Canh bạc 10% tăng trưởng kt của VN có khả thi? 3 lý do rất khó - Behind Asia phân tích
727 segments
Xin chào các bạn. Hôm nay lại là một
tiết mục kinh tế của Việt Nam nữa. Lần
này là mình đọc bài của một kênh YouTube
tên là Behind Asia, một kênh YouTube
chuyên gia làm những cái vấn đề kinh tế
tại Châu Á. Nói chung là cái kênh này có
những cái nghiên cứu rất là cụ thể, có
những con số vô cùng chi tiết và họ có
một cái góc nhìn có thể nói là rất là
khách quan, không có lồng ghép yếu tố là
cảm xúc vào. Đây trước là mình có chia
sẻ một số bài phân tích kinh tế của Việt
Nam viết bởi người Hàn Quốc mà các bạn
đã biết rồi. Hàn Quốc thì cũng họ cũng
là Châu Á chúng ta thôi. Họ rất là đặt
nhiều cảm xúc vào cái bài phân tích của
họ. Mặc dù là họ nói là đúng sự thật đấy
nhưng mà cũng có yếu tố cảm xúc trong
đấy. Còn cái bài viết của Behind Asia
này thì họ đặt rất nhiều vào những cái
gì mà họ có thể quan sát được. Tức là
Việt Nam họ công bố, họ cho thấy cái gì
họ quan sát được thì họ phân tích đúng
những gì họ quan sát, không có đạt cái
yếu tố gọi là chủ quan vào. Mặc dù ấ
thực chất là những người nội bộ ở trong
nước như chúng ta chúng ta biết được cái
mặt bản mặt thật sự, cái câu chuyện, cái
tình hình là nó như thế nào. Nhưng mà
với cái góc nhìn của một người nước
ngoài thì người ta đánh giá cái tình
hình nó ra sao. Cái bài phân tích của
ngày hôm nay đó chính là về cái câu
chuyện, một cái canh bạc, một cái mục
tiêu đặt ra cho Việt Nam. là phải đạt
tăng trưởng kinh tế là ít nhất 10% trong
nhiều năm tới tiếp theo. Cái mục tiêu
này là được đặt ra bởi chính trung ương
của Đảng Cộng sản Việt Nam. Chắc là đến
từ ông Tô Lâm đây mà. Và có rất nhiều
nhà phân tích người ta cho rằng đây là
một cái mục tiêu có thể nói là vô cùng
khó nếu mà không gọi là vô tưởng. Bởi vì
những cái lý do như sau mà trong cái
video này sẽ đưa ra. Rồi mời các bạn
lắng nghe. Hôm nay là không có sử dụng
giọng máy tính để đọc nha. Dùng giọng
chính thức.
của mình luôn rồi. Mời lắng nghe. Việt
Nam đang thử làm điều mà hầu hết các
quốc gia [âm nhạc] không dám nghĩ đến.
Họ muốn duy trì mức tăng trưởng GDP bình
quân ít nhất 10% mỗi năm từ 202 đến
2030. [âm nhạc] Đây không chỉ là một dự
báo lạc quan của các nhà kinh tế hay một
mục tiêu của Bộ Tài chính có thể lặng lẽ
bị bỏ qua. Đây là một nhiệm vụ chính trị
chính thức được ghi vào kế hoạch quốc
[âm nhạc] gia của Đảng Cộng sản và nó
gắn liền với một đích đến rất rõ ràng
đạt khoảng 8500 đô la GDP bình quân đầu
người vào năm 2030. Đó là một mục tiêu
phi [âm nhạc] thường ở các nền kinh tế
giàu có tăng trưởng 2 đến 3% mỗi năm đã
được coi là mạnh. Với các nước đang phát
triển duy trì 5 đến 7% trong nhiều năm
đã là ấn tượng nhưng 10% thì khác hoàn
toàn. Nhờ hiệu ứng lãi kép một nền kinh
tế tăng trưởng ở tốc độ đó sẽ tăng gần
gấp đôi quy mô chỉ trong hơn 7 năm. Đấy
đòi tăng kinh tế và 10% trong vòng 10
năm các bạn. Toàn là nói thách nói mồm
không. Khiếp thật ấy. Một cái kỳ tích
kinh tế mà có lẽ là chỉ có Việt Nam mới
dám đủ tự tin để mà hô hào rằng là có
thể thực hiện được. Việt Nam đang cố nén
hàng thập kỷ phát triển vào một nhiệm kỳ
chính trị, mục tiêu là chuyển từ nhóm
thu nhập trung bình thấp lên nhóm thu
nhập trung bình cao vào năm 2030. Với
mục tiêu dài hạn hơn là trở thành nước
thu nhập cao vào năm 2045.
Nhưng có một vấn đề lớn khi đặt chính
sách kinh tế theo lệnh chính trị, chính
phủ có thể yêu cầu tăng trưởng trên giấy
tờ nhưng không [âm nhạc] thể ra lệnh cho
điện xuất hiện trong một lưới điện đang
quá tải. Không thể ra lệnh cho các chính
phủ nước ngoài tiếp tục mở cửa thị
trường và không thể ngay lập tức biến
một bộ máy hành chính thận trọng thành
một cỗ máy dám mạo hiểm và hành động
nhanh chóng. Vậy mà năm 2026 Việt Nam
đang cố làm tất cả những điều đó cùng
một lúc. Thực tế của nền kinh tế Việt
Nam không phải là một câu chuyện đơn
giản về một con hổ châu Á đang trổi dậy.
