép dân rồi gọi đó là
mệnh lệnh chính trị. Mà mệnh lệnh thì
không giữ được lòng dân lâu đâu anh ạ.
Chú mày nói như thế là đủ rồi đấy. Học
hành tử tế không lo, đi học ở mấy cái
tây lông rồi về nước dạy đời. Chú mày
làm gì biết xã hội này vận hành như thế
nào.
>> Vâng, em đang cố hiểu đây ạ.
>> Hiểu gì cái loại mày?
Tối nay mẹ mày anh về nhà mà không có bố
tao đấm mày bỏ mẹ ra đấy.
Học đâu đấy cái thói phản động nó quen
chuyện của mày câm mẹ mồm vào kiếm tiền
còn không kiếm tiền được cút mẹ mày đi.
Em là em trai anh đấy. Mình sinh trong
một cái gia đình cách mạng mà anh. Nhưng
mà không lẽ ai đứng lên hỏi đều là phản
động hết hả anh? Em thấy trong mắt các
anh thì ai cũng là thế lực thủ địch. Các
anh sợ người dân hỏi đến thế luôn cơ à?
Chính vì mày là em trai tao nên nãy giờ
tao mới im đấy. Không thì tao cùm mẹ mày
vì cái tội 331 rồi. Lợi dụng quyền tự do
dân chủ, xâm phạm lấy khợp pháp của nhà
nước. Mẹ tệ hơn anh cho mày vào 117
luôn. Mẹ mày phát tán tài liệu trong nhà
nước, tuyên truyền trong khách nhà nước.
Những cái mà mày nói đấy là dính tội hết
đấy chứ chẳng phải ngoa đâu.
Mẹ mày nữa. May mày là em trai tao đấy.
Tối phải tm mách bố. Thôi thế thôi em
không tranh luận với anh nữa. Không phải
vì em sai mà vì em hiểu ra một điều ấy.
Anh không bảo vệ một lập luận. Anh đang
bảo vệ cái vị trí của anh trong cái hệ
thống này thôi. Cái lịch sử dân tộc này
á không thiếu những cái thời kỳ mà người
ta cầm quyền rồi nghĩ là bất khả xâm
phạm. Thời phong kiến á thì nghĩ ngay
vàng là vĩnh viễn. Thời thực dân á thì
nghĩ súng đạn là vĩnh viễn. Mọi cái chế
độ á đều nghĩ là làm cho người dân sợ
hãi thì sẽ tồn tại mãi được. Nhưng không
có cái nỗi sợ nào tồn tại lâu hơn đói,
bất công và nhục nhã cả. Dân tộc này á
không phải sinh ra để làm nô lệ, cũng
không sinh ra để im lặng vĩnh viễn.
Người ta có thể im nhưng không thể quên
được, có thể cúi đầu nhưng không thể mất
trí nhớ. Em không biết tương lai sẽ ra
sao nhưng em biết một điều ấy, không có
quyền lực nào tồn tại khi mà người trẻ
không tin, người già không sợ và người
dân không còn gì để mất. Em vẫn là em
trai anh nhưng em không thể im lặng để
mà mình được sống yên thân một cách như
vậy được. Cầm mẹ mồm mày lại để anh nói
với mẹ cho mày qua lại mẹ phương Tây mày
sống đi. Tư tưởng như chú mày sống ở đất
nước này không ổn đâu. Không sớm thì
muộn cũng bị bắt đấy. Anh với bố chả đỡ
cho mày được thật. Những thằng có lương
tâm như mày sống ở đất nước này chả được
đâu. Cút cút ngay.
Thôi tao đi làm đi. Tranh cãi với mày
gì?
Thằng em mình nó nói chả sai gì nhỉ?
Thôi kệ tư tưởng hoạn động quá đi.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
This video discusses the experiences of Vietnamese people returning from abroad and their differing perspectives on the country's development and societal issues. The conversation highlights a clash between an older generation's acceptance of the status quo, emphasizing stability and the achievements of the ruling party, and a younger generation's critical questioning of underlying problems like economic inequality, corruption, and lack of freedom. The younger person argues that economic growth doesn't equate to genuine development if it doesn't improve the lives of ordinary citizens and raises concerns about the government's suppression of dissent and the lack of accountability. The older person, likely a family member and possibly in a position of authority (implied by references to
Videos recently processed by our community