Thực ra đó là ba hệ thống riêng biệt
đang vận hành đồng thời và thường xuyên
va chạm nhau. Thứ nhất là làn sóng mở
rộng xuất khẩu và nhà máy khổng lồ do
chiến lược China Plus One toàn cầu tạo
ra. Thứ hai là hệ thống điện đang quá
tải vật lộn để theo kịp nhu cầu công
nghiệp. Thứ ba là nỗ lực có chủ đích của
nhà nước nhằm giảm thiểu hai rủi ro lớn
cùng lúc. nở bất động sản trong nước và
áp lực thuế quan từ bên ngoài. Việt Nam
không xuất phát từ điểm zero và đó chính
là điều khiến mục tiêu 10% trở nên khó
khăn đến vậy. Trong hai thập kỷ vừa qua,
đất nước này đã xây dựng được một trong
những câu chuyện tăng trưởng công nghiệp
thành công nhất trong thế giới đang phát
triển. Năm 2025, nền kinh tế tăng trưởng
8,02%,
xuất khẩu đạt 475 tỷ đô la Mỹ, trong đó
riêng 153 tỷ đô la chảy vào thị trường
Mỹ. Vì Việt Nam mua từ Mỹ ít hơn nhiều
so với lượng bán xăng đó, thẳng dư
thương mại với Mỹ trong một năm đạt gần
134 tỷ đô la. Những con số đó cho thấy
sức mạnh của cổ máy xuất khẩu Việt Nam
nhưng chúng cũng phơi bày điểm yếu lớn
nhất khi một nước đang phát triển. chạy
thẳng dư lớn đến vậy với Mỹ, Washington
sẽ chú ý. Các chính trị gia, cơ quan
quản lý và các nhà sản xuất Mỹ bắt đầu
đặt ra những câu hỏi khó. Đến năm 2026,
nguy cơ [âm nhạc] Mỹ trả đũa không còn
là lý thuyết nữa. Washington đang cân
nhắc áp thuế 20% lên hàng hóa Việt Nam.
Nguy hiểm hơn là mối đe dọa áp thuế phạt
40% lên những hàng hóa bị cho là thuộc
các đề án chuyển [âm nhạc] tải, bất hợp
pháp. Điều đó đáng lo ngại vì Mỹ thường
không làm rõ hoàn toàn các quy định của
mình. Các nhà xuất khẩu phải tự đoán xem
ranh giới giữa lắp ráp hợp pháp và gián
nhãn bất hợp pháp nằm ở đâu. Sự bất ổn
đó đủ để đóng băng các quyết định đầu
tư. Việt Nam muốn trở thành cơ sở sản
xuất giá trị cao hơn cho bán dẫn điện tử
tiêu dùng và linh kiện xe điện nhưng vẫn
không muốn đánh mất cỗ máy xuất khẩu
đang tạo ra việc làm, nguồn thuế và
ngoại hối. Hết cái thứ gì cũng muốn làm.
Các bạn cũng muốn tự tạo ra những cái
công nghệ của riêng mình, của nội lực
nhưng mà cũng tiếc cái đồng đô la kiếm
được nhờ làm cy cho ngoại ban. Các nhà
đầu tư ủng hộ hướng đi đó nhưng nhiều
nhà phân tích và tổ chức như ngân hàng
thế giới đã cảnh báo rằng mục tiêu tăng
trưởng 10% theo lệnh chính trị cao hơn
nhiều so với những gì nền kinh tế thực
tế có khả năng đạt được. Có gì đâu, báo
cáo láo, báo cáo bậy là thành con số 10%
được ngay. Mà các bạn thực tế là con số
phát triển được đến đâu á là nó phụ
thuộc rất lớn vào cái mức độ trung thực
của những con số nó đưa ra là nó có đúng
sự thật hay không. Làm sao biết được mà
thật sự tăng bao nhiêu phần trăm hả các
bạn? Toàn là giấy tờ không, toàn là nói
mõm không toàn là báo cáo láo mà từ cấp
dưới lên cấp trên nó báo đại số này ai
đâu biết được con số đó là bao nhiêu. Nó
bảo 8% năm ngoái nhưng thực chất là bao
nhiêu phần trăm. Thôi thì dù gì chăng
nữa thì đó là những gì mà họ đã thông
báo ra chính thức ở bên ngoài. Thì chúng
ta cứ tạm tin tưởng ở ngoài mặt là như
vậy là thực sự nền kinh tế Việt Nam nó
tăng 8% trong 2025 và sắp tới họ sẽ đặt
mục tiêu là 10% trong vòng một tập kỷ.
Đọc tiếp. Dù vậy, đầu năm 2026, Đảng
chính thức đặt mục tiêu này vào trung
tâm kế hoạch 2026 đến 2030.
>> [âm nhạc]
>> Việt Nam phải trở thành nước thu nhập
trung bình cao vào năm 2030 và là nước
phát triển thu nhập cao vào năm 2045.
Thông điệp chính trị rất rõ ràng. Câu
hỏi khó hơn là liệu bộ máy nhà nước có
thực sự thực hiện được không? Để hiểu
chiến lược Việt Nam năm 2026, phải hiểu
bản thân nhà nước trước đã. Đất phải
được giải phóng mặt bằng, giấy phép phải
được phê duyệt, ngân sách phải được ký,
hợp đồng phải đi qua các bộ và văn phòng
tỉnh. Nếu những phê duyệt đó không xảy
ra, mục tiêu tăng trưởng cũng vô nghĩa.
Đó là lý do Việt Nam đang tái cơ cấu bộ
máy chính phủ. Năm 2025, các đề xuất lớn
được thúc đẩy để sáp nhập các Bộ Quyền
lực, Bộ Tài chính dự kiến sáp nhập Bộ Kế
hoạch và Đầu tư. Bộ xây dựng sẽ hợp nhất
với Bộ Giao thông vận tải. Đây không
phải là những thay đổi bề ngoài. Đây là
những cố máy hành chính khổng lồ quản lý
ngân sách và dự án quốc gia lớn. Mục
tiêu của việc sát nhập rất đơn giản.
giảm chồng chéo, cắt bớt các tầng phê
duyệt và đẩy nhanh tiến độ dự án. Ừ thì
đó là những cái hiệu quả mà họ thông báo
ra bên ngoài như vậy. Còn thực tế là nó
có hiệu quả nhanh hơn, nó tốt đẹp nhanh
hay không thì các bạn có thể thấy được
tận mắt là chứng kiến tận mắt rồi nhá.
Có thật sự là nó hiệu quả và nhanh chóng
hay không? Hay là nó càng cồng kề thêm,
nó càng chậm trễ thêm các cái tiến độ
phê duyệt là một cái tờ giấy rất đơn
giản thôi mà hành sách rồi quấy nhiễu cả
một mấy tuần lễ mấy tháng cũng chưa
xong. Đọc tiếp, năm 2025, Quốc hội cũng
thông qua các cuộc tái tổ chức lớn ở cấp
tỉnh và xã. Logic đằng sau tất cả những
điều này là tốc độ. Nếu một dự án phải
đi qua ít bàn hơn và thu thập ít chữ ký
hơn, nó được xây dựng nhanh hơn. Và nếu
Việt Nam muốn tăng trưởng hai chữ số cần
xây dựng đường bộ, cảng biển, đường dây
điện và khu công nghiệp nhanh chóng.
Nhưng áp lực tăng tấp này không xuất
phát từ một điểm khởi đầu lành mạnh. Nó
đến sau nhiều năm tê liệt. Nguyên nhân
chính là chiến dịch chống tham nhũng
được gọi là lò đốt. Chiến dịch này xử
phạt hàng nghìn quan chức, lãnh đạo
doanh nghiệp và nhân vật kinh doanh. Nó
làm tăng đáng kể chi phí của tham nhũng
nhưng nó cũng tạo ra một tác dụng phụ
nỗi sợ hãi. Fear. Các quan chức trở nên
khiếp sợ khi phải ký bất cứ điều gì. Nếu
một hợp đồng mua sắm sau này bị đặt câu
hỏi, nếu một dự án trông có vẻ quá ưu ái
một công ty hoặc nếu bất kỳ sai sót tài
chính nào xuất hiện khi nhìn lại thì sự
nghiệp có thể bị hủy hoại và nhà tù có
thể đón chờ các bạn. Vì vậy, nhiều quan
chức ngừng chấp nhận rủi ro. Họ trì hoãn
cấp phép, họ chuyển quyết định sang các
bộ phận khác, họ yêu cầu thêm đánh giá,
họ để tiền chưa được chi tiêu vì ký
duyệt một dự án cảm giác nguy hiểm hơn
là không làm gì. Hiện tượng này được gọi
là sợ ký và nó trở thành lực cản thực sự
cho nền kinh tế. Các nhà tài trợ quốc tế
cho biết Việt Nam đã mất ít nhất 2,5 tỷ
đô la viện trợ nước ngoài trong nhiều
năm vì các dự án bị đóng băng bởi tê
liệt hành chính. Thêm khoảng 1 tỷ đô la
khác được cho là đang nằm chờ các phê
duyệt mà không ai muốn cấp. Vấn đề còn
tệ hơn với chi tiêu công trong nước.
Khoảng 19 tỷ đô la vốn công theo kế
hoạch được cho là đã không được đầu tư
trong giai đoạn 2021 đến 2023. Tiền đã
được phân bổ, nhu cầu đã rõ ràng, các dự
án đường bộ, cầu cống và điện đang chờ
đợi nhưng bộ máy [âm nhạc] nhà nước
không chuyển động. Đó là lý do tại sao
làn sóng tinh gọn 2025 2026 lại quan
trọng đến vậy, không chỉ là về quản lý
tốt hơn mà là về việc khởi động lại khả
năng hành động của Nhà nước. Việt Nam
không thể đạt tăng trưởng 10% nếu vốn
vẫn bị mắc kẹt trong ngân khố trong khi
các dự án hạ tầng ngồi chờ phê duyệt.
Điều này cũng giải thích tại sao chính
phủ đang dồn sức vào hạ tầng cứng. Cuối
năm 2025, Việt Nam đã khởi động 234 dự
án hạ tầng lớn với tổng trị giá khoảng
3400.000 tỷ đồng, tương đương khoảng
129,4 tỷ đô la Mỹ. Đó là một con số
khổng lồ tương đương khoảng 1/4 sản
lượng hàng năm của đất nước. Chỉ khoảng
18% trong số đó được nhà nước tài trợ
trực tiếp, phần còn lại phụ thuộc vào
vốn tư nhân bên ngoài. Vì vậy, chiến
lược của nhà nước không chỉ là chi tiêu
mà là sử dụng hành động công để mở khóa
những nguồn vốn tư nhân lớn hơn nhiều.
Để tài trợ cho đợt đầu tư này, chính phủ
dự kiến huy động 5,5 tỷ đô la vay nước
ngoài trong năm 2026 và đề ra chiến lược
hỗ trợ phát triển chính thức mới nhằm
thu hút tới 38 tỷ đô la trong giai đoạn
26 đến năm 2030. Trên giấy tờ, công thức
nghe có vẻ đơn giản, sát nhập các bộ cắt
giảm quan liêu, giải phóng vốn, xây dựng
hạ tầng, kích thích nền kinh tế. Nhưng
không đơn giản như vậy. Việt Nam nhanh
chóng vấp phải hai giới hạn cứng mà
không khẩu hiệu chính trị nào có thể xóa
bỏ. Giới hạn vật lý của điện năng và
giới hạn địa chính trị của thương mại.
Nếu bạn muốn hiểu tại sao Việt Nam đang
thúc đẩy mạnh mẽ như vậy, hãy nhìn vào
bản đồ nhà máy toàn cầu. Việt Nam có một
lợi thế lớn mà rất ít quốc gia có thể
sao chép. Biên giới phía Bắc của Việt
Nam nằm ngay cạnh miền Nam Trung Quốc,
một trong những hệ sinh thái sản xuất
dày đặc nhất trên trái đất. Trong nhiều
thập kỷ, sản xuất toàn cầu tập trung ở
Trung Quốc nhưng lương tăng, đại dịch
gián đoạn và cuộc chiến thương mại Mỹ
Trung đã thúc đẩy các tập đoàn quốc gia
tìm kiếm một cơ sở thứ hai. Họ muốn đa
dạng hóa mà không rời khỏi mạng lưới
cung ứng châu Á. Việt Nam trở thành câu
trả lời tự nhiên. Một công ty vẫn có thể
lấy linh kiện từ Trung Quốc vận chuyển
qua biên giới, lắp ráp ở miền Bắc Việt
Nam và xuất khẩu hàng hóa thành phẩm ra
toàn cầu. Điều đó cho phép các công ty
giảm thiểu rủi ro thuế quan và rủi ro
chính trị mà không cần xây dựng lại toàn
bộ chuỗi cung ứng từ đầu. Các quốc gia
như Ấn Độ và Mexico có nhiều thế mạnh
nhưng đối với sản xuất châu Á gắn kết
với Trung Quốc, địa lý của Việt Nam là
những điểm mạnh mà Ấn Độ và Mexico rất
khó có thể vượt qua. Đó là ý nghĩa thực
sự của China Plus One không phải là lý
thuyết, đó là các nhà máy đang dịch
chuyển, hợp đồng đang thay đổi và chuỗi
cung ứng đang được vẽ lại về mặt vật lý.
Năm 2025, xuất khẩu của Việt Nam tăng
17% lên 475 tỷ đô la Mỹ. Vốn đầu tư trực
tiếp nước ngoài đạt khoảng 27,6 tỷ đô
la. Một số tập đoàn công nghệ lớn nhất
thế giới không còn chỉ thử nghiệm ở Việt
Nam nữa. Họ đang mở rộng mạnh mẽ. Apple
tăng đáng kể chi tiêu với các nhà cung
cấp tại Việt Nam đạt khoảng 400.000 tỷ
đồng, tương đương khoảng 16 tỷ đô la Mỹ.
Khoản đầu tư đó được cho là hỗ trợ
khoảng 200.000 việc làm sản xuất địa
phương. Foxcor, một trong những nhà sản
xuất theo hợp đồng chủ chốt của iPhone,
mở rộng công suất sản xuất điện thoại di
động tại Việt Nam từ 30 triệu lên 140
triệu chiếc mỗi năm. Công ty cũng xin
cấp phép sản xuất tới 4,8 triệu máy chơi
game Xbox mỗi năm tại đây. Xem xong
display cam kết đầu tư 1,8 tỷ đô la vào
nhà máy màn hình OLED ở Bắc Ninh. Đây
không phải là những dự án thí điểm nhỏ.
Đây là dấu hiệu cho thấy Việt Nam đang
ngày càng gắn bó sâu với ngành sản xuất
điện tử tiên tiến.
>> [âm nhạc]
>> Nhưng một làn sáu nhà máy chỉ hoạt động
được nếu logistics theo kịp xuất khẩu
điện tử khối lượng lớn cần đường bộ cảng
biển sân bay và khu công nghiệp vận hành
trơn tru không thể sản xuất 140 triệu
chiếc điện [âm nhạc] thoại rồi vận
chuyển chúng qua những tuyến đường cao
tốc yếu kém hay các tuyến vận tải hàng
hóa quá tải. Đó là lý do tại sao xây
dựng đường cao tốc được đối xử gần như
là vấn đề an ninh quốc gia. Cuối năm
2025, Việt Nam dự kiến hoàn thành 318 km
đường cao tốc, tăng lên 3513 km khi tính
cả các tuyến đường kết nối lớn. Mạng
lưới đó rất quan trọng. Nó cho phép linh
kiện nhập từ Trung Quốc, chảy vào các
khu công nghiệp rồi nhanh chóng di
chuyển đến cảng biển hay sân bay đủ
nhanh cho [âm nhạc] sản xuất Just in
Time. Vận tải hàng không cũng quan
trọng, đặc biệt với hàng điện tử giá trị
cao. Dự án hàng không lớn nhất của Việt
Nam, sân bay quốc tế Long Thành gần
thành phố Hồ Chí Minh được xây dựng nhằm
giảm tải áp lực cho các sân bay hiện hữu
đang quá công suất và trở thành một
trung tâm logistics lớn. Chính phủ đạt
mục tiêu cứng rắn để Long Thành bắt đầu
vận hành. thương mại trong quý 4 năm
2026. Mục tiêu đó được đối xử gần như
một hạn chót thời chiến. Việt Nam cũng
đang cố gắng củng cố nền kinh tế trong
nước để không phụ thuộc hoàn toàn vào
nhu cầu nước ngoài. Doanh số bán lễ tăng
9,2% năm 2025, lạm phát được kiểm soát
[âm nhạc] tương đối ở mức 3,31%. Thu
nhập bình quân hàng tháng tăng lên
khoảng 5,9 triệu đồng, tăng 9,3% so với
2024. Tầng lớp trung lưu đang phát triển
mua nhiều hơn về dịch vụ. giao thông và
hàng tiêu dùng. Điều đó quan trọng vì
một nền [âm nhạc] kinh tế nội địa lành
mạnh hơn sẽ giúp Việt Nam có thêm đệm
giám sốc nếu nhu cầu xuất khẩu suy yếu.
Dù vậy, khoảng cách giữa mục tiêu chính
trị và thực tế khả thi vẫn còn rõ ràng.
Nhiều nhà phân tích cho rằng 10% là
không thực tế. Dự báo của ngân hàng thế
giới nằm thấp hơn nhiều so với mức đó.
Vậy tại sao lại đặt ra một con số cao
đến vậy? Nếu lãnh đạo biết phép tính rất
khó?
Vì cái thói nổ quen mồm chứ gì đâu mà
lạ. Vì mục tiêu 10% không chỉ là một dự
báo kinh tế, đó là một công cụ chính
trị. Đó, thấy chưa? Tức là một cái công
cụ chính trị nói ra, nói thách, nói to
ra để mà kiếm điểm ở trong lãnh đạo
[âm nhạc] là một thiết bị cưỡng bức. Nó
trao lãnh đạo lý do chính đáng để sáp
nhập các bộ, thúc ép cán bộ phê duyệt dự
án nhanh hơn và đòi hỏi bộ máy nhà nước
giao hàng nhanh hơn. Nó thay thế một nỗi
sợ bằng một nỗi sợ khác. Thay vì sợ hậu
quả của việc ký văn bản, các quan chức
nay phải sợ việc thất bại với nhiệm vụ
trung tâm của đảng. Thấy chưa? Tức là
trước nay là cái những cái nỗi sợ được
gieo rắc lên vào đầu bởi những cái chiến
dịch đốt lò tham nhũng của Nguyễn Phú
Trọng. Thì bây giờ họ có một cái nỗi sợ
khác đề lên đề lên cái nỗi sợ cũ cái nỗi
sợ bị đốt lò của ông Nguyễn Phú Trọng đó
chính là cái nỗi sợ làm chậm tiến trình
phát triển kinh tế thần tốc của Tô Lâm.
Bây giờ bị bắt giữa hai cái làn đạn các
bạn. Ký mà chậm thì bị phạt bởi ông Tô
Lâm. Còn nếu ký mà nhanh quá rồi lòi ra
dự án thối, dự án tạo lao xịt bợp bị lôi
ra ngoài ánh sáng thì là phải bị phạt
[âm nhạc] bởi những cái legacy của ông
Nguyễn Phú Trọng để lại. Đọc lại nhé.
Thay vì sợ hậu quả của việc ký văn bản,
các con chức nay phải sợ việc thất bại
với một nhiệm vụ cao cả hơn đến từ Trung
ương Đảng. Nó cũng tạo vỏ bọc cho các
cải cách đau đớn. Nhà nước có thể thắt
chặt tín dụng bất động sản, [âm nhạc]
thúc đẩy những thay đổi khó chịu trong
định giá điện hay yêu cầu tái cơ cấu
hành chính tất cả nhân danh tăng trưởng
quốc gia. Mục tiêu không chỉ là một con
số, đó là công cụ kiểm soát nhà nước
được thiết kế để phá vỡ sức ì nhưng nền
kinh tế năm 2026 sẽ chỉ mạnh bằng những
mắt xích yếu nhất của nó. Và Việt Nam có
ba mắt xích như vậy. Mắt xích yếu đầu
tiên là lưới điện. Việt Nam là cứ lâu
lâu cái là cúp điện, lâu lâu cái là quá
tải, cháy điện sống bình thường cái là
cúp điện chơi cho vui vậy á. Thì thử hói
sale mà làm được cái thứ gì mà sản xuất
mà nó to tát cho được. đang sản xuất vậy
mà cúp điện cắt mất mẹ điện đi lấy đâu
là mà sản xuất nữa mà đòi phát triển cho
nó kịp tốc độ 10% không có chiến lược
công nghiệp hiện đại [âm nhạc] nào hoạt
động được nếu thiếu điện Việt Nam đã học
được điều đó vào tháng 6 năm 2023 khi
các đợt mất điện nghiêm trọng tấn công
các tỉnh phía Bắc nhà máy đóng cửa, dây
chuyền lắp ráp dừng lại, công nhân phải
ngồi chơi. Đối với một đất nước đang tự
quảng bá là cơ sở sản xuất đáng tin cậy
cho điện tử toàn cầu. Đây là một cảnh
báo nghiêm túc, áp lực chỉ gia tăng kể
từ đó, nhu cầu điện năm 2025 dự kiến
tăng 10,5 đến [âm nhạc] 13% so với năm
trước. Ở một đất nước đang chuyển dịch
sang điện tử, khu công nghiệp và sản
xuất tiêu thụ nhiều năng lượng, nhu cầu
điện có thể tăng nhanh hơn cả GTP.
[âm nhạc] Nếu Việt Nam thực sự theo đuổi
tăng trưởng kinh tế 10%, áp lực lên lưới
điện sẽ trở nên cực kỳ lớn. Bây giờ đòi
chuyển sang xe điện nữa, không chạy xe
xăng, điện nào mà đáp ứng cho nổi? Để
ứng phó, nhà nước đã khẩn cấp triển khai
các nâng cấp. Một trong những dự án quan
trọng nhất là đường dây truyền tải điện
500 [âm nhạc] kV mạch ba từ Quảng Trạch
đến phố nối. Tuyến này dài 519 km qua
chí tỉnh và có chi phí gần 880 triệu đô
la. Mục đích của nó đơn giản nhưng thiết
yếu. Chuyển điện từ những khu vực có
nguồn phát điện mạnh hơn đến miền Bắc,
nơi nhu cầu công nghiệp lớn nhất. Lại
cái trò Đào Nam lớp bách
chuyển điện từ miền Nam sang miền Bắc
càng nhanh càng tốt để mà lấy điện cung
cấp cho các dự án sản xuất. Còn ở dưới
miền Nam có thiếu điện cúp điện như thế
nào kể bà tụi bày. Nhưng đường dây
truyền tải không tạo ra điện, chúng chỉ
vận chuyển điện và điều đó dẫn đến những
vấn đề sâu xa hơn. Sản xuất điện, lĩnh
vực năng lượng tái tạo của Việt Nam đã
trở thành một bài học cảnh báo về bất ổn
chính sách. Hơn 170 dự án tái tạo được
cho là đã bị đình trệ vì chính phủ thay
đổi các quy tắc về trợ cấp và mức giá
thanh toán. Làn sóng đầu tư ban đầu được
thúc đẩy bởi biểu giá hỗ trợ điện Fit
Tarif đảm bảo mức giá hấp dẫn cho các
nhà phát triển điện mặt trời và điện
gió. [âm nhạc] Chính sách đó có tác dụng
đầu tư đổ vào. Nhưng một khi các quan
chức lo ngại rằng những hợp đồng này
đang trở nên quá tốn kém cho [âm nhạc]
Công ty Điện lực Nhà nước và khi các
cuộc điều tra về các phê duyệt trước đó
bắt đầu, chính phủ đã hồi tố cách giảm
mức hỗ trợ. Đây là một trong những điều
tệ nhất mà một nhà nước có thể làm trong
tài chính hạ tầng. Các dự án tái tạo
được xây dựng dựa trên mô hình nợ dài
hạn ngân hàng cho vay dựa trên giả định
rằng các quy tắc doanh thu sẽ ổn định.
Nếu chính phủ sau đó cắt giảm mức giá họ
sẽ trả, toàn bộ mô hình tài chính có thể
sụp đổ. Đó chính xác là điều khiến các
nhà đầu tư hoảng sợ. Đến năm 2026 điều
này [âm nhạc] đã trở thành một vấn đề
pháp lý và ngoại giao lớn. Các nhóm
doanh nghiệp nước ngoài cảnh báo rằng
các nhà đầu tư đang cân nhắc kiện Việt
Nam, các dự án bị vướng trong tranh chấp
được cho là đại diện cho khoảng 12 GW
công suất, một lượng điện khổng lồ đối
với một đất nước đang rất cần nguồn
cung. Vì vậy, vấn đề điện của Việt Nam
không chỉ là về kỹ thuật mà còn là về
niềm tin. Nếu nhà đầu tư không tin vào
các quy tắc, họ sẽ không tài trợ cho làn
sóng phát điện tiếp theo. Mắt xích yếu
thứ hai là bất động sản. Trong các nền
kinh tế châu Á tăng trưởng nhanh, bất
động sản thường biến tăng trưởng thành
rủi ro tài chính, tiền dễ cháy vào bất
động sản, [âm nhạc] giá cả rời xa so với
thu nhập. Các chủ đầu tư vay nặng, ngân
hàng bị phơi lộ, khi bong bóng vỡ, thiệt
hại lan ra toàn bộ nền kinh tế. Lãnh đạo
Việt Nam nhìn vào khủng hoảng bất động
sản của Trung Quốc và quyết định không
muốn lặp lại điều đó. Biểu tượng mạnh mẽ
nhất của đợt siết chặt này là vụ án trùm
bất động sản Trương Mỹ Lan. Bà bị kết án
trong một vụ gian lận khổng lồ liên quan
đến tập đoàn Vạn Thịnh Phát và ngân hàng
TMCP Sài Gòn. Thông điệp rất rõ ràng,
nhà nước sẽ không dung thứ cho sự thái
quá tài chính và gian lận hệ thống trong
lĩnh vực bất động sản. Điều đó có tác
động ran đê mạnh mẽ. Năm 2026, thay vì
cố bơm phòng tăng trưởng thông qua một
làn xóm bất động sản mới, Ngân hàng Nhà
nước Việt Nam cách giảm mục tiêu tăng
trưởng tín dụng xuống khoảng 15% từ mức
khoảng 20% năm trước. Các ngân hàng được
yêu cầu thắt chặt, kiểm soát rủi ro, đặc
biệt với cho vay bất động sản. Đồng
thời, Chính phủ bắt đầu chuẩn bị các
biện pháp thuế nhằm giảm đầu cơ sau khi
nhà nước được cho là đã tăng vọt 20 đến
30% trong năm trước. Đấy, tức là theo
như lý thuyết, theo như chế giấy tờ là
Việt Nam đang đánh mạnh vào những cái
trò đầu cơ đất đai, giảm thiểu những cái
tỷ phú bong bóng đất đai của Việt Nam.
Những người đã góp công đều dấng ngoặc
kép rất lớn vào cái giá cả đất đai bất
động sản Việt Nam tăng phi mã khiến cho
những người dân Việt Nam lương không còn
mua được. Đây là chính sách dài hạn thận
trọng. Nhà nước muốn tiền chảy vào nhà
máy, công nghệ và hạ tầng, không phải
vào những căn hộ bỏ trống và các canh
bạc đất đai đòn bẫy. Nhưng trong ngắn
hạn, điều này cũng có nghĩa là Việt Nam
đang cố tình bóp nghẹt một trong những
động cơ truyền thống tăng trưởng GDP
nhanh. Các cơn bùng nổ bất động sản nguy
hiểm nhưng chúng có thể tạm thời làm cho
nền kinh tế trông có vẻ là mạnh. Việt
Nam đang chọn cách không sử dụng lối tắt
đó. Đó các bạn hiểu chưa? Tức là thời
gian đây là cái nền kinh tế Việt Nam nó
thổi phồng lên. Đó là nhờ rất lớn vào
cái bong bóng bất động sản. Đấy mà các
bạn đã biết r bong bóng mà nó thổi phồng
lên là có một ngày nó bể tung giống như
là Ever Grandy ở Trung Cộng. Rồi những
cái thời mà Nhật Bản năm 80 năm 90 đó
bong bóng bất động sản á khi mà nổ cái
bùm một phát là trở về xuống mặt đất là
bao nhiêu người tán ra bại sản treo cổ.
Việt Nam học là được từ những cái nạn
nhân đời trước cho nên bây giờ cũng muốn
thắt chặt những cái trò bơm phòng đất
đai ở trên mặt giấy tờ các bạn nhé. Còn
họ làm được đến đâu đó là cái chuyện
khác. Bất động sản trước giờ nó vẫn là
huyết mạch của Việt Nam mà. Ở Việt Nam
toàn là tỷ phú bất động sản không chứ có
b giờ nghe tỷ phú gì công nghệ tỷ phú
tạo ra cái thứ gì mà nó có thể sản xuất
được rồi tung ra cho nước ngoài người ta
sử dụng đâu. Toàn là những tỷ phú sử
dụng tài nguyên thiên nhiên của ông cha
ta để lại. Cạp đất cạp đái, cạp tài
nguyên quốc gia của ông cha ta để lại.
Đọc tiếp. Mắt xích yếu thứ ba là khó
kiểm soát nhất. Chính sách thương mại
của Mỹ. Yếu tố thứ ba đó là chính sách
thương mại của Hoa Kỳ nhá. Trước giờ là
ăn trên ngồi trốc, ngồi trên đầu người
ta nhiều quá rồi. Thì bây giờ nước Mỹ
người ta phát hiện ra là Việt Nam đang
ăn trên ngồi trốc, ngồi trên đầu của họ
thẳng như thương mại với một cái mức độ
mà không thể một cái quốc gia trên thế
giới này có thể tưởng tượng được. Cao
nhất cao hơn cả Mexico, một cái thằng mà
nằm ngay dư ná Mỹ vậy á. Mà thẳng như
thương mại của Việt Nam nó còn cao hơn
các thằng Mexico. Thì các bạn thử hỏi
xem là nó mức độ như thế nào? Nó ăn trên
ngồi trốc như thế nào? Đọc tiếp. Sự trỗ
dậy kinh tế của Việt Nam phụ thuộc nặng
nề vào việc bán hàng sang Mỹ. Nhưng đó
chính xác là lý do tại sao Washington
đang theo dõi rất chặt chẽ. Việt Nam
nhập khẩu hàng hóa từ Trung Quốc trị giá
186 tỷ đô la Mỹ trong khi xuất khẩu 153
tỷ đô la sang Mỹ. Mạn thấy khủng khiếp
chưa? Mua từ Trung Quốc là 186 tỷ, xuất
sang Mỹ là 153 tỷ. Nó nghe có mùi giống
như là m vận chuyển hàng hóa từ Trung
Quốc đi vào Việt Nam xong rồi bán sang
Mỹ vậy. Làm cái nơi trung chuyển vậy á.
Mẹ nghe mắc cười không các bạn? nhập từ
Trung Quốc 186 tỷ vậy á. Rồi xuất sang
Mỹ 153 tỷ. Nghe nó fishy nó s chưa? Mô
hình thương mại đó là lý do tại sao các
quan chức Mỹ nghi ngờ Việt Nam đang bị
sử dụng như một trung tâm chuyển tải.
Vấn đề nằm ở giá trị gia tăng trong sản
xuất. Nếu linh kiện Trung Quốc vào Việt
Nam và thực sự được [âm nhạc] chuyển hóa
thành một sản phẩm mới tại đây, đó là
sản xuất hợp pháp. Nhưng nếu hàng hóa
chỉ được gia công nhẹ hoặc gián nhãn
slap cái label lại trước khi vận chuyển
sang Mỹ, Washington có thể gọi đó là
chuyển tải và áp thuế. Đấy, cái vấn đề
là Việt Nam có thật sự là nhập linh kiện
từ Trung Quốc vào xong là làm ra cái thứ
gì đó mà nó original, nó mới mà có thể
gọi là một cái sản phẩm hoàn toàn khác
hay không? Hay là nó đem hàng Trung Quốc
vào nó chẳng làm con mẹ gì hết á, nó
slap cái label lên, nó dán cái nhãn lên
coi như gọi là hàng made in Việt Nam vậy
á.
Toàn là dốc tổ dốc cờ hó không. Thì đó
là một cái cơ sở hoàn toàn hợp pháp để
mà Hoa Kỳ người có người ta áp lên một
cái mức thuế gọi là chống bán phá giá,
chống bán chuyển tải mà chống gian lận,
chống lấp lửng mà chống đánh lợn con
đen. Đọc tiếp. Vấn đề là sự không chắc
chắn. Uncertainty. Các nhà xuất khẩu
không phải lúc nào cũng biết ranh giới
pháp lý thực sự nằm ở đâu. Một nhà máy
có thể đầu tư mãnh thuê công nhân, lắp
ráp sản xuất và họ vẫn có thể phải đối
mặt với rủi ro hải quan Mỹ quyết định
rằng hàm lượng giá trị gia tăng của Việt
Nam chưa đủ. Giá trị gia tăng của Việt
Nam đâu có bao nhiêu. Dán cái label lên
coi như xong. Giá trị gián nhãn.
Nếu điều đó xảy ra và mức thuế phạt 40%
được áp dụng, biên lợi nhuận biến mất
ngay lập tức, Việt Nam đã phản ứng bằng
cách thắt chặt thực thi, nước này tăng
cường kiểm tra gian lợn xuất xứ, đẩy
mạnh thanh tra và yêu cầu các quan chức
hải quan rà soát cẩn thận hơn hồ sơ giấy
tờ và lộ trình di chuyển của các linh
kiện Trung Quốc. Đất nước đang cố chứng
minh rằng mình là một cơ sở sản xuất
thực sự chứ không phải là một trạm gián
nhãn đơn giản. Rồi ok. Bài viết này viết
rất là công bằng và văn minh các bạn
nhá. Đúng là YouTuber Mỹ khác lúc nào có
một cảnh nhìn nó vô cùng rất là công
bằng, đánh giá rất là khách quan. Dù
thực tế là nó tiêu cực như thế nào nhưng
mà họ vẫn có thể nhìn rất là khách quan.
Thực ra đến cả một cái đứa mà ngu ngốc
nhất vẫn có thể thấy được là Việt Nam rõ
ràng là đang tuồn hàng Trung Quốc bán
sang cho Mỹ giống như một nơi trung
chuyển vậy đó. Ở tĩnh Nhật gọi là stand
buy tức là bán hàng trung chuyển. Các
bạn chẳng có cái gì hết trong tay hết á.
Chỉ là cái thằng đứng giữa ăn tiền trinh
bán giùm hàng cho người ta thôi. Ăn tiền
trinh thằng đứng giữa ăn tiền trinh
thôi. Chẳng có làm gì khó khăn cả. Không
có chút một cái sức IQ trí tuệ gì hết á.
Bây giờ mà đòi mà thắt chặt những cái
điểm đó thì Việt Nam sẽ mất một cái
nguồn cung đô la rất là lớn. Trước mắt
là như vậy rồi sẽ kìm hãm và cái tốc độ
tăng trưởng mà trung ương của Việt Nam
người ta đưa ra mục đích cho tất cả toàn
bộ các cấp chính trị liệu con số 10% sẽ
đạt được trong năm 2026 này hay không?
Rồi cảm ơn các bạn đã lắng nghe.
Ask follow-up questions or revisit key timestamps.
Video phân tích về mục tiêu kinh tế đầy tham vọng của Việt Nam là đạt mức tăng trưởng GDP ít nhất 10% mỗi năm từ 2026 đến 2030. Đây là một nhiệm vụ chính trị do Đảng Cộng sản đặt ra nhằm đưa Việt Nam thành nước thu nhập trung bình cao vào năm 2030. Tuy nhiên, Việt Nam đang đối mặt với những thử thách lớn: sự tê liệt của bộ máy hành chính do nỗi sợ sai phạm trong chiến dịch chống tham nhũng, mạng lưới điện quá tải và không ổn định, rủi ro thuế quan từ Mỹ do thặng dư thương mại quá lớn và nghi vấn chuyển tải hàng hóa từ Trung Quốc, cùng nỗ lực kiềm chế bong bóng bất động sản.
Videos recently processed by our community